Chương 68 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 68: Phát bệnh đột ngột

Với Quý Vãn, những tháng ngày ở bên Phong Tiến trôi qua rất nhanh.

Thường thì Phong Tiến đều nhường nhịn cậu, chỉ có một vài trường hợp đặc biệt, như kỳ dịch cảm.

Cứ mỗi lần đến kỳ dịch cảm, Quý Vãn đều sẽ như miếng thịt béo bở trong nồi, bị lật qua lật lại ‘chiên’ hết lần này đến lần khác.

Phong Tiến trong kỳ dịch cảm quá sung mãn, tinh thần và suy nghĩ cũng khác thường, Quý Vãn đã nhận ra điều này vào kỳ dịch cảm đầu tiên cậu tiếp xúc với hắn, bây giờ ở bên nhau, Phong Tiến càng bạo hơn.

Sau vài lần, Quý Vãn cũng dần mò mẫm được một vài quy luật biểu hiện của Phong Tiến trong kỳ dịch cảm, dù Phong Tiến không nói, nhưng cậu cũng đoán ra đại khái Phong Tiến đã đến kỳ dịch cảm hay chưa.

Hôm ấy tan học cùng Phong Tiến về nhà, vừa đóng cửa, Quý Vãn đã bị Phong Tiến ôm trọn vào lòng.

“Bác sĩ Quý, anh bệnh rồi.” Giọng Phong Tiến có vẻ ủ ê.

“Anh bị bệnh?” Quý Vãn sửng sốt, vô thức sờ trán Phong Tiến, cũng may thân nhiệt bình thường, không sốt.

“Vậy không khỏe chỗ nào?” Quý Vãn hỏi tiếp.

“Tim anh khó chịu quá.” Phong Tiến siết chặt vòng tay đang ôm Quý Vãn, “Chỉ cần một ngày không gặp bác sĩ Quý thôi, nó đã chẳng chịu làm việc rồi. Bây giờ gặp mặt thì làm việc quần quật cứ như muốn anh trả gấp mười lần lương cho nó vậy.”

Quý Vãn: “…”

Phong Tiến vẫn lan man: “Còn người anh em của anh cũng khó chịu nữa, nhưng nó không chịu khám bác sĩ khác, cứ khăng khăng bảo bác sĩ khác không chữa khỏi được cho nó, chỉ mỗi bác sĩ Quý mới giúp nó phun mầm bệnh ra được thôi, còn phun được nhiều lần nữa.”

Quý Vãn: “…”

Phong Tiến đè tay lên sau gáy Quý Vãn: “Bác sĩ Quý, làm sao mới chữa khỏi được bệnh này của anh đây?”

Quý Vãn đáp với vẻ mặt vô cảm: “Hết thuốc chữa rồi, chờ chết đi.”

Sao Phong Tiến có thể ngoan ngoãn chờ chết được, hắn vác Quý Vãn lên bước vào phòng tắm.

Trong quãng đường ngắn ngủi này, Quý Vãn lấy điện thoại một cách bình tĩnh như đã quen từ lâu, gửi tin nhắn cho bạn cùng lớp của mình và của Phong Tiến, nhờ họ xin nghỉ giúp ba ngày với lý do kỳ dịch cảm. Vừa gửi xong, điện thoại đã bị vứt sang một bên, Phong Tiến hôn tới tấp, cướp đi toàn bộ sự chú ý của cậu.

***

Kỳ nghỉ đông đầu tiên kể từ khi xác định quan hệ, thật ra Quý Vãn hơi do dự về việc có nên đến nhà Phong Tiến đón năm mới hay không.

Trước đây cậu chỉ xem Phong Tiến là bạn, nên vẫn chịu đựng được áp lực khi cùng gia đình Phong Tiến đón Tết, nhưng bây giờ quan hệ giữa cậu và Phong Tiến đã thật sự không còn trong sáng nữa.

“Sợ gì, kết quả tệ nhất là em và anh cùng bị đuổi ra khỏi nhà thôi.” Phong Tiến chẳng hề hoảng hốt, “Tiền anh kiếm được đủ để mua nhà em thích rồi, không để em ngủ gầm cầu đâu.”

“Đây là vấn đề ngủ gầm cầu hay sao?” Quý Vãn vỗ Phong Tiến, muốn hắn tỉnh táo hơn.

