Chương 50 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 50: Không được phép

Cúc áo sơ mi rất mong manh, quần áo Quý Vãn mặc cũng chẳng phải nhãn hiệu đắt tiền gì nên nào chịu đựng nổi.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, áo sơ mi của Quý Vãn đã xộc xệch đến thảm thương.

Da thịt kề cận, khoảnh khắc chạm vào nhau, Quý Vãn tức thì cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể Phong Tiến.

Dù đang giữa hè, nhiệt độ này cũng cao bất thường.

Quý Vãn nhíu mày: “Cậu sao vậy, bệnh à?”

Phong Tiến không đáp, hắn bắt đầu dồn sức, buộc tay Quý Vãn phải di chuyển.

Chỉ cần hắn muốn, Quý Vãn sẽ chẳng tài nào phản kháng được hắn.

Đây là sức mạnh tuyệt đối, hắn có thể làm bất kỳ chuyện gì mình muốn mà không bị Quý Vãn ngăn cản.

Phong Tiến nắm rồi nâng cằm Quý Vãn lên, để hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

Quý Vãn không thấy rõ cảm xúc trong mắt Phong Tiến, nhưng bản năng khiến cậu sợ hãi.

“Cậu mang pheromone của kẻ khác về ngôi nhà này.” Giọng Phong Tiến rất trầm, “Nơi này chỉ được phép chứa pheromone của mình tôi thôi. Quý Vãn, cậu hiểu không?”

“Tôi…”

Quý Vãn muốn bảo giờ mình sẽ đi tắm, nhưng chỉ kịp thốt ra một chữ, những lời còn lại đã bị nghẹn trong họng.

Lần này Phong Tiến tấn công dồn dập hơn bao giờ hết, nếu ví rằng trước đây chỉ nghiêm túc làm theo các bước, thì lần này lại loạn xạ cả lên.

Cằm Quý Vãn vẫn bị Phong Tiến khống chế, thậm chí miệng cậu còn chẳng được tự do, nước bọt tràn qua khóe môi, chảy lên tay Phong Tiến. Nhưng dường như Phong Tiến không hề để tâm, lực tay vẫn chưa có dấu hiệu thả lỏng.

Đến khi mặt Quý Vãn đỏ bừng do thiếu oxi, từng ngóc ngách trong khoang miệng đều vương đầy mùi pheromone của mình, Phong Tiến mới chịu thả tay, rời môi đi cho Quý Vãn được tự do hít thở.

Không bị kìm kẹp nữa, Quý Vãn vô thức muốn dùng mu bàn tay lau nước bọt, bỗng Phong Tiến lại đến gần, đặt môi lên nơi Quý Vãn muốn lau.

Da đầu Quý Vãn tê dại, nửa bên người sượng cứng, giơ tay đẩy mạnh Phong Tiến ra.

Quý Vãn vừa thở dốc lau miệng, vừa nhìn chằm chằm Phong Tiến.

Kỳ lạ, rất kỳ lạ.

Đây không phải trạng thái bình thường của Phong Tiến.

Còn kỳ lạ hơn cả hôm Phong Tiến uống say nữa!

Tính chiếm hữu tuyệt đối về lãnh địa của mình, không cho phép pheromone của bất kỳ ai xuất hiện trên địa bàn của cậu ấy.

Tự dưng trở thành người thích hôn, suốt cả quãng đường về nhà đều cần tiếp xúc da thịt, dễ cáu kỉnh, hành vi quái lạ.

Và cả cậu Omega vừa thấy Phong Tiến đã sợ sệt bỏ chạy.

Những lời Khổng Lập Ngôn từng nói chợt vang vọng trong đầu Quý Vãn.

Khổng Lập Ngôn bảo rằng, kỳ dịch cảm của Phong Tiến vô cùng nguy hiểm, có lẽ do ngày thường kìm nén quá lâu nên trong kỳ dịch cảm, dù là ai chăng nữa cũng sẽ bị cậu ấy ôm hôn, dặn cậu khi phát hiện ra Phong Tiến đến kỳ dịch cảm phải rời khỏi đây ngay, đừng ở chung nhà với Phong Tiến.

Phong Tiến… đã đến kỳ dịch cảm rồi sao?

