Chương 59 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 59: Thi đại học

Như điềm báo cơn bão sắp đổ bộ, ngay cả tiếng nước cũng không còn vang nữa.

Quý Vãn ngừng thở, cậu thấy Phong Tiến bụm gáy nói giọng rất trầm: “Quý Vãn…”

Ngón tay Phong Tiến sờ qua dấu răng, cố hết sức kìm nén rồi thả tay xuống, hít thật sâu.

Quý Vãn ngây ra như phỗng, trong đầu chỉ đọng lại suy nghĩ “nơi yếu nhất của Phong Tiến bị thương rồi”, cậu nhìn dấu răng trên tuyến thể sau gáy Phong Tiến, vô thức vươn tay muốn xoa nhẹ để cơn đau dịu đi.

Nào ngờ tay vừa chạm vào tuyến thể, cậu đã nghe Phong Tiến thở dốc nặng nề, trợn to mắt đầy khó tin.

Quý Vãn hiểu ra, tức tốc rụt tay về.

Nhưng đã muộn, nước văng tung tóe, cùng với đó là tiếng Quý Vãn bị Phong Tiến kéo xuống.

Quý Vãn bị ép dựa lên thành bể, Phong Tiến kề sát vào cậu thở hổn hển.

“Quý Vãn…” Giọng Phong Tiến khản đặc, bàn tay đặt trên vai cậu nóng đến nao lòng, “Cậu làm gì vậy?”

“Tôi…” Họ cách nhau quá gần, Quý Vãn đã cảm nhận được tình trạng cương cứng của Phong Tiến, biết mình làm sai, cậu cúi đầu nói khẽ, “Xin lỗi, tôi không cố ý.”

Tất nhiên Phong Tiến biết Quý Vãn không cố ý, nhưng máu và pheromone trong người hắn đang sục sôi hơn bao giờ hết bởi cái đụng chạm ban nãy, gào thét muốn được trút hết nỗi niềm.

Khó khăn lắm mới tìm được cớ, hắn không muốn tha cho Quý Vãn dễ dàng như vậy.

Phong Tiến bỏ mặc lời xin lỗi của Quý Vãn, bảo: “Cậu có biết ai mới được cắn tuyến thể của Alpha không?”

Sao Quý Vãn biết chứ, trong sách không đề cập, chỉ nói là không được tùy ý chạm vào tuyến thể của Alpha, bởi như vậy sẽ làm cảm xúc của Alpha bị dao động mạnh, gây nguy hiểm ở mức độ nhất định.

Quý Vãn lặng thinh, Phong Tiến kề sát hơn, phát âm rõ từng chữ bên tai cậu: “Chỉ bạn đời Alpha mới cắn tuyến thể của Alpha đó thôi, vì…”

Giọng Phong Tiến nhẹ đi: “Vì, cắn tuyến thể của Alpha sẽ khiến Alpha hưng phấn, khiến Alpha rơi vào kỳ dịch cảm ngắn hạn, khiến Alpha có sức lực dồi dào để thực hiện hoạt động duy trì nòi giống.”

Trước đây Quý Vãn chưa từng nghe đến cụm “kỳ dịch cảm ngắn hạn”, nhưng giờ phút này, cậu bỗng hiểu nguyên nhân và ngữ nghĩa của nó.

Phía trên mặt nước, trông Phong Tiến có vẻ còn kiểm soát được bản thân, nhưng ở bên dưới, hắn chẳng tài nào che giấu được sự thay đổi ở bộ phận đang phồng lên mất kiểm soát của mình.

“Quý Vãn, làm sai thì phải chịu trách nhiệm.” Nói đoạn, tay Phong Tiến trượt từ trên vai Quý Vãn xuống, nắm chặt tay cậu, “Giúp tôi.”

Quý Vãn chợt thấy nghi ngờ.

Đây là chuyện rất riêng tư, lần này Phong Tiến không bị trói tay mà vẫn muốn để cậu giúp sao?

Nhưng chẳng mấy chốc Quý Vãn đã thông suốt, chắc Phong Tiến cho rằng quan hệ của họ đã thân thiết lắm rồi, nên giúp đỡ lẫn nhau cũng không thành vấn đề.

Huống chi, tình trạng hiện giờ cho chính cậu gây nên.

“Ừ.” Quý Vãn nhẹ giọng đáp, vươn tay ra.

