Chương 56 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 56: Phút giây khác thường

Ăn xong bữa cơm giao thừa cuối năm, người lớn nhà Phong Tiến không yêu cầu con cháu ngồi uống rượu trò chuyện với mình, nên Quý Vãn theo Phong Tiến dẫn em họ rời khỏi nhà ăn, vào vườn hoa.

Nơi ấy đã được dọn ra một khoảng trống, bên cạnh chồi che nắng ngắm cảnh chất đủ loại pháo hoa.

Nhóc em họ phấn khởi chạy đến chọn cái mình thích trong đống pháo hoa này, sau đó nhờ quản gia đốt giúp.

Hình mặt cười muôn hồng nghìn tía nở rộ trên nền trời, Phong Tiến cầm hai cây pháo hoa nhỏ lên, đưa một cây cho Quý Vãn.

“Từng chơi cái này chưa?” Phong Tiến hỏi.

“… Chưa, không có cơ hội.” Quý Vãn thật thà đáp.

Xuân đến thường phóng pháo hoa với người nhà, rất hiếm bạn bè hẹn ra gặp mặt chơi pháo hoa. Mà cậu cũng chẳng có hứng thú tổ chức hoạt động với Quý Kha, nên tất nhiên chưa từng chơi cái này, chỉ thấy người khác chơi thôi.

Phong Tiến hừ một tiếng: “Thôi được, vậy tôi rủ lòng từ bi dạy cậu vậy. Cậu đọc tên của nó đi.”

Quý Vãn cúi đầu nhìn, thấy cái tên được in trên túi đựng pháo hoa: Cây Sao Băng Ước Nguyện.

“Thấy chưa, khi cùng người khác thắp sáng nó, chỉ cần có cùng một điều ước thì sẽ trở thành sự thật.” Phong Tiến nói với vẻ chân thành.

Quý Vãn: “…”

Phong Tiến nghiêm túc à, sao nghe phản khoa học vậy.

Phong Tiến thắp sáng pháo hoa của mình rồi chạm nó lên pháo hoa của Quý Vãn, thắp cả hai cây.

Những tia sáng rực rỡ bắn ra xung quanh, màu pháo hoa ấm áp soi tỏ mặt hai người.

“Mau ước đi, nói ra trước khi pháo hoa tàn.” Phong Tiến giục.

Ước? Ước gì đây?

“Mong năm sau chúng ta sẽ được vào một trường đại học tốt.” Quý Vãn vô thức thốt lên.

“Chuyện này chắc chắn sẽ thành sự thật, cần gì phải ước nữa, đổi cái khác đi.” Phong Tiến bảo.

“Vậy… Mong chúng ta luôn mạnh khỏe, vạn sự như ý.” Quý Vãn nói tiếp.

Phong Tiến im lặng một lúc: “Điều ước của cậu giống ông nội bảy mươi tuổi của tôi vậy.”

Quý Vãn: “…”

“Cậu không thể ước chuyện gì có thể hành động được à?” Phong Tiến vẫn mang vẻ mặt vô cảm: “Mau lên.”

Pháo hoa chuyển đỏ, nghĩa là đã gần tàn.

“Mong năm sau…” Quý Vãn mím môi, lí nhí rằng, “Anh Phong sẽ tiếp tục che chở tôi.”

Pháo hoa cháy hết, ánh sáng tối dần.

Đầu của Quý Vãn bị xoa thật mạnh, cậu ngước mắt, trông thấy nụ cười rất nhạt đang hiện hữu trên mặt Phong Tiến.

Dường như Phong Tiến đang vui lắm.

Cậu cũng vui nữa.

*

Sau mồng Hai, anh chị em nhà họ Phong tạm biệt nhau.

Thuộc dạng nhà cao cửa rộng, từ mồng Ba Tết, nhà họ Phong đã đón những vị khách tấp nập đến thăm hỏi tặng quà. Những lúc thế này Quý Vãn thường hay ở trong phòng, không gây thêm rắc rối cho mọi người.

