Chương 69 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 69: Cho biết sự thật

Quý Vãn đứng ngoài cửa nghe một lúc, biết mẹ Phong Tiến đang trên đường được đưa đến đây cấp cứu, và bây giờ họ đang chọn bác sĩ phẫu thuật chính cho bà.

Vốn đã rất hiếm bác sĩ nghiên cứu chuyên sâu về căn bệnh này, bác sĩ Lý – người thích hợp nhất đảm nhận phẫu thuật cũng đang ở nước ngoài, không ai ở đây dám tự tin về ca phẫu thuật này cả.

Chuyện lớn như thế, viện trưởng và chủ nhiệm không dám ra tự ra quyết định, họ tức tốc gọi điện thoại cho bác sĩ Lý – cũng chính là thầy của Quý Vãn để hỏi thăm ý kiến ông.

Quý Vãn đứng ngoài cửa nghe lén, cậu không nghe thấy lời thầy nói, chỉ nghe tiếng viện trưởng có vẻ ngày càng kích động.

“Vậy sao được, cậu ấy còn trẻ quá, thậm chí chưa tốt nghiệp nữa!”

“Nhưng… dù anh làm vậy cũng…”

“Anh chắc chắn không? Nhưng, bác sĩ Triệu và chủ nhiệm Vương đều có kinh nghiệm hơn cậu ấy mà?”

Cuộc gọi vẫn tiếp tục, Quý Vãn mím môi, tạm lùi vài bước điều hòa lại nhịp thở đã dần trở nên gấp gáp vì căng thẳng.

Nếu viện trưởng không chọn cậu mà chọn bác sĩ khác, cậu có nên đứng ra tự đề cử không?

Nhưng cậu không có chống lưng, tuổi đời lại trẻ, đâu ra tự tin mình sẽ làm tốt hơn những bác sĩ khác chứ?

Huống chi, đây là mẹ Phong Tiến.

Quý Vãn xoa ấn đường, dựa vào tường vùi mặt lên đầu gối.

Quý Vãn chưa suy nghĩ được lâu thì cảm thấy điện thoại đang rung. Lấy ra xem, là cuộc gọi từ chủ nhiệm.

Chủ nhiệm không nói gì nhiều, chỉ hỏi Quý Vãn đang ở đâu, bảo cậu đến văn phòng viện trưởng.

Quý Vãn cúp máy, hít thật sâu, đi vào trong.

Chủ nhiệm kể tóm lược chuyện này cho Quý Vãn, sau đó hỏi một cách nghiêm túc: “Em có đồng ý nhận ca phẫu thuật này không?”

Quý Vãn hít thật sâu, siết chặt nắm đấm: “Em đồng ý.”

Viện trưởng và chủ nhiệm nhìn nhau.

Thật ra họ có biết đến Quý Vãn, cũng khá chú ý đến hạt mầm tốt này.

Họ không có nhiều hoài nghi khi nghe thầy Quý Vãn bảo rằng ngoài ông ấy ra, trong giờ phút khẩn trương thế này rất khó tìm ai khác thích hợp hơn cậu để đảm nhận phẫu thuật.

Họ chỉ lo Quý Vãn còn trẻ, không biết mặt lợi và hại trong việc này.

Người sắp nằm trên bàn mổ là bà chủ nắm quyền của nhà họ Phong, nếu ca phẫu thuật thành công, tất nhiên sẽ được lợi.

Nhưng nếu ca phẫu thuật xảy ra sơ suất, dù ngày thường Tổng giám đốc Phong trông rất lý trí, nhưng Omega bạn đời của mình gặp bất trắc, không ai dám đảm bảo nhà họ Phong có trút giận lên đầu Quý Vãn hay không.

Chủ nhiệm phân tích thật tỉ mỉ mặt lợi và hại trong chuyện này cho Quý Vãn nghe, cuối cùng mới hỏi: “Em hiểu không?”

Sao Quý Vãn không hiểu chứ.

Ngoài mối quan hệ lợi ích này, còn một việc riêng nữa, đó là quan hệ giữa cậu và Phong Tiến.

Đây là mẹ Phong Tiến, nếu ca phẫu thuật thất bại, tình cảm của cậu và Phong Tiến… rất có thể sẽ rạn nứt.

“Hãy để em làm.” Quý Vãn ngẩng đầu, nói với vẻ kiên định và dứt khoát, “Em là lựa chọn tốt nhất bây giờ.”

***

Quý Vãn thay đồng phục phẫu thuật, mẹ Phong Tiến vẫn chưa được đưa đến bệnh viện, cậu phải chờ trong phòng trước.