Quý Vãn điều hòa nhịp thở, lặng lẽ vươn tay muốn đặt lên tay nắm cửa.

Cậu có mang chìa khóa, có thể ra ngoài rồi khóa trái, nhốt Phong Tiến trong nhà nhỉ?

Quý Vãn còn chưa kịp chạm vào mục tiêu, Phong Tiến vốn đang nhìn cậu bằng vẻ mặt đầy nguy hiểm bấy giờ lại lần nữa đến gần, khiêng ngang cả người cậu lên đi về phía phòng tắm.

“Rửa, rửa hết đi.” Phong Tiến nói như bị thần kinh, “Hôi, người cậu hôi quá.”

Vừa đi, Phong Tiến vừa lột sạch mọi thứ trên người Quý Vãn.

“Để tôi tự làm, tôi tự tắm, Phong Tiến!” Mặt Quý Vãn trắng bệch, muốn ngăn cản động tác của Phong Tiến, song mọi chống cự của cậu đều chẳng bõ bèn gì với Phong Tiến cả, khi bước vào phòng tắm, Phong Tiến đã hoàn thành mục đích của mình.

Nhà có mở điều hòa, gió lạnh thổi lên sống lưng Quý Vãn khiến cậu giật bắn lên.

Phong Tiến trong kỳ dịch cảm quá nguy hiểm, thật sự quá nguy hiểm.

Sầm, cửa phòng tắm bị đóng chắn lại từng cơn gió lạnh bên ngoài, ấy thế mà Quý Vãn vẫn chưa hết run, ngược lại còn kinh khủng hơn.

Phong Tiến dùng một tay ôm Quý Vãn, tay còn lại mở vòi sen.

Nước xối thẳng lên lưng, Quý Vãn khom người không phản kháng nữa, chỉ ôm cổ Phong Tiến, vùi mặt vào hõm vai hắn.

“Lạnh, Phong Tiến, lạnh quá.” Cả giọng nói cũng đang run.

Phong Tiến sững sờ, bước sang một bên để nước không xối tới người Quý Vãn nữa, sau đó bắt đầu chỉnh độ ấm.

Thật ra tiết trời hiện giờ đang rất oi, tuy nhiệt độ nước không cao, nhưng cũng chưa đến nỗi khiến người ta phải run đến thế.

Thứ khiến Quý Vãn run không phải cái lạnh, mà là tình huống hiện tại của cậu.

Trong sách nói Alpha kỳ dịch cảm có sức lực sung mãn, để tăng cao tỷ lệ mang thai của đối tượng, thậm chí họ có thể miệt mài với hoạt động gia tăng dân số suốt mấy ngày liền mà không thấm mệt, đến tận khi kết thúc kỳ dịch cảm mới thôi.

Thực ra với tư thế ôm này của Phong Tiến, cậu đang tiếp xúc rất rõ với ham muốn của Phong Tiến.

Dù Phong Tiến chỉ định rửa sạch mùi pheromone trên người cậu chứ chẳng có ý đồ gì khác, nhưng Alpha kỳ dịch cảm không chịu nổi cám dỗ, ai đảm bảo Phong Tiến tắm rửa cọ xát một lúc rồi có bị kích thích không?

Độ ấm tăng dần, Phong Tiến lại đưa Quý Vãn tới chỗ vòi bước, một tay ôm Quý Vãn, tay kia lấy sữa tắm.

Hương sữa thơm ngát dần lan tỏa, nhưng đã không còn khiến Quý Vãn thấy vui nữa rồi.

Chất sữa trắng đục được chà lên da tạo nên lớp bọt mỏng, cũng xua đi lượng pheromone còn vương lại của Omega nọ.

Quý Vãn cúi đầu chịu đựng, mặc cho sữa tắm được thoa đều khắp người.

Có lẽ vì cậu quá im lặng quá ngoan ngoãn, Phong Tiến cũng thả lỏng hơn, để tiện thoa chỗ khác.

Bọt và nước hòa vào nhau chảy dọc theo sống lưng, Phong Tiến như ngừng thở.

