Chương 76 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Hết chính vănnnnn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 76: Cuối cùng

Quý Vãn sửng sốt, vô thức nhìn quanh.

Bốn bề vắng lặng, chỉ có cậu và Phong Tiến.

Phong Tiến day nhẹ vành tay Quý Vãn: “Gọi không?”

“… Không.” Quý Vãn quay đầu tránh đi.

Phong Tiến vẫn day tiếp: “Không gọi thật à?”

Quý Vãn lại tránh lần nữa, vành tai mỏng bị Phong Tiến vờn bấy giờ phủ một lớp đỏ nhạt.

“Thôi được, không gọi thì thôi.” Bất ngờ là Phong Tiến lại vâng lời buông tay ra.

Quý Vãn đang hoài nghi tại sao lần này Phong Tiến lại chịu thôi dễ dàng như thế, chợt thấy Phong Tiến nở nụ cười trông đến là xấu xa.

“Để tối rồi gọi.” Nói đoạn, Phong Tiến nhướng mày đầy mập mờ, “Buổi tối em dễ tính với vấn đề xưng hô hơn.”

Ban ngày ban mặt mà nói năng đen tối, cuối cùng Quý Vãn không nhịn được nữa vung nắm đấm về phía Phong Tiến, bị hắn ôm trọn vào lòng với nụ cười tươi tắn trên môi.

***

Lễ cưới tổ chức đúng hẹn, bạn bè người thân đều tập trung trong hội trường.

Quý Vãn và Phong Tiến mặc trang phục đôi, đứng trên sân khấu nghe MC nói.

“… Dù giàu sang hay nghèo khó, dù mạnh khỏe hay ốm đau, anh vẫn bằng lòng ở bên anh ấy trọn đời, trao chiếc nhẫn này vào tay anh ấy chứ?” MC hỏi.

Chiếc nhẫn đã được mang đến, đặt giữa Quý Vãn và Phong Tiến.

Đó là nhẫn đôi nam nam, chỉ cần đeo nhẫn vào tay đối phương là sẽ đặt một dấu chấm tròn hoàn chỉnh cho nghi thức này.

Dưới ánh trăng bạc, ngoại hình Phong Tiến chẳng có khuyết điểm gì, khuôn mặt điển trai như một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật.

Song, trong mắt anh chàng sở hữu khuôn mặt thu hút ánh nhìn của tất cả Omega giờ đây lại ẩn chứa sự căng thẳng khó giấu.

Hắn cầm một chiếc nhẫn lên, nhìn chằm chằm Quý Vãn không chớp mắt.

Quý Vãn dễ dàng đọc hiểu được ẩn ý trong đôi con ngươi đen láy ấy, đó là câu hỏi của Phong Tiến dành cho cậu: Em bằng lòng không?

Quý Vãn nháy mắt với Phong Tiến, cầm chiếc nhẫn kim cương còn lại lên: “Tất nhiên, em bằng lòng.”

Đôi mắt như bừng sáng bởi những sắc màu rực rỡ, hắn thấy Quý Vãn vươn tay về phía mình, để hắn đeo chiếc nhẫn đại diện cho tình yêu trọn đời vào ngón tay thon dài của cậu.

*

Nghi thức trao nhẫn cưới kết thúc, tiếp theo khá là tùy ý,

Quý Vãn cùng Phong Tiến dâng trà cho bố mẹ Phong Tiến.

Bố mẹ Phong Tiến đều ăn mặc trang trọng, ngồi ngay ngắn trên ghế, thấy họ đến thì đứng dậy.

Quý Vãn cầm tách, cậu chợt hơi ngượng ngùng trong tình huống này: “Chú dì…”

Mẹ Phong Tiến che miệng cười: “Còn chú dì gì nữa?” Bố Phong Tiến cũng hừ một tiếng: “Gọi như vậy là không uống đâu đấy.”

Quý Vãn sửng sốt giây lát, lí nhí: “Bố, mẹ.”

Bố mẹ Phong Tiến mỉm cười, uống cạn tách trà.

Dâng cho người thân xong, tiếp theo là mời bạn bè.

“Vãn Vãn, cậu không biết hồi cấp ba cậu ấy dọa nạt bọn này ghê gớm cỡ nào đâu!” Khổng Lập Ngôn đã có men rượu, bắt đầu kéo tay Quý Vãn kể lể, “Cậu còn nhớ hồi sinh nhật cậu ấy, chúng ta cùng chơi trò Sự thật hay Thách thức không?”