Song, trên đường đến phòng phẫu thuật, Quý Vãn gặp người mà mình không muốn gặp nhất hiện giờ.

Phong Tiến đứng trên hành lang, khuôn mặt luôn điềm nhiên hờ hững bấy giờ mang đôi chút hoang mang.

Trông thấy Quý Vãn, Phong Tiến sải bước lớn đến chỗ cậu.

“Mẹ anh…”

“Em biết.” Quý Vãn nắm tay Phong Tiến, dịu giọng rằng, “Bệnh viện không có bác sĩ thích hợp, lát em sẽ phẫu thuật cho dì.”

Phong Tiến luôn rất nhạy về mặt lợi và hại trong mọi vấn đề, vào giây phút Quý Vãn nói cậu sẽ đảm nhận, hắn đã phân tích được ngay.

Thật ra Quý Vãn không nhận ca phẫu thuật này mới là điều tốt nhất cho cậu.

Nhưng…

Quý Vãn nhìn sắc mặt thay đổi cực nhanh của người đối diện, mỉm cười nâng một tay che miệng Phong Tiến trước khi hắn kịp thốt nên lời.

“Những lúc thế này anh đừng nói gì cả.” Nụ cười trên môi Quý Vãn vẫn đầy trìu mến, “Em không cần anh đưa ra lựa chọn giữa em và mẹ anh, biết không?”

Bấy giờ Quý Vãn chưa đeo găng tay, Phong Tiến vẫn cảm nhận được nhiệt độ trên làn da cậu, không hề nóng cháy, nhưng ấm áp biết nhường nào.

“Cứu người là trách nhiệm cao cả của bác sĩ, bất kể bệnh nhân là ai. Anh chỉ cần tin tưởng em, ca phẫu thuật này… chỉ thành công, không thất bại.” Quý Vãn khẽ nói.

***

Sau khi mẹ Phong Tiến được đưa đến, cửa phòng phẫu thuật khép chặt, tất cả những người không phận sự đều bị ngăn cách bên ngoài.

Phong Tiến bủn rủn ngồi trên băng ghế dài trước cửa phòng phẫu thuật.

Xưa nay mẹ hắn luôn trang điểm ăn mặc gọn gàng chỉnh tề, nhưng ban nãy khi được đưa đến, đầu tóc bà rối tung cả lên, sắc mặt nhợt nhạt đến đáng sợ, hai mắt nhắm chặt chẳng hề nhìn hắn lấy một lần.

Từng phút từng giây trôi qua, mỗi một nhịp nhảy của kim đồng hồ đều như đang tra tấn dằn vặt Phong Tiến giữa ngọn lửa nóng cháy.

Thời gian dần trôi, âu lo trong lòng Phong Tiến tích tụ càng nhiều, ngoài nỗi lo cho bệnh của mẹ, còn có cả nỗi lo cho Quý Vãn.

Nhiều giờ đồng hồ liền, Quý Vãn chưa được ăn gì, cậu có chịu đựng được không?

Quý Vãn có gặp bất trắc gì không.

Hai tảng đá muộn phiền khổng lồ đè nặng khiến Phong Tiến bất an cùng cực, hắn đứng lên đi qua đi lại trước cửa phòng phẫu thuật, những người cùng chờ khác muốn an ủi, nhưng Phong Tiến đã hoàn toàn bỏ ngoài tai, chỉ cầm điện thoại báo cáo tình hình cho bố sau mỗi khoảng thời gian nhất định, như một cỗ máy vậy.

Phong Tiến cũng chẳng biết mình đã chờ bao lâu, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật đã mở.

Giường bệnh được đẩy ra, tuy sắc mặt người nằm trên ấy vẫn còn tái lắm, nhưng thoạt nhìn đã dịu hơn nhiều.

Người đi cạnh đeo khẩu trang, chỉ nhìn đôi mắt và hàng mày thôi đã biết cậu mệt mỏi đến mức nào.

“Rất suôn sẻ.” Quý Vãn mỉm cười, mắt cong như hai mảnh trăng khuyết, “Chỉ cần nghỉ ngơi tốt sẽ khỏi hẳn thôi.”

Phong Tiến nhìn những y tá khác đưa mẹ mình vào khu điều trị với dáng vẻ chuyên nghiệp, đến khi đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc, những khủng hoảng và bàng hoàng dưới đáy lòng mới dần tan biến.

Quý Vãn cũng ngồi xuống bên cạnh, cầm bình nước giữ ấm của mình uống một ngụm, tìm lại chút màu sắc cho đôi môi khô.

