Ngoại truyện 2 (2) – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Ngoại truyện 2: Trưởng thành (2)

Nhận được tin nhắn từ Quý Vãn, Phong Tiến mừng rỡ suýt đứng phắt dậy.

Quý Vãn tích đủ tiền rồi mà vẫn chịu đến đây, có phải là vì thật ra Quý Vãn cũng thích hắn không?

Phong Tiến vuốt tóc để mình trông đẹp trai hơn chút, nhưng rồi hắn bất mãn nhận ra trong văn phòng chẳng có cái gương nào.

Chuyện văn phòng không có gương tất nhiên cũng theo ý của Phong Tiến. Trước đây hắn cho rằng gương là thứ không cần thiết, bây giờ lại thấy đây đúng là một quyết định ngu ngục.

Đang đắn đo xem có nên gọi điện thoại cho Thư ký bảo cậu ta mang gương lên đây hay không, thì chợt nghe tiếng gõ cửa.

Người đẩy cửa sau khi nhận được sự đồng ý của hắn chính là Quý Vãn.

Hắn mới nhắn tin thôi mà Quý Vãn đã tới rồi, tốc độ này thật sự quá khó tin.

Quý Vãn mỉm cười: “Trông Tổng giám đốc Phong có vẻ ngạc nhiên lắm.”

Đúng là Phong Tiến ngạc nhiên thật, hắn nhìn Quý Vãn thoăn thoắt lấy dụng cụ kiểm tra cho mình ra, quan sát cậu điều chỉnh chúng một cách thành thạo, chợt hiểu.

… Quý Vãn là một bác sĩ có trách nhiệm, ngoài mối quan hệ giao dịch tiền bạc, hắn còn là bệnh nhân của Quý Vãn.

Giờ xem ra tỷ lệ quan tâm của Quý Vãn với bệnh nhân hắn đây còn cao hơn khi hắn làm kim chủ của cậu, tỷ lệ bị bỏ thấp hơn.

“Xong rồi.” Quý Vãn chỉnh xong dụng cụ, nhìn sang Phong Tiến.

Mọi lưu trình đều giống hệt khi trước, nhưng lần này, Phong Tiến lại căng thẳng đến lạ.

Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, sau khi lau vội lên chiếc quần Âu xa xỉ của mình, hắn đặt nhẹ tay lên vai Quý Vãn. Thấy Quý Vãn không hất ra, Phong Tiến mới tiếp tục động tác.

Hắn đến gần gáy Quý Vãn, vừa định cắn ở góc độ khiến Quý Vãn thoải mái nhất thì chợt ngửi thấy mùi pheromone lạ.

Có mùi pheromone của Omega phát tình vương trên người Quý Vãn.

Phong Tiến cứng đờ người, bàn tay đặt trên vai cậu cũng vô thức siết chặt. Quý Vãn nhận thấy bèn quay đầu nhìn rồi giật mình bởi sắc mặt u ám của Phong Tiến.

Phong Tiến lần nữa kề sát, ghìm vai Quý Vãn lại, hạ giọng: “Trên người cậu có mùi pheromone của ai?”

Quý Vãn sửng sốt, trợn tròn mắt.

Tiêu rồi, trước đó cậu giúp chăm sóc người bạn Omega trong kỳ phát tình, lúc sang đây quên khử mùi pheromone!

Theo lẽ thường thì cũng khó trách Quý Vãn, bởi cậu không ngửi thấy mùi pheromone, vả lại pheromone sẽ không bám quá lâu trên người cậu, hơn nữa nồng độ của chúng thường giảm mạnh trong thời gian ngắn, từ nhỏ tới lớn cậu chẳng cần dùng đến xịt khử gì cả.

Với Alpha bình thường, mùi pheromone còn vương ở Quý Vãn hiện tại quá lắm chỉ khiến họ tò mò nhìn Quý Vãn thêm vài lần chứ chẳng gây nguy hiểm gì, nhưng với Phong Tiến…

Tim hẫng một nhịp, là bác sĩ phụ trách về pheromone của Phong Tiến, cậu biết rằng với một Alpha có hàm lượng pheromone cao như vậy, bất cứ mùi hương của Omega đang phát tình nào cũng sẽ như một mồi lửa, dễ dàng thiêu cháy toàn thân Phong Tiến.