Quý Vãn đã chẳng thể chịu đựng nổi nữa, cậu chớp lấy cơ hội này giãy khỏi chiếc ôm khủng bố, muốn mở cửa phòng tắm bỏ chạy ra ngoài.

Nhưng cửa chỉ mở được một nửa, vai đã bị giữ lại, hai tay bị giơ cao quá đầu, bị đè lên cửa.

“Tại sao chạy?” Phong Tiến thì thào bên tai cậu: “Cậu chạy không thoát đâu.”

Quý Vãn không đáp.

Đây không phải Phong Tiến của ngày thường.

Đây là một Phong Tiến do kìm nén quá lâu nên mọi cảm xúc đều bộc lộ ra trong kỳ dịch cảm.

Chỉ cần chờ đến khi Phong Tiến tỉnh táo lại, thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Cậu chỉ xui xẻo trở thành con mồi lần này của Phong Tiến mà thôi. Dù không phải cậu cũng có thể sẽ là người khác, thậm chí còn có thể là Omega nào đó mà cậu ấy túm bừa trên đường.

Bấy giờ Phong Tiến đang đứng sau lưng, cậu không thấy vẻ mặt cậu ấy, chỉ cảm nhận được lực tay của Phong Tiến thôi.

Sau đó nữa, Phong Tiến lặng đi một khoảng rất dài, Quý Vãn chỉ nghe thấy nhịp thở ngày càng dồn dập, và rồi, một nụ hôn nóng bỏng đặt trên vị trí tuyến thể sau gáy cậu.

Nụ hôn trên tuyến thể này cũng chẳng dịu ngoan chút nào, sau một thoáng ngắn ngủi, nó bỗng trượt dần xuống.

Đến nước này, mọi chuyện đã tiếp diễn đến tình huống mà cậu không mong muốn nhất.

Tim Quý Vãn như mất đi hơi ấm, có lẽ vì ý thức quá rõ sự chênh lệch thể lực, cũng có lẽ bởi cậu đã quá thân quen với Phong Tiến, nên mới không có nỗi khát khao muốn bỏ trốn quá cháy bỏng, không có cơn buồn nôn khi bị chạm vào, mà chỉ còn sự tĩnh lặng quái dị như sắp phải đối diện với cái chết.

“Cậu chắc chắn, muốn tiếp tục chứ?” Quý Vãn hỏi thật chậm.

Phong Tiến không đáp, nhưng cũng phải thôi, Alpha đã mất lý trí trong kỳ dịch cảm, tên đã lên dây, làm sao nhịn được cơ chứ.

Bản tính Alpha vốn dễ dao động cảm xúc, chính điều này đã định đoạt rằng họ sẽ không bao giờ dừng lại khi làm chuyện này, để đảm bảo gen được kế thừa trọn vẹn.

Quý Vãn nhắm mắt, thốt những lời có lẽ sẽ không bao giờ còn cơ hội nói ra nữa: “… Tôi đã từng, xem cậu là người bạn tốt nhất, và muốn làm bạn với cậu cả đời.”

Tình bạn của cậu và Phong Tiến đã thật sự tồn tại, những cảm xúc của cậu với Phong Tiến, và cả sự ấm áp quan tâm từ Phong Tiến, mọi thứ đều khiến cậu không muốn dồn Phong Tiến vào đường cùng, cũng chẳng bao giờ hy vọng Phong Tiến bị mọi người bêu xấu.

“Tôi sẽ không giữ lại chứng cứ để tố cáo cậu, cũng sẽ không kể với ai khác về chuyện này.”

Cậu không muốn Phong Tiến vướng phải vết nhơ cả đời chỉ vì không thể tự kiểm soát bản thân trong kỳ dịch cảm.

Thế nhưng, điều này không có nghĩa cậu sẽ vui vẻ chấp nhận tất cả.

“Sau lần này, cậu đừng đi tìm tôi nữa. Tôi sẽ dọn ra, xem như không quen biết cậu, cũng phiền cậu đừng bao giờ bắt chuyện với tôi, tôi sẽ thấy kinh tởm.” Quý Vãn thốt ra từng chữ, thật chậm.

Đây là lần ở chung nhà cuối cùng của họ.