Tất nhiên Quý Vãn còn nhớ, cậu gật đầu, đang định nghe Khổng Lập Ngôn nói tiếp thì thấy Phong Tiến mỉm cười vỗ vai cậu ta.

“Khổng Lập Ngôn, lá gan cậu to hơn rồi nhỉ?” Phong Tiến cười đầy trìu mến.

Khổng Lập Ngôn run bắn lên trốn sau lưng Quý Vãn, huênh hoang vô cùng: “Sợ gì, hôm nay tôi có Vãn Vãn chống lưng, Tiểu Phong cậu dám chạm vào nửa ngón tay của tôi thử xem?”

Quý Vãn cũng ra vẻ bảo vệ Khổng Lập Ngôn: “Cậu nói đi, anh ấy không dám làm gì cậu đâu.”

Khổng Lập Ngôn kể hết mọi chuyện: “Cậu ấy dùng pheromone chèn ép bọn này, không cho bọn này động chạm gì cậu, bảo cậu là của một mình cậu ấy. Sau đó còn bắt bọn này chơi gian dối để được hôn cậu!”

Những người khác nhôn nhao hưởng ứng: “Đúng đúng!”

“Anh Phong cũng ỷ cậu không ngửi được mùi pheromone thế là điên cuồng tuyên bố chủ quyền với cậu!”

Quý Vãn: “…”

Không ngờ Phong Tiến đã để lộ tình cảm của mình với bạn bè từ sớm đến thế.

Thảo nào khi ấy cậu bị gọi trúng nhiều lần, còn toàn là cùng với Phong Tiến, hóa ra là vậy.

Giờ ngẫm lại, không chừng mỗi một bước đi của cậu trong quá khứ đều là con đường đến gần với cái bẫy mà Phong Tiến đã giăng sẵn.

Quý Vãn quay đầu nhìn Phong Tiến, Phong Tiến nhoẻn miệng cười, trông chẳng hề hối hận: “Lần sau anh còn dám nữa.”

Quý Vãn đấm nhẹ lên vai Phong Tiến, còn Phong Tiến vẫn đứng im mặc Quý Vãn đánh thỏa thích, khiến mọi người phấn khởi hú hét.

“Mãn nguyện rồi mãn nguyện rồi, Phong Tiến, cuối cùng cậu cũng có ngày hôm nay!”

“Quả nhiên vạn vật tương sinh tương khắc, anh Phong của chúng ta bị khắc đến mức không dám đánh trả kìa!”

“Vãn Vãn, sau này mỗi tháng cậu chỉ cần cho cậu ấy 500 đồng ăn vặt là đủ, khi nào cần cậu ấy phải xòe tay xin tiền của cậu!”

Phong Tiến cũng chẳng phản bác, hắn cười mắng vài câu, sau đó vươn nắm đấm ra cụng tay với những người anh em của mình.

Buổi tiệc tưng bừng đến khuya, đêm đen bao trùm cũng là lúc đến với tiết mục mà mọi người thích thú nhất: đưa vào động phòng.

Ai nấy đều hiểu ý không đùa quá dai, chỉ nhìn theo Phong Tiến và Quý Vãn rời đi. Tất nhiên Phong Tiến không thể bỏ lỡ đêm tân hôn ánh nến lung linh này, nên suốt buổi tiệc đều cố ý dùng trà thay rượu, đảm bảo mình tỉnh táo tuyệt đối, nhớ mãi từng khoảnh khắc đã xảy ra đêm nay.

Vào phòng, Phong Tiến cởi cúc áo, không nhịn được liếc sang chỗ Quý Vãn.

Quý Vãn mặc trang phục chỉnh tề, vest cắt may vừa người tôn lên vòng eo thon thả gợi cảm, áo cài lên tận chiếc cúc trên cùng nhất một cách kín đáo.

Đồ càng kín càng khiến người ta muốn lột xuống.

Phong Tiến cũng nghĩ thế.

Quý Vãn bị đè lên cửa phòng, ngây ra một lúc rồi cũng ôm cổ Phong Tiến.

Quý Vãn thì thầm bên tai hắn: “Sao sốt ruột thế?”

Cúc áo trên cùng của Quý Vãn bị văng ra bởi cú xé đầy bạo lực của Phong Tiến, rơi vào xó xỉnh nào chẳng biết.

Cảnh tượng này khiến Phong Tiến nhớ đến kỳ dịch cảm điên rồ hồi cấp ba, lúc mình và Quý Vãn chưa tỏ lòng với nhau.