Cậu sơ ý quá, bây giờ phải lập tức cách xa Phong Tiến, khử đi mùi pheromone trên người mình mới được!

Quý Vãn muốn rời khỏi phạm vi tiếp xúc của hắn: “Xin lỗi, do vừa chăm sóc một người bạn nên lúc ra ngoài quên khuấy mất. Tôi xin năm phút để xử lý pheromone trên người.”

Nhưng Quý Vãn không thể rời đi được, bởi cậu vẫn bị Phong Tiến ghìm chặt hai vai, khóa lại trong phạm vi hẹp.

Phong Tiến đanh giọng: “Bác sĩ Quý, hiện đang là thời gian chữa trị của tôi, sao cậu lại vô cớ bỏ trốn.”

“Không phải.” Quý Vãn cố gắng giải thích: “Không phải bỏ trốn, pheromone trên người tôi không tốt cho anh, tôi đi xử lý một lúc, sẽ quay lại ngay.”

“Cậu biết là được.” Phong Tiến cười nhạt, “Pheromone trên người cậu khó ngửi quá đấy, buồn nôn chết được, khử ngay đi.”

Quý Vãn: “… Hả?”

Chuyện diễn biến theo chiều hướng khác hẳn với tưởng tượng của Quý Vãn, theo những kiến thức cậu học được, lẽ ra Phong Tiến sẽ bị thu hút bởi pheromone của Omega trong kỳ phát tình rồi dốc hết sức ngăn cản cậu khử đi mùi hương này mới đúng.

Ngờ đâu bây giờ Phong Tiến lại lộ vẻ ghê tởm như ngửi thấy cái gì đó gớm lắm, kéo cậu đến chỗ khử mùi pheromone, cầm xịt khử xịt lấy xịt để lên người cậu, trông như không hề muốn ngửi thấy mùi pheromone này trên người cậu.

Quý Vãn đứng im cho hắn xịt từ đầu xuống chân, nhìn Phong Tiến với ánh mắt hoang mang và đánh giá.

Dường như nhìn thấu suy nghĩ của Quý Vãn, Phong Tiến nhếch mép: “Đừng ngốc thế chứ bác sĩ Quý, tôi mà dễ bị pheromone của Omega cám dỗ thì pheromone trong cơ thể có ứ đọng nghiêm trọng đến vậy không, cần gì đến bệnh viện chữa trị định kỳ nữa? Số Omega người nhà tìm cho tôi từ xưa tới giờ đã đếm không xuể rồi đấy.”

Ánh mắt Quý Vãn thay đổi, dường như lúc này mới thật sự nhận thức được vấn đề, nhìn Phong Tiến vài giây, cậu nhẹ giọng khen: “Tổng giám đốc Phong giỏi quá.”

Phong Tiến được khen thích chí lắm, hắn kéo Quý Vãn bấy giờ đã không còn mùi pheromone về khu nghỉ ngơi.

Hai người lần nữa ngồi về sofa, Phong Tiến đặt tay lên vai Quý Vãn, đến gần, cúi đầu cắn tuyến thể cậu.

Nay đã khác xưa, mọi thứ thuộc về Quý Vãn đều như được phóng đại gấp mười lần.

Phần da sau gáy bị hắn cắn mới mỏng manh làm sao, hơi thở dồn dập hơn thường ngày của Quý Vãn, tiếng rên khẽ không kìm nén được nơi cổ họng, mọi thứ đều khơi dậy những dục vọng và ham muốn sâu trong hắn.

Muốn chiếm lấy lãnh địa chưa ai đặt chân đến, muốn đánh dấu lên chốn chưa chủ, pheromone của hắn sẽ cho tất cả mọi người biết rằng mọi thứ đều thuộc về hắn.

Thấy đã quá thời gian truyền pheromone, Phong Tiến thả lỏng khớp hàm với vẻ đầy quyến luyến.

Nếu lần nào họ gặp nhau cũng chỉ thế, mãi giữ mối quan hệ cắn và bị cắn thì không có chuyện phát triển tình cảm nào khác ngoài giúp đỡ chữa trị được. Phong Tiến bèn đưa ra lời mời: “Xem triển lãm không? Tôi mời?”