Thông thường, người tặng ghé thăm đều không ở lại ăn cơm, nên Quý Vãn có thể chờ họ đi rồi mới xuống.

Nhưng dường như hôm nay lại khác, Quý Vãn xuống phòng khách, thấy vài gương mặt lạ.

Trong đó có một thiếu niên cậu chưa gặp bao giờ.

Thiếu niên nọ có vẻ cũng trạc tuổi cậu, ăn mặc ngay ngắn chỉn chu, nhan sắc cũng ngang ngửa các minh tinh màn ảnh.

Tóm lại cậu ấy giống Omega chỉ xuất hiện trong phim hoặc tiểu thuyết, từ hàng mi đến cử chỉ đều cao quý và thận trọng.

Thiếu niên nọ nhận thấy sự xuất hiện của cậu thì nhìn sang, chạm mắt với Quý Vãn.

Gần như ngay lập tức, Quý Vãn phát hiện khí chất trên người thiếu niên nọ bỗng thay đổi, ban đầu rất nhàn nhã bấy giờ lại tràn đầy cảnh giác, cứ như vừa trông thấy một người vốn không nên xuất hiện ở đây.

Phụ huynh của cậu thiếu niên cũng thấy Quý Vãn, họ trố mắt ngạc nhiên, sau đó lại tiếp tục nở nụ cười lịch thiệp hỏi mẹ Phong Tiến: “Đây là…?”

Mẹ Phong Tiến quay đầu, thấy Quý Vãn thì cười đáp: “Đây là bạn của Phong Tiến, Tết đến chơi với nó.”

Quý Vãn có cảm giác đây không phải lúc mình nên xuất hiện. Vừa định tìm cớ rời khỏi đã thấy mẹ Phong Tiến vẫy tay gọi: “Tiểu Vãn, đến đây ngồi nào, sắp ăn cơm rồi đừng lên học nữa.”

Quý Vãn hết cách, đành gắng gượng xuống phòng khách, ngồi cạnh mẹ Phong Tiến.

Cậu vừa ngồi xuống, cậu thiếu niên nọ lại lần nữa nhìn sang, sau khi quan sát Quý Vãn, cậu chàng nhoẻn miệng cười xã giao.

Quý Vãn không ngốc, nhớ đến lời bố Phong Tiến từng nói sẽ có Omega chơi chung từ nhỏ với Phong Tiến ghé nhà dùng bữa, rất có thể đó chính là cậu thiếu niên này, nghĩ thoáng qua thôi cũng biết cậu đã bị xem là đối thủ cạnh tranh rồi.

Đây không phải lần đầu cậu gặp người yêu thầm Phong Tiến, nhưng dạng người này thì quả thật là lần đầu tiên.

Tuy hồi trước Bạch Gia thích Phong Tiến, hơn nữa từng tiếp xúc với cậu, nhưng dù sao Bạch Gia cũng không phải bạn thuở bé của Phong Tiến, không thân quen gì, như hai người dưng.

Còn thiếu niên nọ lại khác, cậu ấy từng ở cạnh Phong Tiến một thời gian dài, tuy cậu chưa rõ quan hệ của hai người, nhưng không chừng sẽ khá thân.

Thiếu niên nọ cụp mắt xuống, hơi ngại: “Lâu rồi không gặp anh Tiến, sắp quên mất khuôn mặt của anh ấy rồi. Trước đây anh ấy luôn đi học chung với cháu, sau này ra nước ngoài không còn cơ hội nữa, tiếc quá, nhớ hồi bé ghê.”

Phụ huynh của thiếu niên vội tiếp lời: “Đúng đó, trước đây Tiểu Ngọc và Phong Tiến thân nhau vô cùng, lần này hiếm có dịp gặp mặt, phải để bọn nó ôn lại kỷ niệm xưa thôi.”