Quý Vãn ngại nhìn mặt Phong Tiến, thế nên cứ đăm đăm vào hòn đá sau lưng hắn.

Phong Tiến tựa trán mình lên trán Quý Vãn, hơi thở phả lên tai cậu ngày càng dồn dập, chẳng biết đã bao lâu, cậu chợt nghe Phong Tiến nói: “Ban nãy cậu chạm vào tuyến thể làm pheromone trong người tôi rối loạn cả lên, bây giờ không ra được, khó chịu.”

Quý Vãn: “… Hả?”

Pheromone của Phong Tiến quá nhiều, chẳng tài nào kiểm soát nó ở mức cân bằng cả, Quý Vãn luôn biết điều này.

Có ba cách giúp Phong Tiến trút lượng pheromone đó ra ngoài.

Và, chỉ có một cách thích hợp với tư thế hiện tại của họ.

Quý Vãn im lặng, cậu cũng chẳng cần phải lên tiếng, chỉ cần một ánh mắt thôi Phong Tiến đã hiểu ý cậu.

Quý Vãn hé môi, Phong Tiến đến gần.

Đây là nụ hôn đầu tiên từ sau khi Quý Vãn nhận ra tình cảm của mình.

Nếu bảo trước đây Quý Vãn có phản ứng tự nhiên rất nhẹ, thì lần này lại mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Quý Vãn muốn lùi ra xa nhất có thể để Phong Tiến không phát hiện sự khác thường của mình. Nhưng khoảng cách gần như vậy, cậu muốn làm gì cũng không qua được mắt Phong Tiến.

Qua nhịp nghỉ ngắn ngủi, Quý Vãn nghe thấy giọng nói trầm khàn của Phong Tiến: “Tôi cũng giúp cậu.”

“Không…”

Quý Vãn vừa nói được một nửa, tay Phong Tiến đã vươn sang, môi cũng lần nữa áp sát ngăn cản những âm tiết chưa thốt kịp.

*

Khi mọi việc kết thúc, làn da trắng của Quý Vãn đã được phủ màu hồng nhạt, cậu muốn nhảy khỏi bể nước nóng, nhưng cứ thất bại mãi vì eo và chân cứ nhũn cả ra, chỉ đành trèo lên từ từ.

Không thể trách cậu được, do Phong Tiến cứ nằng nặc bảo thời gian ra của hai người không giống nhau sẽ bất công lắm, mà một lần của Phong Tiến kéo dài đến đáng sợ, làm cậu phải đầu hàng hết lần này tới lần khác.

Phong Tiến đã lên bờ, hắn phủ áo choàng tắm lên người cậu, sau đó ôm ngang hông cậu, nhấc lên.

Quý Vãn vừa định vùng vẫy thì bị Phong Tiến vỗ nhẹ lên người: “Đừng động đậy, tôi đưa cậu về phòng, nhỡ mệt quá bò cầu thang thì biết đến bao giờ? Rồi kẻo bất cẩn trượt chân té thì sao?”

Quý Vãn cảm thấy Phong Tiến nói có lý, cậu bị Phong Tiến ôm trọn vào lòng, buồn bực vùi đầu vào cổ Phong Tiến để lảng tránh sự thật rằng mình không bền sức bằng Phong Tiến.

Đưa Quý Vãn về phòng xong, Phong Tiến quay lại bể nước nóng.

Chiếc khăn dùng để che nửa người dưới của Quý Vãn đã bị kéo tuột xuống sau quá trình ‘giúp đỡ lẫn nhau’ ban nãy, bấy giờ nó đang nổi dập dềnh trên mặt nước, Phong Tiến đi tới vớt khăn lên.

Nếu chiếc khăn này quấn trên người kẻ khác, Phong Tiến sẽ không bao giờ chạm đến dù chỉ một ngón tay, quá bẩn.

Nhưng nó lại từng được Quý Vãn sử dụng.

Phong Tiến mím môi, vắt khô chiếc khăn ướt sũng, định bụng mang về phòng cất kỹ.

Nhìn bể nước nóng trước mặt, Phong Tiến chợt nhớ lại khung cảnh Quý Vãn dựa lên người mình cách đây không lâu.

Đây là lần đầu tiên Quý Vãn… có phản ứng như vậy khi đón nhận nụ hôn của hắn.

