Chương 1 – Lost Temple

Lost Temple | Nguyệt Diệu

Hân

Lời mở đầu

Năm 2200, dân số thế giới tăng cao, quá nhiều nguồn sinh lực hao phí không thể duy trì tiếp với số dân cư đông đúc như vậy, tổ chức Liên Hiệp Quốc Thế Giới đã tuyển ra mười người giỏi nhất về khoa học kinh tế của các cường quốc, sau năm mươi năm đã cho ra đời một hạng mục khiến mọi người sửng sốt – Lost Temple (Ngôi Đền Bị Thất Lạc), một trò chơi bằng sóng não với dung lượng có thể chứa được một phần ba dân số thế giới.

Đây là trò chơi mang tính tự do, thậm chí có thể nói nó là trò chơi đầu tiên trong lịch sử đã mở ra một vùng đất mới cho loài người. Bạn thử nghĩ xem, nếu một phần ba dân cư của thế giới chuyển vào khoang dinh dưỡng, lấy dịch dinh dưỡng đậm đặc để duy trì sự sống, thậm chí nếu tuổi tác trong trò chơi đạt tới một mức nhất định thì sẽ trở thành NPC, nói cách khác là ở lại trong không gian ảo mãi mãi.

Chuyện này đã vô hình trung giải quyết tất cả những nan đề về nguồn sinh lực và cả việc khủng hoảng kinh tế. Đồng thời sức hút của Lost Temple cũng cao ngất ngưởng, được 100% số người trên thế giới khen ngợi.

.

Chương 01

Tô Diệc mở hộp chuyển phát nhanh khổng lồ ra đọc kỹ phần hướng dẫn trò chơi (trò chơi này đã lấy đi một phần năm tiền dành dụm của cậu đấy), nhưng khi nhìn thấy tất cả những công năng mà tên “đáng ghét” này mang lại, Tô Diệc bất giác mỉm cười. Đúng là không lãng phí số tiền này. Tuy để thực hiện kế hoạch quảng bá Lost Temple, nhà phát hành đã phát miễn phí khoang con nhộng của trò chơi, nhưng mấy thứ đó sao mà so được với bản gốc xa xỉ này chứ. Khoan nhắc tới sự xa hoa của nó, chỉ mỗi thiết bị công năng tiện lợi thôi là thứ kia đã không bằng rồi. Ống dẫn tự động bổ sung chất dinh dưỡng, Tô Diệc nhìn thoáng qua căn phòng được bày trí đơn giản, sau đó nằm vào khoang con nhộng đã được chuẩn bị sẵn sàng.

“Đây là thời đại hỗn loạn giữa thần quyền và vương quyền, tranh đấu giữa các thế lực, hận thù giữa các chủng tộc khiến đại lục bị nhấn chìm trong những cuộc chiến tàn khốc, bạn trẻ, bạn đã chuẩn bị tâm lý chưa?”

Tô Diệc mỉm cười, xem ra trò này không giống những trò khác, ngay cả lời mở đầu đã khí thế như vậy rồi. Thản nhiên chọn “Chấp nhận”, nào ngờ, trước mắt không xuất hiện hình ảnh nhân vật và chủng tộc như dự đoán mà lại là một bài thi được viết trên tấm da dê. Đọc lướt qua thì dường như đang kiểm tra tâm lý gì đó, Tô Diệc thầm khen, Lost Temple quả là trò chơi tốn nhiều chất xám. Cũng may bài kiểm tra không dài, tổng cộng chỉ mười câu. Mau chóng đáp xong rồi nộp bài, chờ khoảng mười giây, âm thanh của hệ thống vang lên.

“Ý chí của bạn rất vững vàng, bạn trẻ, không chừng thế giới này sẽ thay đổi vì có bạn. Xin hãy thả lỏng tinh thần, nhận kiểm tra từ hệ thống.”

Thật ra đây chỉ là hệ thống đang phân hình tình trạng cơ thể để tạo nhân vật và các thuộc tính cơ bản, sau khi được một luồng sáng ấm áp đảo qua người, Tô Diệc chợt thấy có một người giống y như mình đang đứng trước mặt. Khác ở chỗ tai hơi nhọn, mái tóc dài màu bạc, đôi con ngươi màu tím, làn da màu xám, tất cả đều chứng minh đây là đặc điểm của Ma tộc. Ồ, thì ra hệ thống đã kiểm tra và xác nhận chủng tộc thích hợp nhất với cậu là Ma tộc.