“Chớp mắt đã nhiều năm qua đi rồi.” Mẹ Phong chẳng tài nào nhớ nổi cậu chàng này và Phong Tiến thân cỡ nào, đành đáp qua loa rồi đổi chủ đề: “Giờ nó đang ở căn hộ gần trường, qua lại rất tiện, không cần ngày nào cũng lặn lội đường xa.”

Mặt thiếu niên nọ mang chút xót xa: “Anh Tiến ở một mình ạ, tuy ở một mình cũng tốt, nhưng đôi khi muốn nhờ người khác giúp việc gì cũng phiền lắm.”

Quý Vãn: “…”

Không, Phong Tiến không ở một mình.

“Lần này về, Tiểu Ngọc không đi nước ngoài nữa mà học ở trường cấp ba trong nước. Chắc tạm thời chưa thể tìm được chỗ ở, trường lại xa nhà, không biết có thể ở nhờ chỗ Tiểu Tiến vài ngày không?” Mẹ của thiếu niên hỏi.

Nụ cười bên môi sượng lại, mẹ Phong Tiến đáp: “Không hay lắm nhỉ.”

Thật ra nếu là trước đây, bà sẽ giơ hai tay ủng hộ để Phong Tiến có thêm cơ hội vun vén tình cảm với Omega ưu tú. Nhà họ Hàn cũng rõ điều này nên mới dám đưa ra lời thăm dò như vậy.

Nhưng giờ đã có Quý Vãn, bà không cần nữa.

“Ôi hết chỗ rồi, đâu thể để Tiểu Ngọc ngủ ngoài phòng khách chứ, không hay lắm.” Mẹ Phong Tiến vẫn tươi cười, bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay Quý Vãn, “Giờ Phong Tiến đang ở chung với cậu bé này.”

Khoảnh khắc ấy, gần như tầm mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên người Quý Vãn, và không ngoài dự đoán, cậu thấy thiếu niên nọ đã chẳng tài nào giữ được nụ cười nữa, bấy giờ cậu ta đang nhìn xoáy vào cậu.

Quý Vãn cảm thấy ánh mắt này rất quen, dường như trước đây từng thấy trong bộ phim truyền hình khung giờ vàng, là ánh mắt khi người bạn từ nhỏ của Alpha khốn nạn kia nhìn Omega trong sáng đơn thuần.

… Nhưng cậu cũng đâu phải Omega trong sáng đang có quan hệ mập mờ với Alpha nhà giàu?

*

Hàn Ngọc đâu ngờ rằng, khi mình về lại gặp chuyện như vậy.

Rõ ràng bố mẹ cậu ta đã nói Phong Tiến không thân thiết với Omega nào cả, cậu ta rất có hy vọng.

Cậu ta và Phong Tiến, bất kể xét về mặt gia cảnh, nhan sắc hay độ mạnh của pheromone đều vô cùng hợp nhau, là cặp đôi trời sinh, ấy vậy mà bây giờ bỗng dưng có một người khác chen chân vào, chuyện gì thế này?

Mà quan trọng nhất đó là cậu chàng này ở đâu ra, còn chưa nghe qua tên gia tộc nữa kìa, so được với cậu ta sao?

Nếu vậy thì để cậu chàng này nhận thức rõ sự chênh lệch của hai bên, rồi tự giác rút lui.

Nếu thật sự chỉ là bạn bè, không có quan hệ mập mờ gì với Phong Tiến, có lẽ cũng không để ý những chuyện cậu ta sẽ làm đâu nhỉ.

*

Đến giờ cơm tối, Phong Tiến học xong xuống lầu, gật đầu với khách rồi đi thẳng tới ngồi cạnh Quý Vãn, chẳng nhiệt tình chút nào với người bạn thuở ấu thơ đã lâu không gặp của mình.

Bầu không khí hơi gượng gạo, Quý Vãn đứng ngồi không yên.

Hàn Ngọc chần chừ một lúc, sau đó ngồi đối diện Quý Vãn và Phong Tiến.