Có phải chứng tỏ rằng dù trong lòng Quý Vãn chưa hề rung động, nhưng thân xác đã dần chấp nhận hắn rồi?

Như tìm thấy tia sáng le lói giữa màn đêm bất tận, Phong Tiến cười thỏa mãn.

*

Những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đông trôi qua chóng vánh, đã bước vào học kỳ hai lớp Mười hai.

Trong khoảng thời gian nghiêm túc và căng thẳng này, việc nghỉ ngơi giải trí của mọi người đều bị giảm đến mức tối thiểu, cả Khổng Lập Ngôn cũng buông điện thoại gỡ cài đặt trò chơi, quyết chí học tập.

Mấy năm trước còn có nhiều hoạt động như thi đua trang trí bảng sinh hoạt lớp, tập dợt cho đêm văn nghệ, nhưng năm nay, những hoạt động này đều bị tạm ngưng cả.

Thời gian trôi nhanh thế đấy, nhưng Quý Vãn vẫn nhớ rõ một ngày.

Ngày sinh nhật của Phong Tiến.

Thế nên khi đến ngày Năm tháng Năm, tuy Phong Tiến chẳng hề đề cập, cậu vẫn lấy quà của mình ra.

Hôm ấy không phải cuối tuần, họ vừa hoàn thành một đợt thi, tối còn phải nghe giải bài thi nên quỹ thời gian rất ít ỏi, không thể họp mặt chơi bời thâu đêm như lần trước được.

Bản thân Phong Tiến cũng chẳng muốn tổ chức tiệc sinh nhật gì, chỉ ăn bữa cơm cùng vài người bạn. Sau khi chúc Phong Tiến đủ mười tám tuổi, mọi người cũng chẳng nấn ná thêm, ai nấy đều vô cùng săn sóc để lại không gian ‘lứa đôi’ cho Quý Vãn và Phong Tiến.

Phong Tiến khá hài lòng với việc này, gần mười hai giờ, Quý Vãn lấy một cái bánh kem nhỏ trong tủ lạnh ra, cắm nến, bảo Phong Tiến ước.

Thấy Phong Tiến thổi nến, Quý Vãn cũng rất nể mặt vỗ tay.

“Chúc mừng anh Phong đủ mười tám tuổi, từ hôm nay cậu đã là người lớn rồi!” Quý Vãn cười nói, “Tôi có chuẩn bị quà cho cậu.”

Quý Vãn vẫn nhớ quyển artbook mình đã tặng Phong Tiến một năm trước, năm nay cậu cũng có vẽ những bức tranh mới để thêm vào trong ấy.

Ngẫm kỹ lại thì năm vừa qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng trong mỗi một câu chuyện đều đong đầy bóng hình Phong Tiến.

Cùng Phong Tiến đến nơi khác thi; cậu dọn ra khỏi nhà, được Phong Tiến dẫn về; kỳ dịch cảm của Phong Tiến; lần đầu tiên đón năm mới với người khác, hạnh phúc nhường nào; lần đầu tiên nhận ra tình cảm của mình đối với Phong Tiến đã biến chất…

Bỏ qua những việc không muốn Phong Tiến biết, Quý Vãn định vẽ tất tần tật những cái còn lại, nhưng học kỳ này hai người gần như lúc nào cũng cặp kè như hình với bóng, ngủ cũng chung giường, cậu chẳng tài nào lén Phong Tiến vẽ nhiều tranh được, thế là chỉ có thể tranh thủ vẽ vài tấm trước sự giám sát của Phong Tiến sau mỗi buổi học, còn lại thì chờ thi đại học xong sẽ bổ sung vậy.

Phong Tiến nhếch môi nhìn Quý Vãn thêm tranh mới vào quyển artbook kia, chẳng quên nhắc nhở: “Thi đại học xong phải vẽ hết phần còn lại đó. Đúng rồi, lần đầu tiên chúng ta giúp đỡ nhau là một chuyện rất ý nghĩa, mang tính lịch sử trọng đại, cũng nên vẽ chứ nhỉ?”

Quý Vãn: “???”

Quý Vãn mất ba giây mới hiểu ý Phong Tiến, cậu khó hiểu đánh nhẹ lên anh chàng nhân vật chính ngày hôm nay: “Tất nhiên là không, ai lại đi kỷ niệm chuyện này chứ?”