Quý Vãn xoa nhẹ lên gáy mình, lắc đầu.

Phong Tiến gặng hỏi: “Tại sao không đi, bác sĩ Quý bận tôi sẽ đổi ngày khác.”

Quý Vãn rất nhạy với thay đổi cảm xúc của người xung quanh, nếu trước đó chỉ nói chuyện qua điện thoại, cảm xúc của Phong Tiến không rõ rệt thì giờ đây, khi hai người đối mặt, mọi biểu cảm của Phong Tiến đều bày ra trước mắt Quý Vãn.

Vị Tổng giám đốc luôn cười nói ung dung, khôn ngoan xảo quyệt trên bàn đàm phán vì sao lúc này lại có hơi căng thẳng nhỉ.

Quý Vãn đáp thật chậm: “Tổng giám đốc Phong, tôi nhớ hình như tôi từng nói với anh, việc xem triển lãm hãy đi với bạn bè hoặc người nhà sẽ hay hơn.”

“Họ bận quá cũng hết cách.” Im lặng một lúc, Phong Tiến bật cười: “Vả lại chẳng lẽ chúng ta không phải bạn bè sao?”

“Tổng giám đốc Phong nói đùa rồi.” Quý Vãn điềm nhiên uống trà, “Trước đây chính Tổng giám đốc Phong đã cảnh cáo tôi, chúng ta chỉ có quan hệ giao dịch tiền bạc thôi, không dính dáng gì đến những tình cảm khác.”

Phong Tiến: “…”

Ủa hắn có nói à?

Hình như có nói thật.

Sao hắn lại đi nói vậy chứ!

“Do lúc đó tôi nghĩ chưa thấu đáo.” Phong Tiến cố giữ bình tĩnh, “Bác sĩ Quý đừng để tâm.”

“Sao tôi không dám để tâm những lời Tổng giám đốc Phong nói được.” Quý Vãn cười dịu dàng, “Nhưng quả thật quan hệ giao dịch tiền bạc đã có thể kết thúc, Tổng giám đốc Phong, tôi sẽ không nhận tiền của anh nữa, anh không cần chuyển cho tôi, số tiền anh cho đã quá đủ rồi.”

Phong Tiến giật mình, nghĩ ngay đến tình huống xấu nhất, tim hắn dần trở nên nặng nề: “Ý cậu là gì, sau này bác sĩ Quý không đến nữa à?”

Quý Vãn lắc đầu: “Không phải, tôi vẫn sẽ đến chữa trị cho anh.”

Phong Tiến bỗng chốc từ địa ngục bay lên thiên đường, kết thúc mối quan hệ giao dịch tiền bạc mà Quý Vãn vẫn đến đây chữa trị cho hắn, thế thì phát triển thêm vài mối quan hệ khác cũng là lẽ đương nhiên nhỉ.

Quý Vãn khẳng định rất chắc chắn: “Tổng giám đốc Phong, sau này chúng ta chỉ có quan hệ bác sĩ bệnh nhân thôi, giống với ý muốn của anh, sẽ không có thêm tình cảm nào khác, anh cứ yên tâm.”

Phong Tiến: “…”

Ý hắn là bây giờ hai người họ đã có thể bắt đầu thân thiết hơn rồi!

Giờ phút này Phong Tiến chỉ muốn được quay về quá khứ, ngay hôm đầu tiên gặp Quý Vãn để đánh ngất kẻ đã buông lời ngông cuồng rằng không muốn có bất cứ quan hệ gì khác với Quý Vãn.

Phong Tiến ngại từ chối thẳng đề nghị của cậu, hắn biết không thể thay đổi ấn tượng của Quý Vãn về mình trong một sớm một chiều, có câu nói trước đây của hắn, có lẽ bây giờ trong lòng Quý Vãn, họ còn chẳng phải là bạn bè của nhau.

Mà bây giờ Quý Vãn đến chỗ hắn chẳng qua chỉ là sự quan tâm của bác sĩ dành cho bệnh nhân mà thôi.

Giúp Phong Tiến điều hòa xong, Quý Vãn dọn đồ rời đi, nhìn theo bóng lưng cậu, Phong Tiến thở dài.