Người lớn ngồi phía đầu bàn thảo luận chuyện công việc, còn mấy học sinh như họ thì ngồi đầu còn lại của cái bàn, cũng khá tiện để trò chuyện riêng.

Quý Vãn tưởng Hàn Ngọc sẽ nói nhiều với Phong Tiến, nào ngờ Hàn Ngọc nói một lúc lại dời đề tài đến chỗ mình.

Hàn Ngọc cười, hồi tưởng lại: “Hồi trước em thường thích cắm rất nhiều cành hoa thành một bó xinh đẹp mang cho anh Tiến xem, anh còn nhớ không?”

Phong Tiến nhíu mày: “Quên rồi.”

“Quên cũng bình thường, nhiều năm lắm rồi, đâu thể nhớ mãi sở thích vụn vặt của em chứ.” Hàn Ngọc hỏi tiếp, “Em thấy vườn nhà anh trồng nhiều hoa đẹp lắm, lát em có thể đi hái một ít không?”

Hoa trong vườn là của mẹ Phong Tiến trồng, Phong Tiến không đáp, bấy giờ mẹ Phong Tiến ngồi bên kia nghe thế đồng ý.

“Ngoài đó rộng quá, đi một mình hơi sợ, chắc anh Tiến bận lắm, cậu gì ơi, chúng ta cùng đi nhé? Vừa lúc cậu cũng có thể cắm hoa cùng tôi, chúng ta nhận xét cho nhau.” Hàn Ngọc bắt chuyện.

Quý Vãn đang vùi đầu ăn định làm người vô hình thì bất ngờ bị điểm danh.

“… Tôi không biết cắm hoa.” Quý Vãn ngẩng đầu, đáp với vẻ điềm nhiên.

Hàn Ngọc che miệng vờ ngạc nhiên: “Ồ? Vậy à?”

“Ừ.” Quý Vãn đáp.

Hàn Ngọc xin lỗi, sau đó lại kể về những chuyện thú vị trong những năm tháng du học của mình, nói một lúc thì hỏi Phong Tiến, sau đó có vẻ như ngại để Quý Vãn ra rìa, cậu ta bắt đầu hỏi Quý Vãn: “Tuy nước F là thắng địa du lịch, nhưng an ninh không tốt lắm, lúc cậu sang đó chơi có bị cướp giật gì không?”

Quý Vãn: “… Không.”

Quý Vãn chưa ra nước ngoài bao giờ, càng khỏi nhắc đến việc đi du lịch thăm thú ngắm cảnh. Cậu nhìn Hàn Ngọc, cảm thấy cảnh tượng này hơi quen.

Nói cách khác là cậu đã từng gặp rất nhiều lần.

Mang cậu ra so sánh để khiến bên còn lại trở nên nổi bật và ưu tú hơn. Bà con thân thích bên nhà mẹ kế thường áp dụng nó lên cậu và Quý Kha.

Cậu từng bị phê bình, bị chê bai từ đầu đến chân, từ tính cách cứng nhắc không biết làm nũng cho tới giới tính Beta không có pheromone ngọt ngào, tầm thường đến mức đẩy vào biển người thì chẳng tìm ra nữa, rồi từng chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống thường nhật.

Mỗi một việc hạ thấp cậu xuống đều chỉ để đánh bật sự ưu tú của Quý Kha.

So ra thì lời Hàn Ngọc nói không quá thẳng thừng hoặc quá sắc bén vì còn kiêng kỵ nhiều thứ, chỉ như mức độ mẫu giáo so với những gì cậu từng trải qua thôi.

Loại phê bình kín đáo này không thể ảnh hưởng đến Quý Vãn, thậm chí cậu còn thấy hơi buồn cười.

Cậu có thể phản bác những lời này, nhưng một kẻ đơn độc chỉ ở nhờ như cậu mà lại làm thế với khách của nhà Phong Tiến thì không được hay cho lắm.