Cậu còn nhớ đoạn phỏng vấn bố Phong Tiến mà trước đây từng xem trên ti vi, rõ ràng bố Phong Tiến cũng là một Alpha truyền thống, không thể chấp nhận việc đối tượng của Phong Tiến thuộc giới tính nào khác ngoài Omega.

Cậu sẽ không chia tay với Phong Tiến vì trở ngại này, nhưng cậu cũng không muốn mối quan hệ giữa Phong Tiến và người nhà trở nên tệ đi vì cậu.

Quý Vãn nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy cách tốt nhất là chờ thêm vài năm nữa. Chờ đến khi cậu đủ xuất sắc rồi, biết đâu khi ấy người nhà Phong Tiến sẽ dễ chấp nhận hơn chăng.

Quý Vãn nói ra suy nghĩ này, Phong Tiến nhíu mày: “Không cần thiết, không cần chịu thiệt nhiều năm như vậy.”

“Đâu chịu thiệt gì?” Quý Vãn giải thích, “Gia đình anh mâu thuẫn mới buồn đó, em thích chú với dì lắm.”

Quý Vãn hết lòng khuyên nhủ, cuối cùng cũng thuyết phục được Phong Tiến đồng ý.

Nhưng, không thú thật với bố mẹ Phong Tiến đâu có nghĩa không thú thật với người khác.

Sau kỳ nghỉ đông, Phong Tiến hẹn đám bạn nối khố của mình ra họp mặt.

Thật ra với Phong Tiến, họp mặt là phụ thôi, phát cơm chó mới là chính.

Khổng Lập Ngôn cảm thán: “Lâu ngày không gặp, hình như tinh thần anh Phong tốt lắm nhỉ, anh Phong có lén mọi người tập dưỡng sinh không đấy? Truyền dạy bí quyết cho anh em nào, đừng nhỏ nhen thế.”

Phong Tiến vừa gắp thịt cho Quý Vãn, vừa hờ hững đáp: “Được tình yêu vỗ về chăm bẵm, giờ tôi cho cậu biết cậu có tìm được đối tượng ngay không?”

Quý Vãn: “…”

Những người khác: “…”

Quý Vãn trợn tròn mắt nhìn cái chén trên tay Khổng Lập Ngôn suýt rơi xuống, sau đó là chuỗi ho liên hồi, cứ như mọi người bỗng chốc bị cảm hết rồi vậy.

Điều Quý Vãn khó hiểu nhất là họ chấp nhận chuyện cậu và Phong Tiến đến với nhau quá nhanh, cứ như không thấy mâu thuẫn gì khi Phong Tiến ở bên một Beta vậy. Sau khi ho xong, mọi người nhao nhao nâng ly chúc mừng.

“Không phải tôi tự khen đâu.” Khổng Lập Ngôn bắt đầu khoác lác, “Từ cấp ba tôi đã biết hai người sẽ đến với nhau rồi, quả nhiên trúng phốc!”

“Tôi cũng vậy tôi cũng vậy!”

“Tôi biết từ năm Mười một rồi!”

Quý Vãn: “…”

Không phải cậu không tin, nhưng vừa nghe đã biết đang điêu mà, lớp Mười một đã nhìn ra mới lạ đấy, lúc đó cậu và Phong Tiến chỉ là bạn bè bình thường thôi.

***

Mọi việc dường như đều được giải quyết êm đẹp, Quý Vãn tiếp tục vùi đầu học tập và nghiên cứu.

Thành tích của Quý Vãn vẫn nổi bật vô cùng, tâm thế điềm tĩnh được tôi rèn bao nhiêu năm giúp đôi tay cậu cực kỳ ổn định trong những cuộc giải phẫu.

Dần dà, các sinh viên tin chắc rằng dù người đang nằm trên bàn mổ là bố mẹ Quý Vãn chăng nữa, cậu cũng có thể bình tĩnh như đang đứng trước một khúc gỗ vậy, thế nên được tặng biệt hiệu là: Sát thủ máu lạnh.

Quý Vãn dở khóc dở cười nhưng không để tâm lắm, mặc mọi người đùa vui với nhau.

Năm năm trong Đại học Y là một quãng thời gian dài, bấy giờ Phong Tiến đã bắt đầu học Thạc sĩ, còn Quý Vãn vẫn đang học Cử nhân.