Dòng chảy thời gian không thể quay ngược, cũng chẳng thể đánh ngất bản thân trong quá khứ và thay đổi quỹ đạo dĩ vãng, vậy từ bây giờ, hắn chỉ đành chủ động tấn công, để Quý Vãn nhìn thấy lòng thành của mình, bù đắp lại cái sai mà mình đã mắc phải.

***

Để đảm bảo, Phong Tiến vẫn cử người báo cáo hành tung của Quý Vãn mọi lúc mọi nơi với điều kiện không can dự vào cuộc sống của cậu, nhằm giúp mình tạo thêm vài cơ hội tình cờ gặp gỡ.

Thực ra cuộc sống của Quý Vãn khá quy luật, không ở bệnh viện cũng ở nhà, hoặc ở công ty Phong Tiến, đây đúng là một công việc bám đuôi thoải mái.

Hôm ấy người phụ trách báo cáo đang gật gà gật gù chờ ngoài bệnh viện thì chợt thấy Quý Vãn đi ra.

Cậu ta mau chóng xốc lại tinh thần, thấy Quý Vãn ngồi trong xe, vội vàng bám theo.

Điều đáng ngạc nhiên là lần này Quý Vãn không về nhà, cậu lái xe đến một nhà hàng.

Người phụ trách giám sát từng nghe nói đến nhà hàng này, mới mở không lâu, hương vị cũng ngon. Mọi người cứ truyền tai nhau về nó, dần dà trở thành một trong những nhà hàng phải ghé thử khi có thời gian.

Bác sĩ Quý tới đây ăn cơm một mình, đây chẳng phải là cơ hội siêu tốt cho sếp Phong sao?

Người phụ trách tức tốc lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Phong Tiến.

Phong Tiến vừa nhận được tin nhắn, vội nhanh chóng kết thúc công việc, chạy tới nhà hàng.

Do rất được mọi người yêu thích, nên khách khứa cũng đông, muốn tới ăn thường phải đặt trước, may mà quan hệ của Phong Tiến trong thành phố này cũng rộng, chẳng mấy chốc đã có được một chỗ ngồi riêng.

Phong Tiến không định ngồi chỗ đó, kế hoạch của hắn là giả vờ vô tình đi ngang bàn của Quý Vãn, sau đó ngỏ ý: Ồ tình cờ ghê cậu cũng ở đây à, nếu chúng ta đều đến một mình thì cứ ăn chung nhé, sau đó ngồi cùng bàn với Quý Vãn luôn.

Bác sĩ Quý không muốn phát triển thêm với hắn, vậy hắn chỉ đành làm vậy để đạt mục đích.

Sau khi xác nhận quần áo của mình đã chỉn chu, từng chi tiết đều không chỗ chê rồi mới xuống xe, đi vào nhà hàng với dáng vẻ vô cùng lịch lãm.

Trước đó Phong Tiến đã nhờ ông chủ giúp mình để ý chỗ ngồi của Quý Vãn, thế nên bây giờ vừa vào trong hắn đã đi thẳng tới chỗ cậu.

Chỗ của Quý Vãn khá khuất, bấy giờ đang quay lưng về phía Phong Tiến, lại có đồ vật che chắn nên Phong Tiến chỉ thấy nửa cái ót của cậu.

Nhưng vậy đã đủ.

Phong Tiến từ chối lời hẹn của ông chủ nhà hàng, vừa bước nhanh sang vừa lộ vẻ mặt nhàn nhã như đi dùng bữa bình thường.

Bước dần đến gần, những góc bị khuất ban nãy cũng bắt đầu lộ ra, Phong Tiến đang định chuyển biểu cảm trên mặt thành mừng rỡ ngạc nhiên vì tình cờ gặp, thì chợt trông thấy ở vị trí đối diện của Quý Vãn – nơi bị khuất ban nãy.

Có một người ngồi đó.

Một chàng trai trông có vẻ trạc tuổi Quý Vãn.

Nụ cười trên mặt sượng cứng, mấy con chữ chen chúc nhau xuất hiện trong đầu Phong Tiến: coi mắt, hẹn hò, làm quen, yêu đương.