Quý Vãn nhớ đến bàn ăn thịnh soạn Phong Tiến đã tự vào bếp chuẩn bị cho mình, thậm chí cậu còn chẳng nếm được bao nhiêu, có vài món chưa biết hương vị thế nào.

Niềm vui, niềm hạnh phúc mới đây thôi tưởng chừng như còn hiện hữu trước mắt, khi ấy cậu còn muốn ăn nhiều hơn, không thể lãng phí chúng.

Có lẽ quãng đời còn lại không còn cơ hội được ăn nữa.

Cũng chẳng có khẩu vị để ăn.

Lệ tràn mi, rõ ràng trước đây cậu đâu có mít ướt thế, thực ra cậu đã giữ được một tâm thái bình tĩnh từ rất lâu rất lâu rồi, ấy vậy mà sau khi quen biết Phong Tiến, tâm thái ấy cứ năm lần bảy lượt dao động mãi.

Quý Vãn chờ đợi động tác tiếp theo của Phong Tiến, nhưng bất ngờ là có vẻ Phong Tiến như cỗ máy bị tắt công tắc, mãi vẫn chẳng có phản ứng gì thêm. Chỉ mỗi cánh tay đang nắm lấy cậu vẫn siết chặt, còn mang cơn run mất kiểm soát mà ai trong họ cũng cảm nhận được.

Phong Tiến thả lỏng tay cậu, vòng xuống eo ôm cậu vào lòng mình từ phía sau.

“Cậu không được phép kinh tởm.”

Cuối cùng Phong Tiến đã lên tiếng, nào còn vẻ điềm nhiên đầy toan tính của ngày thường nữa, bấy giờ giọng hắn nghẹn ngào, thậm chí Quý Vãn còn cảm nhận được đôi phần cầu khẩn qua câu nói ấy.

Phong Tiến ôm rịt lấy cậu, như muốn hòa làm một thể với cậu: “Không được phép bỏ mặc tôi.”

Ngang ngược thế đấy, cậu đã sắp bị ép phải làm việc đó rồi, mà vẫn chẳng có tư cách giữ khoảng cách, từ chối trao đổi với nhau hay sao?

Một chiếc khăn khô bị kéo xuống rồi bao kín người Quý Vãn, Phong Tiến mở cửa phòng tắm, đưa Quý Vãn rời khỏi đây, đến một nơi khác.

Quý Vãn trợn to mắt.

Làm gì, Phong Tiến muốn dẫn cậu đi đâu?

Muốn đưa cậu vào phòng ngủ sao, vì làm trong phòng ngủ sẽ thoải mái hơn?

Chẳng mấy chốc Quý Vãn lại nhận ra, Phong Tiến muốn đưa cậu vào bếp.

Ban nãy Phong Tiến đứng ở đây nấu ăn, còn rất nhiều thứ chưa được dọn. Một con dao đang đặt trên thớt, mũi dao sắc nhọn phản chiếu ánh sáng lạnh.

Quý Vãn nhìn thấy Phong Tiến cầm con dao đó lên.

Lần này Quý Vãn thật sự hoảng hốt, cậu muốn phá cửa bỏ chạy, nhưng Phong Tiến đang giữ chặt cậu, mặc kệ cậu giãy giụa vùng vẫy cỡ nào cũng không hề suy suyển.

Phong Tiến chỉa mũi dao ra ngoài, chuyển cán dao hướng vào người, đặt trọn phần cán vào tay Quý Vãn.

Chuyện xảy ra quá bất ngờ, Quý Vãn cầm vũ khí, ngơ ngác nhìn Phong Tiến.

Mặt Phong Tiến đã mất đi vẻ đáng sợ từ lâu, và rồi, hắn mỉm cười.

“Cậu không vui cứ nói với tôi, cứ thoải mái trừng phạt tôi, hoặc làm nũng với tôi, nhưng…” Phong Tiến cầm tay Quý Vãn, đẩy mũi dao về phía mình: “Cả đời này cũng không được phép bỏ mặc tôi.”

.

Chương 51

Ui vậy mà Vãn Vãn chưa xiêu lòng nữa hả, mình là mình xiêu lòng trước rồi á 😂 Ui bạn Phong ơi ahuhu =))))

10 thoughts on “Chương 50 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s