Chương 71 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 71: Say rượu + kỳ dịch cảm

Câu cuối của Quý Vãn rất khẽ, ngoài cậu ra chẳng ai nghe rõ cả.

“Tiểu Quý vừa nói gì? Kết hôn gì?” Bác sĩ lớn tuổi tò mò.

Quý Vãn mỉm cười, nhưng không trả lời: “Không có gì đâu ạ, cháu về trước nhé.”

Quý Vãn không chọn chỗ nào đặc biệt, cũng chẳng có tâm trạng tìm nơi lãng mạn, cậu hẹn ở ngay trong nhà.

Phong Tiến đã chờ sẵn ở đó, Quý Vãn vừa về đến thì thấy bàn cơm canh thịnh soạn hội đủ hương sắc.

Quý Vãn đã suy nghĩ kỹ lắm rồi, tâm trạng hiện tại cũng khá bình tĩnh, bèn gật đầu với Phong Tiến xem như chào hỏi.

“Mau ăn cơm nào.” Phong Tiến nói, “Sao muộn thế mới về?”

Phong Tiến cố giữ giọng điệu thoải mái, tạo không khí hài hòa với cậu, vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Quý Vãn không vạch trần, cậu rửa tay ngồi vào bàn, Phong Tiến cũng ngồi xuống bên cạnh.

Quý Vãn nhìn những đĩa thức ăn trước mặt: “Nhiều món quá ăn không hết, sau này đừng làm nhiều vậy nữa, lãng phí.”

Phong Tiến nhạy cảm chú ý hai chữ cuối, vô thức thở phào, vội nói: “Mai anh sẽ mang thức ăn đến trường, đảm bảo không lãng phí. Mấy tên đó ngày thường cũng chỉ ăn cơm căn tin, cứ ngóng chờ anh mang thức ăn đến cải thiện thực đơn của họ.”

“Ừ.” Quý Vãn gắp miếng cải xanh, “Có người ăn cùng anh, vậy em yên tâm rồi.”

Tinh thần Phong Tiến rất nhạy cảm, bấy giờ cảm thấy ngờ ngợ khi nghe câu này của Quý Vãn.

Gì mà có người ăn với hắn thì yên tâm, tuy thường ngày Quý Vãn rất hiếm khi ghen, nhưng câu này sao giống như đang ám chỉ sau này hắn sẽ phải thường xuyên ăn một mình?

Nhưng ngày thường chỉ cần có cơ hội, rõ ràng họ đều sẽ ăn cùng nhau.

Phong Tiến siết chặt đũa, dự cảm chẳng lành chợt kéo đến, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ điềm nhiên như không có gì xảy ra.

Phong Tiến gắp một con tôm, lột vỏ rồi đặt vào chén Quý Vãn: “Ăn nhiều chút, khoảng thời gian qua em vất vả quá, cần bồi bổ thêm, mai muốn ăn gì?”

Mai?

Quý Vãn không tiếp lời, cậu nhìn con tôm được Phong Tiến bóc vỏ trong chén mình, gắp lên, trả về chén Phong Tiến.

Hành động này đã thể hiện quá rõ, khiến bầu không khí trở nên gượng gạo.

“Em có chuyện muốn nói với anh.” Quý Vãn bắt chuyện, rành mạch từng chữ.

“Rầm!”

Đôi đũa bị Phong Tiến đập mạnh lên bàn, khóe môi hắn co giật như tên thần kinh, nhìn Quý Vãn với vẻ vô cùng ghê rợn.

Quý Vãn cũng nhìn thẳng lại, và rồi sự nguy hiểm và sát khí được Phong Tiến che giấu đi, trở về với Phong Tiến quen thuộc thường ngày.

“Ăn cơm thì tập trung ăn, đừng nói chuyện khác.” Phong Tiến cầm lại đũa, ăn con tôm mà Quý Vãn trả về như chưa có gì xảy ra, “Không nói chuyện khi ăn, biết không?”