Áp chữ nào vào trường hợp này cũng thích hợp cả.

Tuy nhiều lúc Phong Tiến rất nóng tính, nhưng không có nghĩa hắn mất kiểm soát cảm xúc của mình, những năm tháng cọ xát ngoài xã hội đã mãi giũa tính cách hắn chín chắn hơn, biết rằng có nhiều việc cần tìm hiểu kỹ rồi mới hành động.

Chỗ ngồi ông chủ giữ cho hắn ở ngay bên cạnh Quý Vãn, Phong Tiến cố nhịn cơn xúc động muốn phá hoại mọi thứ, xụ mặt ngồi xuống chỗ mình rồi dỏng tai nghe lén đoạn đối thoại của Quý Vãn và người nọ.

Ưu thế giác quan nhạy bén trời sinh của Alpha giúp Phong Tiến nghe được đại khái cuộc trò chuyện của hai người.

“… Anh không còn cơ hội nữa sao? Rốt cuộc em không thích anh ở điểm nào cứ nói đi, anh sẽ sửa mà!” Chàng trai ngồi đối diện Quý Vãn nói với vẻ uất ức.

“Bác sĩ Trần, có nhiều thứ không cưỡng ép được, cũng không miễn cưỡng được.” Quý Vãn đáp: “Trước đó tôi đã từ chối anh nhiều lần, nhưng hình như anh đều bỏ ngoài tai.”

“Gì mà không miễn cưỡng? Em có người trong lòng chưa, có mẫu người yêu thích không?” Bác sĩ Trần rơm rớm nước mắt.

Quý Vãn đau đầu, cậu chỉ muốn yên tĩnh một mình hưởng thụ món ngon, tự thưởng cho mình một phần quà nhỏ trong khoảng thời gian qua. Nhưng nào ngờ bữa cơm bình thường lại có người theo đuổi cậu xuất hiện rồi bày tỏ, khiến cơm cũng không còn ngon như trước nữa.

Quý Vãn đối phó qua loa: “Đúng, đúng là có, nên không định tiến thêm với người khác, xin lỗi, cho phép tôi trịnh trọng từ chối anh.”

“Cái gì…” Trái tim bác sĩ Trần như vụn vỡ, bấy giờ mới hiểu ra, không muốn tin sự thật phũ phàng này, “Không thể nào, chắc chắn em đang gạt anh, anh chưa từng thấy em thân thiết với ai cả. Ngày nào em còn độc thân, ngày đó anh có quyền theo đuổi em.”

Quý Vãn: “…”

Quý Vãn nhức đầu hơn, nhìn mặt bàn đầy ắp sơn hào hải vị mà chẳng có chút khẩu vị nào, bèn đứng dậy định rời đi.

Nhưng dù sao đây cũng không phải cách giải quyết vấn đề, huống chi ngoài bác sĩ Trần, còn vài người khác cũng đang theo đuổi khiến cậu cảm thấy khá nản.

Hay là đi thuê hẳn một người bạn trai nhỉ.

Suy nghĩ này vừa lóe lên trong đầu thì chợt thấy vai hơi nặng, có ai đó túm vai cậu từ phía sau.

“Sao ăn trước mà không chờ anh?”

Quý Vãn sửng sốt quay đầu nhìn, vô thức gọi: “A…”

Vừa thốt được một chữ, gáy Quý Vãn bị véo nhẹ, cậu nhanh chóng hiểu ra rồi lập tức ngậm miệng, nuốt ngược chữ Tổng giám đốc vào trong, chuyển thành: “Anh Phong, sao giờ anh mới tới, em đói quá nên ăn trước rồi.”

Được gọi xưng hô khác ngoài Tổng giám đốc Phong, khóe môi Phong Tiến nhếch nhẹ, song ngay sau đó đã kìm nén lại.

“Không sao.” Phong Tiến ngồi xuống cạnh Quý Vãn, cầm đũa gắp vài miếng thịt vào chén cậu, trìu mến rằng: “Ăn nhiều chút, làm trong bệnh viện vất vả quá.”

“Ừ.” Quý Vãn dựa đến gần Phong Tiến, ăn hai muỗng cơm thì như sực nhớ ra điều gì, bèn giới thiệu với bác sĩ Trần ngồi đối diện, “Quên giới thiệu với anh, đây là bạn trai tôi.”