Phong Tiến nhìn dáng vẻ hiện giờ của Quý Vãn, có thứ gì đó xộc từ trong tim lên khiến mắt và mũi cay cay. Hắn bước đến ôm chặt cậu vào lòng.

Quý Vãn phần nào hiểu được tâm trạng lúc này của Phong Tiến, cậu cũng thuận theo chiếc ôm này, vươn tay vỗ nhẹ vai hắn.

“Đừng sợ.” Quý Vãn an ủi, “Có em đây, sẽ không để mẹ anh xảy ra chuyện gì đâu.”

Phong Tiến lặng thinh, Quý Vãn tiếp tục rằng: “Chúng ta còn phải kết hôn, sao có thể gục ngã trước trắc trở này chứ, đúng không?”

Phong Tiến siết chặt vòng tay, vùi mặt lên vai Quý Vãn, giọng khản đặc: “Đúng, kết hôn.”

Quý Vãn sẽ kết hôn với hắn, cũng chỉ được phép kết hôn với hắn.

Lúc ấy, hắn nhất định sẽ tặng Quý Vãn một lễ cưới long trọng nhất, để cả thế giới đều biết rằng, cậu chàng này đã bị trói buộc với hắn, suốt cuộc đời.

***

Mẹ Phong Tiến vẫn cần nằm viện thêm một thời gian, thường ngày Quý Vãn cũng đến bệnh viện học, thế là cậu ôm thêm việc chăm sóc những người mẹ.

Tất nhiên mẹ Phong Tiến có rất nhiều y tá và điều dưỡng, chẳng đến lượt Quý Vãn làm việc mệt nhọc gì, vì cậu là bác sĩ phẫu thuật chính nên ngày nào cũng theo dõi tình trạng hồi phục của bà, mát xa cho bà, trò chuyện với bà để bà không cô đơn.

“Dạo này Phong Tiến khỏe lắm ạ, dì đừng lo.” Quý Vãn ngồi bên giường mẹ Phong Tiến, lấy hộp canh trong túi giữ nhiệt ra, “Hôm qua anh ấy đến thăm, dì cũng thấy tinh thần anh ấy tốt lắm mà, dì nếm thử tay nghề của cháu nhé.”

Canh được múc ra chén, mẹ Phong Tiến cầm thìa húp một ngụm.

Tuy cách nấu không phức tạp, màu canh trong veo, hương vị thanh đạm nhưng vẫn thơm ngon, có thể thấy người nấu đã tỉ mỉ biết nhường nào.

Hàng mày của mẹ Phong Tiến giãn hẳn ra: “Ngon lắm, có phải Phong Tiến thường bảo cháu nấu cho nó ăn không, nên tay nghề mới giỏi giang như vậy?”

“Không có đâu.” Nhắc tới chuyện này, Quý Vãn hơi ngại, “Thật ra số lần Phong Tiến vào bếp còn nhiều hơn cháu nữa, anh ấy nấu ngon lắm.”

Dứt lời, Quý Vãn thấy ngờ ngợ, vội vã bổ sung: “Không phải anh ấy không muốn nấu cho dì, do hôm qua anh ấy bận quá làm không kịp nên cháu nấu thôi.”

Mẹ Phong Tiến nào để bụng chuyện món canh này có phải Phong Tiến nấu hay không, bà cầm thìa khuấy nhẹ nước canh trong chén, vẫn cất giọng dịu dàng: “Xem ra các cháu tự chăm sóc mình rất chu đáo, Phong Tiến được làm bạn với cháu là may mắn của nó. Không thì với tính cách của nó, chắc chắn không bao giờ tự xắn tay vào bếp.”

Quý Vãn và Phong Tiến nào còn bạn bè gì nữa đâu, cậu vô cùng lúng túng khi được nhận lời khen này: “… Dì quá khen, đây là may mắn của cháu, Phong Tiến hiền lành lắm, cũng rất quan tâm chăm sóc cháu.”

Câu nào của Quý Vãn cũng che chở cho Phong Tiến, bà nghe một lúc, vẫn nhẹ giọng hỏi: “Phải đến đây trò chuyện với bà dì già này, chán lắm phải không?”

“Sao thế được.” Quý Vãn ngạc nhiên, mắt đầy sự chân thành: “Đây là vinh dự của cháu, cháu rất vui khi được trò chuyện với dì.”

Mẹ Phong Tiến nhìn đôi mắt trong veo chẳng hề có ý đồ gì của Quý Vãn, động tác trên tay khựng lại.

Nếu bà đoán không nhầm, Phong Tiến tốt với Quý Vãn như vậy là vì kế hoạch trước đây.