Hắn ghen tuông đánh mất lý trí, cũng đè Quý Vãn lên cửa như thế, ra sức xé bung cúc áo Quý Vãn.

Khi ấy Quý Vãn không chấp nhận hành động đó của hắn, cậu liều mạng chống cự chỉ để được tránh xa hắn.

Còn bây giờ đây, Quý Vãn đang ôm cổ hắn, mỉm cười đón nhận nụ hôn của hắn.

Cõi lòng đong đầy hạnh phúc, Phong Tiến trầm giọng: “Quý Vãn, kết hôn với anh nghĩa là em đã bị pháp luật ràng buộc, có biết không?”

Quý Vãn chẳng hiểu vì sao Phong Tiến lại đột nhiên nói vậy, cậu gật đầu.

“Kết hôn rồi, nghĩa là mọi thứ của chúng ta đều bị trói vào nhau, bao gồm cả tài sản.” Phong Tiến nhấn mạnh hơn, “Em không chạy được nữa đâu, bỏ chạy nghĩa là lấy đi tài sản hàng trăm tỷ của anh, cả đời em cũng không được yên bình.”

Hôn nhân, pháp luật, tài sản, tất cả mọi thứ đều là gông cùm mà hắn dùng để buộc chặt lên người Quý Vãn. Nếu không có Quý Vãn, cả thế giới đều trở nên vô nghĩa.

“Không chạy đâu.” Mắt Quý Vãn cong tít, con ngươi đen láy như lấp lánh hàng nghìn hàng vạn ánh sao: “Em yêu anh.”

Bầu không khí trở nên nóng bỏng, chuyện đã đến bước đường không thể quay lại được nữa.

Phong Tiến hôn lên yết hầu Quý Vãn, phổ cập kiến thức cho cậu bằng vẻ mặt đứng đắn: “Bác sĩ Quý, đêm tân hôn, chỉ khi từ trời tối kéo dài đến trời sáng mới là đêm tân hôn chân chính, dù ngừng lại trước nửa tiếng cũng không tính đâu, em biết không?”

Thấy Phong Tiến lại đang nói lung tung, Quý Vãn không vạch trần, chỉ đẩy nhẹ Phong Tiến ra.

“Tắm trước đã, trên người toàn mùi thức ăn.” Quý Vãn nói.

“Tắm chung nhé.” Phong Tiến vòi vĩnh.

Quý Vãn để Phong Tiến ôm mình vào phòng tắm.

Lần này tắm rất lâu rất lâu, địa điểm ban đầu là phòng tắm cũng dần chuyển sang chiến trường khác.

Pheromone cuồn cuộn hòa vào dòng nước không màu không vị, cuối cùng đã khiến nó nhuốm đẫm mùi hương của mình, từ trong ra ngoài, chẳng hề bỏ sót dù chỉ một ngóc ngách nhỏ.

Cuối cùng, họ chuyển địa điểm ra ban công, ban công đã được Phong Tiến cân nhắc thiết kế, rất an toàn bí mật, không bị ai nhìn thấy cả.

Quý Vãn nhoài người dựa vào lớp thủy tinh, thấy bầu trời với những hạt mưa rơi tí tách qua ngọn đèn đêm.

“… Mưa rồi.” Quý Vãn ngạc nhiên hô, đẩy cửa sổ ra.

Mùi hương trong mưa cũng len lỏi vào qua khe cửa sổ, Quý Vãn hít thật sâu mới thở ra.

Cậu thích mùi hương này.

Tuyến thể sau gáy bị cắn mút thật nhẹ, Quý Vãn nghe Phong Tiến nói: “Mùi pheromone của anh, em đã ngửi thấy chưa?”

Quý Vãn gật đầu trong từng nhịp sóng vỗ, chợt nghe Phong Tiến nói tiếp: “Nơi nào trên thế gian này cũng đều đổ mưa, cũng như anh có thể xuất hiện ở khắp mọi ngõ ngách. Bất kể em đang ở đâu, anh cũng sẽ tìm thấy em.”

Lại là một lời âu yếm đầy ý đe dọa, Quý Vãn bật cười, nghiêng đầu hôn lên khóe môi Phong Tiến.

“Em không đi đâu cả.” Quý Vãn cười đáp, nắm chặt tay Phong Tiến, “Em chỉ ở trong lòng anh thôi.”