Thôi, cậu chàng này là bạn từ nhỏ của Phong Tiến, ngay từ đầu cậu nên biết điều nhường không gian riêng cho hai người họ ôn chuyện mới đúng. Giờ cậu ngồi lì ở đây mãi, hai người họ gần như không tương tác gì với nhau chắc cũng bởi có con kỳ đà cản mũi là cậu gây trở ngại.

“Quý Vãn.” Chợt, Phong Tiến hạ giọng gọi tên cậu.

“Hả?” Quý Vãn dời mắt sang Phong Tiến, mỉm cười: “Gì vậy?”

Nhìn gương mặt điềm nhiên của Quý Vãn, Phong Tiến chẳng thể thốt được thành lời.

Quý Vãn ăn cơm thật nhanh, sau đó viện cớ chào mọi người rồi rời đi, bước ra khỏi nơi mà cậu vốn không nên xuất hiện.

Phong Tiến muốn theo cậu nhưng bị bố Phong gọi lại, bất đắc dĩ chỉ có thể nhíu mày dõi theo bóng lưng Quý Vãn.

Quý Vãn không về phòng, cậu lấy lý do ăn hơi no nên muốn đi cho tiêu cơm, thế là ra ngoài vườn hoa dạo một vòng.

Vườn hoa trong đêm mới tĩnh mịch làm sao, dạo bước ở đây có cảm giác an yên đến lạ.

Cây cối không biết nói chuyện, cũng không biết di chuyển, chúng sẽ không bao giờ tổn thương cậu. Đây, là nơi an toàn tuyệt đối với cậu.

Đi mãi đi mãi, bản thân cậu cũng chẳng biết mình đã đi đến đâu.

Cậu thấy vài con đom đóm trong bụi cây đang tỏa những vầng sáng nhạt giữa màn đêm tối tăm, cứ bay đến bay đi trông vừa nghịch ngợm lại đáng yêu.

Quý Vãn ngồi xổm xuống ngắm đom đóm ở khoảng cách gần, không để ý rằng bụi cây bên trên đã che khuất người mình.

Quý Vãn lấy điện thoại chụp ảnh đom đóm, suốt quá trình cậu đều không lên tiếng, chăm chú đến mức khi hoàn hồn lại mới nhận ra có hai tiếng bước chân đang ngày càng gần.

“Chắc cậu ấy không ở đây, có lẽ đã vào lại nhà rồi.” Giọng Hàn Ngọc hơi rụt rè, nhỏ nhẹ rằng, “Em không quen nơi này lắm, anh có thể đưa em đi dạo tiếp không?”

Quý Vãn cất lại điện thoại, không cần suy nghĩ nữa, chắc chắn là Phong Tiến và Hàn Ngọc rồi.

Quý Vãn không muốn nhảy ra làm kỳ đà, thế là tiếp tục im lặng chờ hai người họ rời đi.

Song, tiếng bước chân chợt biến mất, Phong Tiến và người nọ không đi tiếp nữa.

“Chỗ này ngắm trăng tốt quá, trăng đêm nay sáng thật.” Hàn Ngọc thỏ thẻ.

Quý Vãn lúng túng lắm, sao lại tình cờ để cậu bắt gặp cảnh Hàn Ngọc tới đây bày tỏ với Phong Tiến chứ? Cậu không cố ý nghe lén đâu.

Nhưng Phong Tiến sẽ đáp lại thế nào nhỉ?

Quý Vãn không thấy mặt Phong Tiến, chỉ nghe giọng điệu lạnh lùng của cậu ấy: “Nơi này không còn ai nữa, tôi hỏi thẳng, cậu có ý gì?”

“Thì…” Hàn Ngọc càng nói lí nhí hơn, dù chỉ qua âm thanh cũng đoán ra được ắt hẳn lúc này cậu ta đang cúi đầu ngượng ngùng, “Thì trăng đêm nay đẹp, lại sáng…”

“Tôi không hỏi cái này.” Phong Tiến hờ hững cắt ngang lời Hàn Ngọc, “Tôi đang hỏi, lúc trên bàn cơm cậu cứ làm khó Quý Vãn là có ý gì?”