Nếu Phong Tiến đã nói vậy, Quý Vãn cũng chẳng tranh chấp thêm, kẻo ai cũng không còn tâm trạng ăn, lãng phí bữa cơm ngon như vậy.

Ngôi nhà trở nên im ắng, Quý Vãn vừa lặng lẽ ăn, vừa nghĩ ngợi.

Sau khi mẹ Phong Tiến nói chuyện này cũng đã thẳng thắn với cậu rằng có thể hỏi Phong Tiến, bà ấy không nói dối, cũng không cố ý làm vậy để chia rẽ hai người họ.

Quý Vãn tin mẹ Phong Tiến không cần thiết thêu dệt để gạt cậu sau khi cậu vừa phẫu thuật cho bà ấy, chí ít thì cũng đáng tin 90%.

… Suy cho cùng, cậu vẫn chưa đủ hiểu rõ con người Phong Tiến.

Trong không gian tĩnh lặng, điện thoại Phong Tiến cứ vang hết lần này đến lần khác, Phong Tiến không nhận, vang bao nhiêu lần cúp bấy nhiêu lần.

“Nhận điện thoại xem có chuyện gì.” Quý Vãn nói, “Nhỡ là chuyện quan trọng, bỏ lỡ không hay.”

“Không gì quan trọng cả.” Phong Tiến đáp, “Họ muốn gọi anh ra ngoài ăn cơm thôi.”

Quý Vãn gật đầu, cậu vốn ăn ít, chẳng mấy chốc đã đặt đũa xuống. Định chờ Phong Tiến ăn xong sẽ chính thức nói rõ mọi chuyện.

Nhưng Phong Tiến ăn rất chậm, cả húp canh cũng từng thìa một, trông vô cùng tao nhã.

Khó khăn lắm Quý Vãn mới chờ được Phong Tiến nuốt xuống ngụm canh cuối cùng, bèn hỏi: “Anh ăn xong chưa?”

“Chưa!” Phong Tiến vội gắp hai miếng thịt trong chén, “Anh mới bắt đầu thôi, em sốt ruột thế?”

Dù ngốc đến mấy cũng biết Phong Tiến đang kéo dài thời gian, nhưng chuyện sớm muộn gì cũng phải đến thôi, kéo dài được tới bao giờ chứ?

Quý Vãn không định chờ đợi vô nghĩa thế nữa, cậu mở lời: “Nếu đã vậy thì em nói thẳng, anh có thể vừa ăn vừa nghe em nói.”

Động tác vùi đầu ăn uống của Phong Tiến khựng lại, Quý Vãn dời mắt đi, tiếp tục: “Mấy ngày qua em đã suy nghĩ rất lâu, Phong Tiến.”

Phong Tiến vẫn không nhúc nhích, như đã hóa đá.

“Trong những năm bên nhau, em rất vui, cũng được anh giúp đỡ rất nhiều.” Quý Vãn nhắm mắt lại, “Bây giờ em đã sắp đi làm, có thu nhập, trước đây không làm việc nên tiêu tiền của anh, còn tiền thuê nhà nữa, em đều sẽ…”

Quý Vãn chưa kịp nói xong, chuông điện thoại cậu chợt vang lên.

Quý Vãn lấy điện thoại ra xem, là một cuộc gọi đến từ bạn đại học của Phong Tiến, cũng chính là một thành viên trong nhóm nghiên cứu.

Phong Tiến rất nhiệt tình trong việc đưa cậu vào những mối xã giao của hắn, giới thiệu cậu cho tất cả mọi người, nên Quý Vãn đã gặp nhóm nghiên cứu này nhiều lần, cũng trao đổi thông tin liên lạc với họ.

Quý Vãn nhìn thông tin hiển thị vài giây, nhận cuộc gọi.

“Anh Quý, anh và anh Phong có ở cạnh nhau không?” Tiểu Trương hồ hởi hỏi.