Bác sĩ Trần đực mặt, nhìn Quý Vãn rồi lại nhìn Phong Tiến.

“Sao anh ta lại có thể là bạn trai em được?” Bác sĩ Trần ngơ ngác hỏi.

Quý Vãn cũng biết Phong Tiến đang giúp mình, lười giải thích, cậu dựa hẳn lên người Phong Tiến.

Bấy giờ nhìn sao họ cũng giống hệt một đôi tình nhân ngọt ngào thắm thiết.

Quý Vãn chỉ vào đĩa cá chưng trên bàn, thân mật rằng: “Biết anh thích ăn cá nên em cố ý gọi cho anh đó.”

Sự dịu dàng đong đầy trong mắt Phong Tiến: “Ừ, vừa hay ăn xong đi tản bộ chút rồi mới về nhà.”

Hình ảnh này quá kích thích đối với bác sĩ Trần, cậu ta không tài nào chấp nhận được cú sốc khi chứng kiến người mình thầm mến thân mật với người đàn ông khác, thế là loạng choạng rời đi.

Thấy bác sĩ Trần đi mất, Quý Vãn dời sự chú ý lên Phong Tiến – người mình đang dựa.

Bắp thịt Phong Tiến săn chắc đến hơi cứng, như khối đá vậy.

Dù thế, Phong Tiến vẫn không chủ động đẩy cậu ra.

Quý Vãn ngồi thẳng người, giữ khoảng cách với Phong Tiến.

“Cảm ơn Tổng giám đốc Phong đã giúp tôi.” Quý Vãn mở lời, không còn sự thân thiết ban nãy nữa mà là một câu khách sáo thường dùng.

Phong Tiến ngồi cạnh Quý Vãn không động đậy, che giấu nỗi mất mát, hắn giả vờ hờ hững: “Không có chi, đến đây ăn cơm tình cờ gặp cậu, nhân tiện giúp đỡ thôi.”

“Ồ trùng hợp thật.” Quý Vãn gắp một đũa thức ăn, thấy Phong Tiến thật sự không có ý định rời đi, bèn hỏi: “Cùng ăn một bữa nhé?”

Phong Tiến chỉ mong có thế, hắn vừa giả vờ từ tốn đồng ý, vừa bảo phục vụ lấy bộ chén đũa mới cho mình.

Quý Vãn cũng không nhiều lời, cậu vừa im lặng ăn, vừa nhớ lại dáng vẻ ban nãy của Phong Tiến.

Phong Tiến rất căng thẳng, và rất vui.

Phong Tiến đã cố sức che giấu, nhưng có vài thứ không thể hoàn toàn ngụy trang được.

Thịt cá tươi mềm nhiều xương, Quý Vãn thích nhưng ăn món này khá rườm rà, tốc độ ăn cá của cậu chậm hơn mấy món khác gấp mấy lần.

Quý Vãn đang tập trung lựa xương, chợt một miếng thịt cá trắng nõn được đặt vào chén cậu.

Quý Vãn quay đầu nhìn Phong Tiến, Phong Tiến vẫn mang dáng vẻ hờ hững, trông chỉ như ban nãy tiện tay thôi: “Thấy cậu ăn chậm quá khó chịu, tôi lựa hết rồi, không có xương đâu, mau ăn đi.”

Quý Vãn không đáp, cũng chẳng ăn miếng cá đó, cậu quay đầu gắp đũa rau cho mình.

Nhác thấy Phong Tiến mím chặt môi, mặt lộ vẻ không vui mà cứ nghĩ đã che giấu kỹ lắm.

Quý Vãn nuốt rau xuống, ăn luôn miếng cá Phong Tiến vừa gắp, bấy giờ vẻ mặt Phong Tiến tươi hơn thấy rõ.

“Tổng giám đốc Phong, trước đây anh chưa từng hẹn hò phải không?” Quý Vãn hỏi.

Phong Tiến sửng sốt, chẳng hiểu sao tự dưng Quý Vãn lại hỏi vậy, rầu rĩ đáp: “Chưa.”

“Ồ, hèn gì.” Quý Vãn nói.