***

Lời tác giả: Chính truyện tới đây là hết rồi, cảm ơn mọi người luôn bên cạnh! Sẽ nghỉ ngơi một ngày để suy nghĩ xem nên viết tiếp thế nào rồi bắt đầu ngoại truyện Phong Tiến hắc hóa nha.

.

Ngoại truyện 1 (1)

Còn tới mười mấy chương phiên ngoại nữa mà vẫn thấy xúc động 😂 Mối tình của 2 bạn trẻ đáng yêu và ngọt ngào quá 🥰

36 bình luận về “Chương 76 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

  1. vì tui nghĩ bạn trans sẽ up chap mới nên đi đọc lại , chọn đại 1 chap trúng ngay chap sinh nhật bạn Phong , ai ngờ chap này bạn Ngôn chơi lớn ghê vậy =))

  2. Chào chủ nhà,
    Đọc hết chính văn rồi nên mình quay lại để comment vài dòng đây. Truyện rất dễ thương, cách mà bạn Hân edit cũng rất tốt nữa, mình cũng học hỏi được mấy chỗ hay trong cách xếp chữ của bạn nè ^^
    Bạn Phong quá đáng yêu, tính chiếm hữu rất cao nhưng lại vô cùng lý trí, bạn dăng bẫy tận ngần ấy thời gian để chờ người thương lọt lưới, sa vào hủ mật bạn cất công rót vào mỗi ngày, tâm cơ quá sức tâm cơ luôn.
    Bạn Vãn lại rất dịu dàng, tính tình nhìn có vẻ ít quan tâm, nhưng hơn ai hết bạn là người chu đáo và rất biết quan sát, tinh tế tới mức làm Phong Tiến chỉ có mê và u mê hơn, không lối thoát.
    Là câu chuyện song phương thầm mến (dù bắt nguồn đầu tiên từ tên A gian manh Phong Tiến), tiếp xúc thân mật từ một lý do ngỡ là chính đáng, tới sự ám muội dần dần, chắc mẫm phải yêu nhau từ 8 kiếp (hay như Phong tổng phán là phải kết hôn từ đời nào rồi) thì 2 bạn chơi trò “trên tình bạn, dưới tình yêu” với nhau suốt 2 năm trời, bạn Phong rơi vào friend-zone mà thấy thương hà.
    .
    Cuối cùng hai bạn trẻ cũng đã hạnh phúc bên nhau rồi, chức mừng Bác sĩ Quý và Tổng giám đốc Phong nhé!!!
    .
    Cuối cùng là gửi lời cảm ơn đến chủ nhà và bạn Hân nha ^^

    • Ui lâu ơi là lâu rồi mới nhận được cái comment dài thế này ❤
      Bộ truyện này nhẹ nhàng ngọt ngào dùng để giải trí sau những ngày căng thẳng, tình cảm của 2 bạn đáng yêu đậm chất thanh xuân~
      Mình không giỏi ăn nói lắm, chỉ biết cảm ơn bạn đã đọc truyện thôi ❤
      Chắc cũng mấy năm rồi mới có cái comment tâm huyết vậy í ❤

      • Haha, thật ra mình cũng lười comment lắm, nhưng cũng là editor nên mình tin rằng comment là cách thể hiện sự ủng hộ tốt nhất. Thế nên, chúc nhà bạn ngày càng phát triển hơn nhé 😊

  3. Truyên hay quá đọc một lèo đến hết mới lếch lên đây để cảm ơn tác giả và chủ nhà edit nữa ❤️ Bạn chủ nhà dịch truyện siêu mượt 🥺 cứu rỗi tui trong thời gian căng thẳng này >< chúc chủ nhà thật nhiều sức khoẻ và vui vẻ nha☺️

  4. yayyyyyyyyyyy, đọc từ hoàn chính văn rồi nhma hnay onl máy tính thì mới zô cmt đượt :v
    ui cảm ơn chủ nhà lại hoàn thêm một bộ nữa nhaa ❤ edit siêu có tâm, siêu mượtttt

  5. Ôi hay quá ạaaa huhuhu đọc một lèo hết sạch luôn. Mở mắt ra là phải đọc đi ăn cơm cũng phải đọc. Ngoài việc tác giả viết hay còn do bạn edit siêu mượt nữa á không cấn một chút nào đọc cuốn lắm luôn. Cảm ơn bạn đã đem về một bộ siêu dễ thương như vầy nhaaaa. Lâu lắmmm rồi mình mới đọc được một bộ mà ta nói hợp rơ mình như vậy luôn í

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s