“Hãy đặt tên cho nhân vật.”

“Hắc Diệu Chi Ngân.”

“Hãy điều chỉnh ngoại hình nhân vật. Đây này là bản gốc từ người chơi bao gồm các đặc điểm cơ bản, người chơi có thể đổi kiểu tóc và màu mắt, có thể giảm hoặc tăng 20% về ngoại hình nhân vật, phần trăm giảm dùng để tăng thêm cho thuộc tính khác.”

“Giảm xuống 10%.” Cậu muốn giảm, nhưng cũng không muốn biến mình thành một tên xấu xí…

“Đã điều chỉnh xong, người chơi điều chỉnh gương mặt giảm 10% nên có thể điều chỉnh một thuộc tính khác lên 10%, xin hỏi lựa chọn thuộc tính nào?”

“May mắn.” Theo hiểu biết về những trò chơi khác, Tô Diệc biết thuộc tính chia làm các loại: sức mạnh, nhanh nhẹn, trí lực, tinh thần, sức chịu đựng, may mắn và mị lực. Thuộc tính của nhân vật được căn cứ theo chính bản thân người chơi, hơn nữa bây giờ cậu vẫn chưa biết các chỉ số thuộc tính, thêm bừa cho những cái khác không phải lựa chọn tốt. Nhưng may mắn thì khác, nó chính là thứ quyết định việc kiếm tiền hoặc tỷ lệ nhận được nhiệm vụ, dù nhiều hơn cũng chẳng ngại.

“Đã sửa xong, người chơi muốn đăng nhập trò chơi không?”

“Đăng nhập.”

Cuối cùng cũng hoàn thành quá trình tạo nhân vật rườm rà, Tô Diệc, bây giờ nên gọi là Hắc Diệu Chi Ngân, đã rất nóng lòng muốn thăm thú nơi mình sinh ra. Không hổ là Ma tộc, chỉ toàn màu đỏ và đen, giữa tòa thần điện rộng rãi là một ao máu sâu không thấy đáy, xem ra đây là nơi sinh ra những người chơi Ma tộc.

“Sinh linh gánh vác tội nghiệt trên vai, chúng ta dùng cách khác để cứu rỗi tất cả, chào mừng “Hắc Diệu Chi Ngân” trở thành một thành viên của Ma tộc.” Một âm thanh già nua vang lên bên tai, cậu quay đầu quan sát NPC mặc áo choàng đen đang đứng cạnh ao máu, rất hợp với gu thẩm mỹ của mình, xem ra Ma tộc quả thật là chủng tộc thích hợp với cậu.

Một cơn gió lạnh thổi qua, Hắc Diệu Chi Ngân hắt hơi, cũng hết cách, giờ cậu chỉ là một Ma tộc nhỏ bé vừa bước ra từ ao máu, cả nghề nghiệp còn chưa xác định, đương nhiên không thể nhận trang phục cho người mới, thế là lúc này toàn thân cậu chỉ được bao bọc bởi một cái sịp, trông đáng thương biết bao…

Việc cấp thiết bây giờ là phải nhanh chóng tìm một ngành nghề phù hợp với mình, sau đó mau đi nhận quần áo để thoát khỏi trạng thái trần như nhộng này, Hắc Diệu Chi Ngân lưu loát mở bảng thuộc tính nhân vật, phải xem thuộc tính của mình đã rồi mới quyết định nghề nghiệp sau.

Không xem thì thôi, vừa mới xem, tròng mắt cậu suýt nữa đã rớt ra luôn. Đây là… đây là thuộc tính quỷ gì thế này…

ID: Hắc Diệu Chi Ngân

Cấp: 1

Chủng tộc: Ma tộc

Nghề nghiệp: Không biết

HP: 30

MP: 250

Sức Mạnh: 10

Nhanh Nhẹn: 42

Trí Lực: 5

Sức Chịu Đựng: 2

May Mắn: không thể xem

Mị Lực: không thể xem

Mấy chỉ số thuộc tính này bất công quá rồi đấy! Còn nữa, vì sao HP của cậu chỉ có 30?? Điều này chẳng phải chứng minh rằng một con thỏ trong thôn tân thủ tát hai phát thôi là cậu sẽ chết ngay sao?? Trí lực không cao, xem ra không có hy vọng làm Pháp sư rồi, máu ít như vậy, làm Chiến sĩ lại càng không được, chỉ mỗi nhanh nhẹn là khá thôi, xem ra cậu đành lựa chọn những nghề thiên về nhanh nhẹn. (vì thuộc tính nhân vật được phân chia dựa vào bản thân người chơi, không có căn cứ tham khảo, cho nên Hắc Diệu Chi Ngân cũng không biết chỉ số của mình khác người cỡ nào.)