Dù Quý Vãn luôn mải mê học, nhưng theo cậu biết, ngoài học ra, Phong Tiến cũng tham gia nghiên cứu sản phẩm để lên kế hoạch gây dựng sự nghiệp.

Thật ra Quý Vãn đã ngờ ngợ ra rồi, cậu biết Phong Tiến đang trải sẵn đường cho tương lai nếu không được gia đình chấp nhận, nên dù biết Phong Tiến bộn bề công việc, nhưng cậu không hề lên tiếng bảo Phong Tiến hãy từ bỏ, chỉ cố gắng hết sức mình giúp được bao nhiêu thì giúp.

Chờ đến khi Quý Vãn tốt nghiệp đại học, những giáo sư hướng dẫn nổi tiếng đã nhắm trúng cậu từ lâu bấy giờ đều mở lời muốn nâng đỡ cậu.

Quý Vãn hướng tới ngoại khoa, hơn nữa trong đó có một điều khiến cậu vô cùng để tâm đó là căn bệnh mà mẹ cậu đã mắc phải.

Mười mấy năm trước, mọi thứ đều không phát triển như giờ, rất nhiều căn bệnh không có cách chữa trị tốt, nên mẹ cậu cũng không có môi trường điều trị lý tưởng.

Mười mấy năm sau, căn bệnh ấy sẽ được cứu bằng việc phẫu thuật, nhưng thao tác rườm rà, yêu cầu rất cao với bác sĩ phẫu thuật chính.

Quý Vãn dứt khoát lựa chọn thầy hướng dẫn về lĩnh vực liên quan để nghiên cứu thêm.

***

Tối hôm nay, Quý Vãn và Phong Tiến vừa ‘vận động rèn luyện sức khỏe’ xong, dựa vào nhau tâm sự.

Phong Tiến lau mồ hôi trên trán Quý Vãn: “Dậy tắm rửa nhé? Anh sợ người rít quá ngủ không ngon.”

“Không cần đâu… chắc chắn anh sẽ không ngoan ngoãn tắm.” Quý Vãn híp mắt, “Em mệt quá, mai dậy tắm.”

“Sao anh không ngoan chứ? Anh luôn rất ngoan với em mà.” Phong Tiến không ép buộc, hắn đứng dậy lấy khăn, thấm nước lau người cho Quý Vãn.

Bấy giờ toàn thân Quý Vãn nồng mùi pheromone của hắn, dù đã lau xong cũng chẳng biến mất hẳn.

Phong Tiến hài lòng vô cùng, hắn cúi đầu hôn Quý Vãn: “Mở ra anh xem có bị thương không?”

“Không bị thương, chuẩn bị kỹ lắm mà.” Quý Vãn tắt đèn, kéo chăn trùm kín người không cho Phong Tiến chen vào.

“Bên nhau lâu vậy rồi còn mắc cỡ, có chỗ nào của em mà anh chưa từng thấy đâu?” Phong Tiến đòi xem với dáng vẻ hùng hồn.

Quý Vãn hờ hững rằng: “Lần trước anh cũng nói vậy, sau đó kiểm tra thấy không bị gì thì đề nghị thêm lần nữa.”

Phong Tiến: “…”

“Có à?” Phong Tiến giả vờ mất trí nhớ để bỏ qua chủ đề này, chuyển sang một chuyện khác mà mình đang quan tâm: “Khi nào chúng ta đăng ký kết hôn?”

Họ đã bên nhau được vài năm, nhưng Quý Vãn chưa bao giờ đề cập đến khiến Phong Tiến hơi lo.

Hàng mày Quý Vãn trở nên nhu hòa, cậu khều ngón tay Phong Tiến: “Vì bây giờ nói chuyện này còn sớm, chúng ta còn đi học… ít nhất cũng chờ đến khi tốt nghiệp, nói chuyện này cho bố mẹ anh đã?”

Phong Tiến hừ một tiếng, miễn cưỡng đồng ý, đoạn đi cất khăn, tắm qua loa một lượt rồi lên giường nằm cạnh Quý Vãn.

Quý Vãn lăn vào lòng Phong Tiến dụi đến dụi đi, hít thật sâu.

Cậu hy vọng Phong Tiến nói chuyện của họ với bố mẹ trước, được chúc phúc mới kết hôn, phần nào cũng vì cậu không có người thân để công khai.

Đêm tối luôn dễ khiến người ta sầu muộn, cũng dễ khiến người ta hồi tưởng về quá khứ.