Phong Tiến chỉ muốn lợi dụng Quý Vãn, còn Quý Vãn đang rơi vào cái bẫy được dựng sẵn, ngây ngô chẳng hay biết gì.

Mẹ Phong hít thật sâu: “Tiểu Vãn, cháu cho dì biết đi, khi ấy cháu đã nghĩ gì mà lại có can đảm phẫu thuật cho dì? Áp lực tâm lý lớn lắm phải không?”

Quý Vãn chẳng hiểu mô tê gì, sao đề tài của mẹ Phong Tiến lại đột ngột thay đổi trăm tám mươi độ thế này, nhưng cậu vẫn thật thà đáp: “Tất nhiên phải có áp lực tâm lý rồi ạ, nhưng… khi xưa cháu đã trơ mắt nhìn mẹ mình ra đi mà chẳng giúp được, cháu không thể để mặc dì được, cháu muốn nắm bắt cơ hội này trong tay.”

Hàng mi dài và mềm mại của Quý Vãn rũ xuống, có lẽ đang hồi tưởng về quá khứ, bấy giờ trông cậu ôn hòa hơn hẳn: “Cháu không cứu được bà ấy, nhưng chí ít thì cháu đã cứu được dì, cũng xem như bù đắp được phần nào cảm giác mất mát ấy.”

Ngón tay đang cầm thìa của mẹ Phong Tiến bất giác siết chặt.

Xưa nay bà luôn đặt lợi ích lên trên hết, nhưng lần này, bà lại vô cùng hối hận vì đã đồng ý chuyện đó với Phong Tiến.

Đây là một cậu bé tốt, vốn nên nhận được nhiều tình yêu chân thành hơn.

Mẹ Phong Tiến bảo: “Bây giờ các cháu thật sự chỉ là bạn bè sao?”

Bầu không khí trong phòng bệnh thoắt chốc lắng đọng.

Mẹ Phong Tiến hỏi tiếp: “Có phải Phong Tiến rất tốt với cháu, hoàn hảo không chút khuyết điểm, khiến cháu vui vẻ, bắt đầu ỷ lại vào nó, không muốn rời khỏi nó?”

Quý Vãn như hóa đá, cậu bối rối khi lớp mành ngăn cách sự thật bị chọc thủng, bởi chỉ mới vài giây trước thôi, cậu còn giữ quan hệ bạn bè với Phong Tiến trước mặt bà.

“Tiểu Vãn, dì… cho cháu biết một chuyện.” Mẹ Phong Tiến nhấn rõ từng chữ một, “Vốn không nên nói ra, nhưng cháu có quyền được biết sự thật, và theo đuổi hạnh phúc đích thực của mình.”

Quý Vãn sửng sốt hoàn hồn, qua vẻ mặt và ngữ điệu của mẹ Phong Tiến, cậu chợt nhận ra chuyện không đơn giản như vậy: “… Chuyện gì ạ?”

***

Khi Phong Tiến về đến căn hộ nhỏ mà mình và Quý Vãn cùng thuê, đèn trong nhà đang tắt.

Xem ra Quý Vãn vẫn đang ở bệnh viện, Quý Vãn vất vả quá, hắn phải nấu ít canh tẩm bổ cho cậu mới được.

Vừa nghĩ, Phong Tiến vừa bật đèn phòng khách.

Ánh đèn soi tỏ mọi ngõ ngách, cũng lộ ra người đang nằm im lìm trên sofa.

Phong Tiến không ngờ Quý Vãn ở nhà, hắn tưởng cậu đã ngủ, nhưng nhìn kỹ lại, mắt Quý Vãn đang mở to.

Rõ ràng chỉ mới một ngày không gặp, nỗi nhớ đã manh nha bén rễ dưới đáy lòng.

Phong Tiến sải bước lớn đi đến muốn véo mặt Quý Vãn: “Sao không lên tiếng, có phải cố ý nằm đây để dọa anh không, hửm?”

Véo mặt là hành động tương tác thường ngày của họ, Quý Vãn cũng rất thích.

Nhưng lần này, Quý Vãn chỉ bình tĩnh tránh khỏi tay hắn.

.

Chương 70

11 bình luận về “Chương 69 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

    1. Mẹ Phong Tiến vẫn cần nằm viện thêm một thời gian, thường ngày Quý Vãn cũng đến bệnh viện học, thế là cậu ôm thêm việc chăm sóc mẹ.

      Chăm sóc “mẹ” thật á? Gọi mẹ luôn ròi kìa

  1. giây phút đọc chương này toi chỉ mong mình không biết gì về ngành y, như cảm giác ngồi với con bạn học thiết kế mà xem phim từ bỏ em giữ chặt em vậy.

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s