Thở dài, cậu đi đến chỗ Trưởng Lão Nghề, mở quyển sách chọn nghề dài chừng một mét ra xem.

Mười phút trôi qua, hai mươi phút trôi qua, nửa tiếng trôi qua, một tiếng trôi qua…

Một cơn gió lạnh thổi qua… Một con quạ đen bay qua…

Bấy giờ hai mắt Hắc Diệu Chi Ngân đã sắp biến thành hình xoắn óc… Đây là cái quái gì đây??? Sao lại có nhiều nghề thế!!! Thảo nào khi Lost Temple còn trong giai đoạn quảng cáo tuyên truyền, nhà phát hành lại không công khai về các những nghề để chọn. Bởi nhiều nghề như vậy, dù có bao nhiêu thời gian đi nữa cũng chẳng giới thiệu hết nổi…

Nhưng cũng may, mặc dù số lượng nghề nhiều đến mức xem không xuể, song có thể miễn cưỡng chia làm bốn loại khác nhau, đó là: hệ Chiến Sĩ, hệ Pháp Sư, hệ Hồi Phục và hệ Đặc Biệt.

Hệ Chiến Sĩ, khỏi cần nói cũng biết đó là một loạt những nghề cận chiến giáp lá cà như Cuồng Chiến Sĩ, Kỵ Sĩ Rồng, Thánh Điện Kỵ Sĩ, Kiếm Sĩ…, thậm chí còn có Chiến Binh Amazon chuyên dành cho người chơi nữ và Kẻ Man Rợ chuyên dành cho người chơi nam.

Hệ Pháp Sư phân chia khá rõ, Pháp Sư các nguyên tố, Thuật Sĩ, Pháp Sư Chiêu Hồn, Triệu Hồi Sư… tất cả đều thuộc hệ Pháp Sư.

Nghề của hệ Hồi Phục cũng được chia rõ, thông thường là Tăng Lữ, Tu Sĩ, Mục Sư, Tư Tế… giúp người khác chữa thương và hóa giải các trạng thái bất lợi.

Hệ Đặc Biệt là hệ gây nhiều tranh cãi nhất, có đủ loại nghề, nhưng họ đều có một đặc điểm riêng đó là sở hữu một kỹ năng đặc biệt. Ví dụ như Đạo Tặc, Thích Khách, Ninja, Người Ngâm Thơ, Cung Thủ….

Bởi có quá nhiều nghề nên trong Lost Temple, một người chơi có thể chọn hai nghề, nhưng khi người chơi nhận hai nghề thì lượng kinh nghiệm cần để lên cấp hoặc học các kỹ năng nghề sẽ gấp hai lần so với người chơi chỉ tập trung vào một nghề, đây là sự công bằng của trò chơi. Và trang bị của người chơi hai nghề sẽ phải lựa chọn theo tiêu chuẩn thấp nhất. Chẳng hạn như nếu một người chơi có hai nghề là Kiếm Sĩ và Pháp Sư, vậy người đó chỉ có thể mặc áo choàng của Pháp Sư mà không thể mặc áo giáp của Kiếm Sĩ. Chắc hẳn là vậy, không thì nếu mặc áo giáp mà đồng thời lại có lực đánh khủng khiếp của Pháp Sư, thế chẳng phải bách chiến bách thắng, không ai cản nổi sao?

Bởi có quá nhiều hạn chế, hơn nữa việc chơi hai nghề còn đặt ra nhiều thứ râu ria dư thừa, nên tuy có thể tự do lựa chọn nhưng thật ra số lượng người chơi hai nghề không nhiều, người có thành tích lại càng hiếm hoi, hơn nữa phần lớn đều là hợp thể của nghề Thích Khách và Đạo Tặc.