Phong Tiến tặc lưỡi đầy bất mãn nhưng không nói gì nữa, hắn sợ Quý Vãn da mặt mỏng không chịu được trêu ghẹo kiểu này, thế là chỉ cất quyển artbook đi một cách nâng niu và trân trọng.

Tối hôm ấy, tấm rèm che chính giữa bị kéo sang bên, Quý Vãn và Phong Tiến cùng nằm trên chiếc giường rộng ấy chuyện trò cả đêm.

Tuổi mười tám mang rất nhiều ý nghĩa, và một người trưởng thành sẽ làm được nhiều việc hơn một vị thành niên, cũng phải chịu trách nhiệm nhiều hơn.

Nhưng dường như cậu thiếu niên mười tám tuổi học cấp ba này chẳng thay đổi gì so với năm mười bảy tuổi cả.

“Sực nhận ra,” Phong Tiến bắt chuyện, “tôi đã đủ tuổi kết hôn rồi.”

Quý Vãn cảm thán: “Đúng vậy, chỉ cần cậu muốn, ngày mai đi đăng ký kết hôn luôn cũng được, anh Phong lớn rồi, có thay đổi suy nghĩ chưa muốn tìm đối tượng không?”

Ban đầu Quý Vãn hỏi chơi thôi, nhưng cậu đâu ngờ Phong Tiến lại đưa ra câu trả lời khẳng định.

“Giờ tôi mới mười tám, đời còn dài, hình như ở một mình tới già cũng buồn, suy nghĩ trước đây ấu trĩ quá.” Phong Tiến đáp.

Quý Vãn sửng sốt, vội ướm lời: “Vậy cậu… thích ai chưa? Sắp thi đại học rồi, nếu cậu có người thích thì phải tìm cách đấy, xem được vào cùng trường đại học với người đó không.”

“Thôi, tùy duyên vậy.” Phong Tiến nói.

Quý Vãn chợt thấy hơi căng thẳng, cậu liếm môi tiếp tục thăm dò: “Vậy có mẫu người lý tưởng không? Nếu cậu đã nhen nhóm suy nghĩ đó, sau này tôi sẽ giúp cậu chú ý hơn.”

“Chẳng phải trước đây đã cho cậu biết mẫu người lý tưởng của tôi rồi à.” Giọng Phong Tiến vẫn vô cùng lười nhác, “Phải đẹp, trắng, gầy, tốt tính, điềm đạm, thông minh, hợp với tôi.”

Quý Vãn: “…”

Cậu nhớ rồi, mẫu người lý tưởng của Phong Tiến là tiêu chuẩn bạn đời của mọi nhà.

Quý Vãn nhẩm lại mấy điều kiện này, đêm đến, hai người im lặng ngủ, Quý Vãn chợt mở choàng mắt, suy nghĩ.

Biết Phong Tiến thích mẫu người thế nào thì cũng dễ hơn, cậu cứ cố gắng hướng tới kiểu đó, tuy giới tính khác biệt, tuy cậu chỉ là một Beta, nhưng nhỡ đâu?

Phong Tiến… là người chống cự được cám dỗ của pheromone.

Cậu tin chắc rằng Phong Tiến sẽ làm được.

Điều cấp thiết bây giờ là phải xem cậu còn thiếu sót ở phương diện nào, cần cải thiện ra sao.

Đẹp, trắng, gầy, tốt tính, điềm đạm, thông minh, hợp với Phong Tiến…

Quý Vãn: “…?”

Là ảo giác của cậu sao, sau khi đối chiếu từng điều kiện, cậu bỗng có cảm giác hình như mình cũng khá hợp với tiêu chuẩn này đấy chứ?

Sao cậu chưa nghĩ ra được mình nên cải thiện thế nào vậy?

Tâm trạng Quý Vãn phức tạp lắm, vừa mừng vừa lo.

Mừng vì cho đến thời điểm hiện tại, dường như cậu là người duy nhất khá khớp với những điều kiện của Phong Tiến.

Lo vì Phong Tiến chỉ xem cậu là bạn thôi, chẳng hề liên tưởng cậu với hình mẫu bạn trai.

Xem ra chờ thi đại học xong, cậu phải nghiên cứu kỹ lại mấy cách mà Đại Mao đã bày cho mình, tranh thủ khiến Phong Tiến nhìn cậu bằng ánh mắt khác với nhìn bạn bè.