“Có, sao vậy, chuyện gì gấp à?” Quý Vãn hỏi.

“Không phải chuyện gấp, mà là chuyện vui, anh Phong không nói gì với anh sao?” Giọng Tiểu Trương vô cùng kích động, “Dự án nghiên cứu của bọn em thành công rồi! Ban đầu đã hẹn là nếu thành công, mọi người sẽ cùng chúc mừng, nhưng sao anh Phong mãi không bắt điện thoại nhỉ, trước đó còn bảo phải hẹn hò với anh nên không tham gia, vậy sao được chứ!”

Tiểu Trương hô to: “Anh Quý dẫn anh Phong tới đây đi! Bọn em ai có người yêu cũng dẫn theo mà, hồi đầu anh còn hứa với bọn em là thành công sẽ cùng chúc mừng!”

Quý Vãn biết dự án nghiên cứu này.

Thông thường thì thể chất của Alpha đều mạnh hơn Beta và Omega, điều này đã khiến hai nhóm người đó dễ bị Alpha bắt nạt, dự án mà bọn Phong Tiến nghiên cứu là một loại máy mô phỏng pheromone, khi đối mặt với Alpha có mưu đồ gây rối, cứ nhấn vào máy mô phỏng, máy sẽ tỏa ra mùi pheromone cực mạnh chuyên ngăn cản và xua đuổi Alpha.

Với những nhóm người yếu ớt, có thể nói đây chính là vũ khí cứu mạng cấp thần.

Quý Vãn còn nhớ đêm mà Phong Tiến kể với mình về việc này, Phong Tiến phấn khởi ôm cậu vào lòng, thỏ thẻ bên tai cậu rằng hy vọng sau này khi cậu ra ngoài cũng được an toàn, không lo bị Alpha bắt nạt.

Tiểu Trương ở đầu bên kia điện thoại vẫn một mực rủ rê: “Sao lại vắng mặt trong dịp quan trọng thế chứ? Vả lại anh Phong còn là người chủ yếu có công đột phá nan đề, không đến sao được, anh Quý thấy đúng không! Anh và anh Phong cùng đến cũng xem như hẹn hò rồi.”

Quý Vãn ngước mắt nhìn Phong Tiến, bấy giờ vẻ mặt Phong Tiến trông rất căng thẳng, chỉ nhìn chằm chằm cậu.

Với tình hình hiện giờ, Phong Tiến không thể bỏ cậu lại một mình để đi chúc mừng được, dù có chăng nữa, trước đó Phong Tiến đã bảo sẽ đến cùng cậu mà bây giờ lại đến một mình cũng sẽ khiến người khác thấy lạ.

… Tuy cậu không định tiếp tục mối quan hệ này, nhưng cũng không mong Phong Tiến bỏ lỡ những buổi tiệc quan trọng.

Dời lại một đêm rồi nói rõ vậy, cũng chẳng có gì ghê gớm.

“… Các cậu chờ một chút, tôi và anh ấy đến ngay.” Quý Vãn trả lời.

Quý Vãn cúp máy, hỏi Phong Tiến có muốn cùng mình đến tiệc chúc mừng không.

Phong Tiến lúc này chỉ ước sao có thể kéo dài thời gian để tìm thêm cách, tất nhiên đồng ý ngay.

Đến nơi hẹn, trước khi đẩy cửa, tay Quý Vãn bị nắm lấy.

Cậu ngẩng đầu nhìn Phong Tiến, không nói gì, chỉ mở cửa bằng tay còn lại.

Vừa bước vào trong, Phong Tiến và Quý Vãn đã được chào đón nhiệt liệt.

“Anh Phong anh Quý, sao muộn thế mới đến, vậy là không được rồi, tự phạt một ly đi nào!” Mọi người hô hò, rót cho Quý Vãn và Phong Tiến mỗi người một ly bia.