Bầu không khí ngưng đọng một cách quái dị.

Quý Vãn sửng sốt, tập trung lắng nghe những lời tiếp theo.

Cậu không ngờ Phong Tiến nhìn ra được, hơn nữa còn để trong lòng.

“… Em không làm khó cậu ấy.” Hàn Ngọc đáp.

Phong Tiến cười nhạt.

Giọng Hàn Ngọc đầy ấm ức: “Nếu em làm khó cậu ấy, cậu ấy tức giận cũng đã thể hiện ra mặt rồi, không nói nghĩa là em đâu làm khó làm dễ gì, hoặc bản thân cậu ấy cũng chẳng để tâm, vậy mà anh còn nạt em.”

Quý Vãn vô thức mím môi.

Cậu không để tâm sao?

Chẳng biết nữa, bản thân cậu cũng khó nói rõ mình có để tâm những câu đó không.

Bao năm qua, cậu đã hình thành thói quen vào tai trái ra tai phải đối với những lời nói dạng này, không để tim mình có dao động gì vì nó.

Bởi rằng dù để tâm, thì chỉ có mỗi cậu tức giận thôi, chỉ mỗi trái tim cậu thấy quặn đau, chứ chẳng ai đứng về phía cậu cả.

Nên cậu không tức giận, cũng không để tâm.

“Cậu ấy không để tâm,” Quý Vãn chợt nghe Phong Tiến nói rằng, “nhưng tôi để tâm.”

Quý Vãn trợn to mắt, cậu ngước đầu, muốn nhìn vẻ mặt Phong Tiến qua bụi cây.

Nhưng chẳng thấy gì cả, chỉ nghe được giọng Phong Tiến.

“Cậu ấy tốt tính không có nghĩa là để mặc cho các người bắt nạt.” Phong Tiến gắt gỏng, “Tôi phải chính tai nghe thấy cậu xin lỗi cậu ấy, trước khi cậu về.”

Đêm đông tĩnh lặng, ve sầu hay chim chóc đều im hơi lặng tiếng.

Cậu không để tâm, nhưng có người để tâm.

Có một người không muốn khiến cậu phải chịu dù chỉ là một tí ti ấm ức, có một người đang ra mặt cho cậu.

Quý Vãn chớp mắt, trong không gian lắng đọng, cậu chợt cảm thấy có một viên đá đang khuấy động mặt hồ phẳng lặng trong tim, tạo ra muôn tầng sóng gợn.

.

Chương 57

Mình xin nhắc lại, ai không hợp gu đừng đọc nữa, cũng khỏi comment trong nhà hoặc lên bài ở WordPress dẫn link để nói lý do vì sao không thích truyện, nói chung bạn được tự do phát ngôn ở bất cứ đâu nhưng vui lòng đừng để mình nhìn thấy nó ở trong nhà mình, vì dù dẫn link nhưng có pingback thì mình vẫn đọc được và nó rất ảnh hưởng đến tâm trạng, xã hội vùi dập đã đủ mệt rồi ạ 💀

22 thoughts on “Chương 56 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

    1. Phong Tiến chân thành rằng.

      Tui nghĩ bỏ “rằng” đi thì đúng hơn? Thường nếu câu trần thuật biểu thị cho lời nói của nhân vật mà đứng sau câu nói thì chỉ ghi là : “A nói/khuyên/bảo…” Chứ không dùng “A rằng.”
      Thường là “A rằng: “abc….”” Ấy

  1. bạn Phong ngầu haaa
    Anw luôn tồn tại những người như thế í: không yêu nhưng thích nói lời cay đắng. Đừng để nó ảnh hưởng tới tâm trạng mình nhe

  2. “Nhóc em họ phấn khởi chạy đến chọn cái mình thích trong đống pháo hoa này, sau đó đốt nó quản gia giúp đốt lên.”
    Đoạn cuối đọc hơi kì….

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s