Chờ thi đại học xong…

*

Sinh nhật của Phong Tiến chỉ cách thi đại học một tháng, vừa qua khỏi thì kỳ thi cũng gần kề.

Kỳ thi đã đến trong tâm trạng vừa căng thẳng vừa chờ mong của mọi người.

Ở vùng họ sống, gần như trời đều sẽ mưa suốt mấy ngày thi đại học, năm nay cũng không ngoại lệ.

Quý Vãn và Phong Tiến kiểm tra cẩn thận những dụng cụ cần thiết để làm bài thi, sau đó mở ô ra khỏi nhà, đi bộ đến trường.

Hạt mưa rả rích rơi trên tán ô vang lên tiếng lộp bộp. Quý Vãn nhìn bàn tay đang cầm cán ô của mình, nhận thấy nó đang run nhẹ.

Cậu đang căng thẳng.

Vất vả biết bao nhiêu năm, bấy giờ đã đứng trước thềm cuộc thi quan trọng nhất trong đời, kết quả của cậu sẽ thế nào đây? Mọi việc sẽ thuận lợi chứ?

Phong Tiến chạm nhẹ ô mình lên ô Quý Vãn: “Đừng căng thẳng, với trình độ của cậu thì chắc chắn không thành vấn đề.”

“… Tôi biết, không sao đâu.” Quý Vãn dụi mắt, mỉm cười với Phong Tiến.

Nhìn dáng vẻ của Quý Vãn, Phong Tiến biết ngay nỗi lòng cậu vẫn chưa dịu xuống, bèn nói tiếp: “Tuy thi đại học quan trọng, nhưng cũng không phải cánh cửa duy nhất quyết định tương lai. Lần này không được cũng có thể học lại, sau này vẫn còn cơ hội học lên Thạc sĩ Tiến sĩ, vả lại khi ra ngoài làm việc, mọi người xem trọng năng lực cá nhân hơn.”

“Ừm.” Quý Vãn gật đầu, hít thật sâu.

Đến trường, trời đã ngớt mưa. Quý Vãn và Phong Tiến thi khác phòng nên cần tách ra đi.

“Quý Vãn.” Trước khi tạm biệt, Phong Tiến gọi Quý Vãn, “Cậu ngửi thử xem có cảm nhận được gì không?”

Quý Vãn bèn tập trung sự chú ý lên khứu giác của mình, giật mình nhận ra, mùi hương nồng đượm xung quanh lúc này là của cỏ cây hòa với mặt đất sau cơn mưa.

… Đây là mùi pheromone của Phong Tiến.

Vây chặt lấy cậu, khiến cậu yêu thích, cũng tiếp thêm lòng can đảm vô bờ bến cho cậu.

.

Chương 60

Ui tự nhiên thấy lãng mạn ghê 🙈

Hôm nay giới thiệu với mọi người bộ vừa hoàn luôn, tên là 绿茶味Alpha (Alpha mùi trà xanh). Thể loại (vẫn là) học đường, ABO, AxB, niên hạ, công theo đuổi thụ =))) Bạn công trong này nhà giàu, có sở thích làm người ta thích mình xong bỏ người ta, ai ngờ đụng trúng ngay bạn thụ vô làm gia sư rồi thích người ta luôn =))) Có đoạn mẹ bạn công với bạn công cược với nhau, bạn công cược bạn thụ sẽ không vì tiền bỏ mình, mẹ bạn công thì cược là bạn thụ sẽ lấy số tiền bà ấy đưa để rời xa công, ai ngờ sau đó thụ đòi số tiền cao hơn rồi dứt áo ra đi cái một, thành ra 2 mẹ con đều thua cược =))) Truyện cũng dễ thương lắm, đọc giải trí, ai hứng thú có thể đọc thử~ Xin nhắc lại những truyện mình giới thiệu không phải cực phẩm gì đâu, chỉ để thư giãn tinh thần sau một ngày học và làm việc căng thẳng thôi, hông phải siêu phẩm kinh điển nha 😂

12 thoughts on “Chương 59 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

  1. Vẫn vờnnnnnnn argggggg
    Thôi nay VN thắng 2 – 0 ròi nên tha cho 2 đứa không mắng nứa
    Nhìn bộ kia có vẻ thú vị hmmmmmm
    Gu tui nhưng mà tui đang ôm 1 bộ ròi + lười nhây vkl haizzz

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s