“Nếu mẹ còn sống, em có cứu được bà không nhỉ?” Quý Vãn hỏi khẽ.

Phong Tiến ôm Quý Vãn, vỗ nhẹ lên vai cậu: “Chắc chắn là được, trình độ của bác sĩ Quý đứng hàng đầu thế giới, không ai mà bác sĩ Quý không cứu được cả.”

Quý Vãn cũng vui hơn, thế là khoe với Phong Tiến về thành quả học thuật của mình: “Thầy hướng dẫn của em nói trình độ em đã đủ để đảm nhận vị trí bác sĩ phẫu thuật chính rồi, thậm chí nếu không có ông ấy, em là lựa chọn tốt nhất làm bác sĩ phẫu thuật cho những ca bệnh giống mẹ.”

“Vãn Vãn giỏi quá.” Phong Tiến nghe thế cũng mỉm cười, “Sau này sẽ càng giỏi hơn, nổi tiếng thế giới.”

“Anh ngoài tiền ra thì không còn gì, ở bên người nổi tiếng ghê gớm như vậy thấy khủng hoảng ghê.”

Ngoài miệng nói thế, nhưng bàn tay đang đặt trên lưng Quý Vãn đã dời xuống eo, sau đó đến đùi.

“Trái tim đầy khủng hoảng của anh cần được bác sĩ Quý an ủi.” Phong Tiến giả giọng nghiêm túc.

Quý Vãn: “…”

Phong Tiến bị khủng khoảng cái con khỉ ấy!

Tuy biết không thể tin, nhưng khi Phong Tiến hôn mình, Quý Vãn vẫn nhắm mắt đón nhận động tác của hắn.

***

Tháng ngày yên ả trôi, thầy của Quý Vãn ra nước ngoài tham dự buổi giao lưu hội đàm học thuật, Quý Vãn tiếp tục nghiên cứu cùng đàn anh đàn chị, học thêm về kiến thức lâm sàng.

Nhưng Quý Vãn không ngờ, sự yên ả này đã nhanh chóng bị phá vỡ.

Hôm ấy Quý Vãn còn trong bệnh viện học hỏi thêm, lúc đi ngang văn phòng viện trưởng, cậu nghe thấy một cuộc tranh chấp.

“Sao lại đột nhiên phát bệnh chứ? Bác sĩ Lý đâu? Ông ấy sở trường loại phẫu thuật này nhất!”

“Bác sĩ Lý ra nước ngoài rồi, dù bây giờ về ngay cũng cần mười mấy tiếng!”

“Rối loạn tuyến thể ảnh hưởng chức năng tim mạch, đây vốn là bệnh hiếm gặp, không bác sĩ nào dám đứng ra phẫu thuật và đảm bảo ca phẫu thuật sẽ thành công!”

Quý Vãn vốn không định nghe lén, nhưng cậu chợt khựng lại khi nghe đến tên bệnh.

Đây là bệnh mà mẹ cậu mắc phải, cũng là căn bệnh mà cậu đang nghiên cứu.

… Ai đột ngột mắc bệnh này nhỉ?

Giọng nói rầu rĩ của viện trưởng vang lên: “Đây không phải người bình thường đâu, đây là bà chủ nhà họ Phong đấy, nhỡ làm không tốt, chúng ta sẽ gặp rắc rối to.”

Ngoài phòng, Quý Vãn trợn to mắt.

Người phát bệnh đột ngột là… mẹ của Phong Tiến.

.

Chương 69

12 bình luận về “Chương 68 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

    • Chưa khoẻ lắm =))) do tính chất công việc nên thi thoảng mình phải ra đường, mà ui mình đang ở gần vùng tâm dịch, hôm trước mới đi xét nghiệm, giờ đang chờ xem có bị gọi đt thông báo gì không 😂
      Cảm ơn bạn nhiều nhennnn 🥰

  1. Mình cảm thấy khi QV cứu được mẹ Phong thì ngoài được chấp nhận (mẹ PT chấp nhận r nhưng bố thì không, nếu QV cứu được mẹ Phong có lẽ bố Phong sẽ đồng ý) có lẽ cậu ấy sẽ bớt được phần nào khúc mắc, tiếc nuối trong lòng. Cậu không thể cứu được mẹ ruột nhưng ít nhất cậu có thể cứu được người mẹ không cùng huyết thống mà vẫn coi mình như con 🥰

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s