Bia rượu dễ làm tê liệt thần kinh, cũng chẳng có ích gì cho việc phẫu thuật mà còn dễ khiến tay run, nên Quý Vãn không thường uống.

Quý Vãn đang định từ chối khéo, ly bia đặt trước mặt cậu chợt bị Phong Tiến lấy đi, uống sạch.

Mọi người sôi nổi hoan hô, còn Phong Tiến vẫn nắm chặt tay Quý Vãn không buông.

Uống xong, hai người tìm chỗ ngồi xuống, Phong Tiến luôn theo sát bên cạnh cậu, trước mặt mọi người, dù thế nào Quý Vãn cũng phải giữ thể diện cho Phong Tiến nên cậu không nói gì cả.

Người ngồi cạnh Quý Vãn bắt chuyện: “Anh Quý, anh và anh Phong mặn nồng như vậy, sắp kết hôn rồi phải không?”

Quý Vãn điềm nhiên đáp: “Còn trẻ, sớm quá, chưa nghĩ đến chuyện xa xôi như vậy.”

“Xa xôi gì chứ.” Người trò chuyện với Quý Vãn ra chiều bí ẩn, “Anh Phong cứ lải nhải mãi, chỉ cần nghiên cứu thành công, anh ấy sẽ bắt đầu chuẩn bị đám cưới, cho chuyện tốt thành đôi luôn.”

Quý Vãn vẫn chỉ cười, không tiếp tục chủ đề này.

Vì là ngày chúc mừng nên mọi người uống hết chai này đến chai khác, Phong Tiến cũng liên tục bị mời.

Ban đầu mọi chuyện đều rất bình thường, sau đó Quý Vãn chợt thấy sắc mặt mọi người thay đổi rồi ai nấy vội bụm mũi và người mình lại.

“Pheromone của ai vậy?”

“Nồng độ này không bình thường, đến kỳ dịch cảm rồi!”

“Đm, khó chịu chết mất… anh Phong, là pheromone của anh Phong!”

“Hu hu hu các anh em không chịu nổi đâu, anh Quý, anh mau dẫn anh Phong đi đi, pheromone đáng sợ quá, bọn em chỉ là Alpha yếu đuối ru rú trong phòng nghiên cứu thôi, không chịu nổi sự tra tấn này đâu!”

Quý Vãn không cảm nhận được pheromone, bấy giờ nghe mọi người nói thế, cậu tức tốc quay sang nhìn Phong Tiến.

Vẻ mặt Phong Tiến vẫn điềm nhiên, tay cầm ly bia, trông vừa lạnh lùng vừa hờ hững, chẳng hề có phản ứng với lời của mọi người.

Chỉ mỗi bàn tay đang cầm tay Quý Vãn là nắm chặt hơn, khiến Quý Vãn không tài nào rút ra được.

Hắn chú ý đến tầm mắt của Quý Vãn, thế là quay đầu thơm cậu một cái.

Tình huống khẩn cấp, Quý Vãn cũng chẳng để ý nhiều, cậu kéo Phong Tiến đứng dậy: “Xin lỗi, giờ tôi đưa anh ấy về ngay, các cậu cứ chơi tiếp nhé.”

Tất nhiên mọi người không ngăn cản, xe của họ ở ngay bên ngoài, Quý Vãn dìu Phong Tiến lên xe, lái nhanh về nhà.

Phong Tiến yên lặng suốt chặng đường, nhắm mắt như đã ngủ.

Phong Tiến uống nhiều thế, chắc hẳn say khướt rồi, chẳng lẽ say sẽ dằn xuống được hành vi quấy rối trong kỳ dịch cảm?

Đây là chuyện cực tốt với Quý Vãn, trước đây cậu chưa từng gặp Phong Tiến cùng lúc rơi vào hai trạng thái này nên sợ Phong Tiến sẽ làm ra chuyện gì. Bây giờ thấy thế cũng yên tâm hơn.

Xe vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Quý Vãn vỗ nhẹ Phong Tiến: “Dậy thôi, về ngủ tiếp.”