Hèn gì trông ngây ngô thế, không giống những cao thủ tình trường từng theo đuổi cậu.

Quý Vãn tiếp tục trước khi Phong Tiến đặt câu hỏi: “Vậy lần này Tổng giám đốc Phong vờ làm bạn trai giúp đỡ tôi, chẳng phải đã làm mất thanh danh rồi sao?”

“… Thanh danh gì.” Phong Tiến vẫn cúi đầu lựa xương cho Quý Vãn, “Không có chuyện đó, mấy cái này có là gì.”

Quý Vãn ăn thêm ngụm cá.

Có là gì?

Trợ lý của Phong Tiến từng lén nói với cậu đừng bao giờ nhen nhóm suy nghĩ tạo ra những lời đồn đại quan hệ mập mờ gì với Phong Tiến. Phong Tiến cực ghét chuyện này, nếu làm thật sẽ gánh hậu quả nghiêm trọng.

Ấy vậy mà bây giờ cậu chẳng những không bị gánh hậu quả nghiêm trọng, mà còn được Tổng giám đốc Phong – người cực ghét bị đồn, lựa xương cá cho.

Mà xét ra thì Phong Tiến còn là bên chủ động tạo tin đồn nữa.

Quý Vãn im lặng nhìn Phong Tiến một lúc, thấy Phong Tiến thử gắp cá đặt tiếp vào chén mình, có qua có lại, cậu cũng gắp miếng thịt đặt vào chén Phong Tiến.

.

Lời tác giả: Tổng giám đốc Phong đã mất đi sự bao che của tình bạn sẽ dễ dàng bị nhìn thấu.

Hồi cấp ba không phát hiện là vì Quý Vãn bị tình bạn làm mờ mắt, không thì cũng nhận ra rồi! Bây giờ Tổng giám đốc Phong không còn tấm khiên tình bạn, phải ‘đơn đả độc đấu’!

.

Ngoại truyện 2 (3)

Dạo này mình có nhiều PJ dồn dập liên tiếp nhau chạy deadline sml, 1 tuần rồi mà mới gõ được chừng 4k chữ nên thôi nên đăng trước, từ giờ đăng theo từng chương chứ nếu chờ gõ hết chắc cũng 1 tháng sau 😂

Hôm trước đọc bộ 从没嗑过这么假的cp (Tạm dịch: Chưa từng ship CP nào giả đến vậy) dễ thương quá tính đào hố rồi, mà sau khi bình tĩnh lại cảm thấy bộ này chắc cũng sẽ có bạn làm nên thôi =))) Thể loại học đường, niên hạ (công nhỏ hơn thụ 2 tuổi), một ít diễn đàn (về mấy bình luận của các bạn trong trường ship CP công thụ). Nội dung đại khái là thụ học ngành thiết kế, để tóc dài thướt tha nên tất cả mọi người đều tưởng thụ là gay, kể cả mẹ thụ dù thụ luôn tự nhận mình thẳng, còn công là sinh viên Học viện Thể chất của trường, gay ngầu chính hiệu nhưng ai cũng nghĩ bạn này thẳng tưng như cột điện, thế là mấy bạn nữ trong trường ship CP trong quằn quại, dạng như biết BE đó nhưng vẫn ship thôi, thời đại nào rồi mà chỉ ship CP HE =))) Thụ và công ở cùng ký túc xá, thụ còn là Hội phó Hội sinh viên nên hay đi chung, công thích thụ nên giở vài thủ đoạn nhỏ để tán thụ mà hiệu quả lắm, thả phát nào thụ dính phát đó =))) Sinh viên Thể chất nhưng EQ cao, còn thẳng thắn nhận mình đang theo đuổi thụ, sẽ theo đuổi cho tới khi thụ đồng ý luôn, mặc dù thụ đã cong như nhang muỗi rồi =))) Ui tình thú của đôi trẻ =))) Nói chung mình không giỏi review, đọc xong cũng hay quên, chỉ nhớ là truyện đáng yêu với hình như cũng khá nổi bên Trường Bội dạo gần đây, bạn nào hứng thú đọc giải trí ok lắm~

13 bình luận về “Ngoại truyện 2 (2) – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s