Đọc nửa ngày, Hắc Diệu Chi Ngân vẫn chưa lựa chọn được nghề thích hợp, dù sao với chỉ số thuộc tính của mình, hẳn sẽ có nhiều nghề không hợp. Hắt hơi thêm cái nữa, cậu nhận ra rằng nếu giờ mà không chọn nghề, thì e là sẽ trở thành người chơi đầu tiên trong Lost Temple bị cảm do không có đồ mặc. Khẽ cắn môi, cuối cùng chọn nghề tổ hợp của Cung Thủ và Người Ngâm Thơ. Tuy rằng Thích Khách cũng là nghề thể hiện ưu thế nhanh nhẹn, nhưng khi nhìn HP của mình, thôi vẫn nên đứng ở xa đánh thì an tâm hơn chút… Vì trong trò chơi, ngoài những tình huống đặc biệt, không thì nếu chết một lần sẽ bị xử phạt bằng cách giảm 10% cấp bậc so với cấp bậc hiện tại của nhân vật. Nói cách khác, cấp mười chết sẽ giảm một cấp, cấp hai mươi chết giảm hai cấp, cứ thế suy ra. Cấp càng cao thì sự trừng phạt khi tử vong cũng ngày càng nghiêm trọng.

Nhận quần áo dành cho người mới từ chỗ Trưởng Lão Nghề, một thanh trường cung, một túi đựng mũi tên và một cây đàn màu xám trắng, trên lưng là túi đeo cho người mới mà hệ thống vừa phát, bên trong có năm đồng, cuối cùng Hắc Diệu Chi Ngân đã bước đầu bán mình cho Lost Temple.

“Trái tim tự do quyết định việc bạn có trở thành một anh hùng hay không, và bạn cũng sẽ tìm được giá trị của mình ở một nơi nào đó.”

… Trái tim tự do ư? Đúng, chuyện luôn khiến mình day dứt bấy lâu lại có câu trả lời từ một trò chơi, hóa ra thứ mà trước đây mình hằng tìm kiếm… chỉ là hai chữ “tự do” thôi.

***

Giới thiệu sơ lược về trò chơi:

1. Chủng tộc đại khái chia thành: Nhân tộc, Bán Thú Nhân, Tinh Linh, Người Lùn, Ma tộc và Thiên Sứ… hai chủng tộc sau cùng rất hiếm.

2. Phân loại nghề: về cơ bản, nghề chỉ chia thành hệ Chiến Đấu, hệ Phép Thuật, hệ Chữa Trị và hệ Đặc Biệt, theo cấp bậc tăng dần sẽ có từng nhiệm vụ chuyển nghề khác nhau.

3. Phân loại vật phẩm: vật phẩm phân chia theo màu từ thấp đến cao là: trắng, lục, lam, tím, cam; theo cấp bậc sẽ là: thường, tốt, ưu, sử thi, truyền thuyết.

4. Phân loại nhiệm vụ: cấp nhiệm vụ từ thấp lên cao là: D, C, B, A, S, SS, SSS và SSS+, trong đó SSS+ là nhiệm vụ ẩn, nhiệm vụ có hệ số nguy hiểm cao. 5. Ảnh hưởng của các thuộc tính: Sức Mạnh ảnh hưởng đến lực đánh và tình trạng mang vác nặng; Nhanh Nhẹn ảnh hưởng đến tốc độ tấn công, tốc độ di chuyển và tỷ lệ né tránh; Trí Lực ảnh hưởng đến độ mạnh yếu khi tấn công phép và hạn mức cao nhất của trị số MP; Tinh Thần ảnh hưởng đến kháng phép và tốc độ niệm chú của nhân vật. May Mắn ảnh hưởng đến tỷ lệ rơi đồ hiếm và tỷ lệ nhân vật nhận được nhiệm vụ; hiệu quả của Mị Lực: không biết.

.

Chương 2

Già rồi, đã đến lúc ôn lại quá khứ nhiệt huyết 10 năm trước 🤣

10 bình luận về “Chương 1 – Lost Temple

    • Đúng rồi, tự nhiên bây giờ tui bắt đầu nhớ lại hồi xưa nên đem ra beta đăng, sẵn tiện đọc lại luôn~
      Ui cô mà biết bộ này là biết nhau lâu lắm rồi í 😂

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s