Phong Tiến chậm rãi mở mắt, đôi con ngươi thâm thúy nhìn chằm chằm Quý Vãn, đoạn nâng tay cởi dây an toàn ra, mở cửa xe bước xuống.

Quý Vãn thở phào nhẹ nhõm, cũng xuống xe.

“Đi thôi, chúng ta về nào.” Quý Vãn đứng tại chỗ nhìn Phong Tiến.

Phong Tiến không động đậy.

Quý Vãn lấy làm lạ, bèn bước sang: “Sao vậy? Buồn nôn à?”

Phong Tiến đứng thẳng lưng một lúc, sau đó vươn một tay về phía Quý Vãn.

“Nắm.” Phong Tiến nói.

Trông có vẻ như Quý Vãn mà không nắm tay, Phong Tiến sẽ không thèm bước tiếp. Quý Vãn bất đắc dĩ đành dắt Phong Tiến đi.

Phong Tiến nắm thật chặt, trên đường còn gặp một người, nhìn cách ăn mặc thì có vẻ là một Omega.

Omega nọ ngạc nhiên la toáng lên rồi hối hả bỏ đi. Quý Vãn căng thẳng níu chặt Phong Tiến, sợ Phong Tiến vừa say rượu lại trong kỳ dịch cảm sẽ hoàn toàn đánh mất lý trí, không chống đỡ nổi sức cám dỗ của pheromone rồi lao đến chỗ Omega nọ.

Nhưng nào ngờ Phong Tiến vẫn chỉ siết chặt tay cậu, chẳng thèm nhìn Omega nọ dù chỉ một lần.

Mặt Phong Tiến dửng dưng như được đeo một chiếc mặt nạ hoàn hảo, không để lộ chút cảm xúc hoặc suy nghĩ nào.

Xem ra Phong Tiến chưa say hẳn, hoặc là hai thứ trộn với nhau làm Phong Tiến bình tĩnh hơn nhiều?

Quý Vãn âm thầm suy đoán, dẫn Phong Tiến đến trước cửa nhà một cách yên bình.

Mở cửa đẩy Phong Tiến vào trong, về đến nơi an toàn khiến Quý Vãn bất giác thở phào.

Tốt quá, kỳ dịch cảm lần này của Phong Tiến không có phiền phức gì lớn, thậm chí Phong Tiến còn buồn ngủ vì hơi cồn.

Quý Vãn thấy Phong Tiến híp mắt ngồi trên sofa, nhíu mày xoa ấn đường, trông có vẻ vừa đau đầu vừa không muốn đi đâu, cậu bèn vào bếp nấu canh giải rượu cho Phong Tiến.

Suốt quá trình nấu, Quý Vãn chẳng nghe thấy tiếng động nào ở chỗ Phong Tiến cả, nhưng khi cậu bưng chén canh giải rượu ra lại phát hiện Phong Tiến đã biến mất.

… Người đâu?

Câu hỏi vừa xuất hiện trong đầu, ngay lập tức, một luồng sức mạnh khổng lồ tấn công sau lưng khiến Quý Vãn ngã nhoài ra đất.

Hai tay bị túm trói sau lưng, Quý Vãn trợn to mắt quay đầu, trông thấy Phong Tiến đang nở nụ cười kỳ lạ.

“Em muốn chia tay với anh?” Phong Tiến cười hỏi.

“Anh…”

“Đừng có mơ.” Phong Tiến khom lưng cắn lên gáy Quý Vãn.

Đi cùng cơn đau là giọng nói của Phong Tiến.

Như lời nguyền, hoặc cũng như tương lai đã được định sẵn.

“Anh chỉ cho phép em có một người yêu duy nhất là anh, suốt cuộc đời này.”

.

Chương 72

Ui trời đang hay quá =))) Nhưng hôm nay tới đây thôi nha, mai tiếp tụcccc

8 thoughts on “Chương 71 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s