Chương 47 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 47: Thứ đã đánh mất

Đèn phòng bị tắt, Quý Vãn xoay người đá nhẹ lên chân Phong Tiến.

Quý Vãn nhắc khẽ: “Anh Phong, nhích chân qua một chút, bây giờ không phải cậu ngủ một mình.”

“Tại sao phải nhích, ai giỏi lấn chiếm thì là địa bàn của người đó.” Phong Tiến tỏ vẻ cực kỳ ngông nghênh và ngang ngược: “Dù sao mai cũng không đi học, đừng nói cậu tưởng tôi sẽ để cậu ngủ yên như lúc đi học đấy nhé? Lần đầu tiên ngủ chung, cậu ép cho tôi suốt đêm không ngủ được, tôi phải trả thù.”

Dứt lời Phong Tiến lại nhe nanh múa vuốt vươn tay sang, đặt lên phần ngực và eo Quý Vãn cách một lớp chăn.

Thấy Quý Vãn không phản ứng, Phong Tiến tiếp tục lấn qua vị trí giữa giường, cứ như muốn lấn cho cậu ngã xuống vậy. Song, ngay lúc Quý Vãn sắp ngã, hắn sẽ lại kéo Quý Vãn về, rồi lại lấn tiếp.

Ban đầu Quý Vãn còn chột dạ nên cố nhịn, bấy giờ chẳng tài nào nhịn nổi nữa, cậu cảnh cáo: “Cậu mà không thôi, tôi sẽ không nể nang cậu nữa đâu.”

“Sợ quá đi mất.” Câu nói sợ hãi của Phong Tiến nghe chẳng thuyết phục chút nào, “Tới đây, để tôi xem cậu không nể nang tôi ra sao.”

Ban đầu tay chân Quý Vãn đặt im dưới chăn, nghe thấy những lời khiêu khích của Phong Tiến, cậu dứt khoát xoay người ôm chặt eo Phong Tiến, chân cũng đè lên chân hắn, ghìm chặt Phong Tiến lại tại chỗ.

Đây không phải chiếc ôm đầu tiên của họ, Quý Vãn cũng chẳng để ý.

“Cậu mà lấn nữa là tôi cho cậu ngã xuống chung với tôi đấy.” Quý Vãn uy hiếp với vẻ dữ tợn, “Cho cậu lăn dưới đất chung với tôi.”

Phong Tiến bị tay chân Quý Vãn kìm kẹp, hiếm có lúc nằm yên.

Căn phòng không tối đen như mực, ánh đèn mờ ngoài sân chiếu qua ô cửa sổ, nhuốm lên sắc màu dịu nhẹ thoải mái để đi vào giấc ngủ.

Nhờ ánh sáng này, Phong Tiến thấy đôi môi khi hé ra lúc khép lại của Quý Vãn. Cậu đang ở cách hắn rất gần, gần đến nỗi chỉ cần rướn đầu ra thôi là chạm được ngay.

Lẽ ra giờ phút này hắn phải ngấu nghiến đôi môi mềm mại ấy, buộc Quý Vãn phải thốt ra những âm thanh chỉ có mình hắn nghe thấy, chứ không phải nằm đây chơi mấy trò lăn qua lăn lại trẻ con với Quý Vãn.

Nhưng hiện hắn chưa có tư cách chính thức, chưa có lý do thích hợp để bắt đầu nụ hôn này.

Phong Tiến không nghĩ nữa, hắn cũng rời mắt khỏi môi Quý Vãn, tiếp tục gây hấn: “Có giỏi thì cả đêm nay cậu cứ ghìm tôi lại vậy đi, cậu tưởng cậu ngủ rồi sẽ không thả lỏng tay ra à.”

Tất nhiên Quý Vãn sẽ không bao giờ thả tay sau khi nghe những lời khiêu khích của Phong Tiến, cậu biết Phong Tiến đang đùa với mình chứ chẳng phải giận dữ gì, thế là cũng tìm một tư thế khá thoải mái rồi xem Phong Tiến như gối ôm.

Lần này khác hẳn lần đầu tiên ngủ chung với Phong Tiến, lần trước đêm đông chăn dày, quần áo mặc cũng dày, còn bây giờ là mùa hè oi bức, chăn và quần áo mỏng tênh.

Nhưng điểm giống nhau là lúc nào ôm Phong Tiến cũng thoải mái cả, tựa vào bắp thịt của cậu ấy mang đến một cảm giác an toàn kỳ diệu.

Giờ cậu đã quen với việc ngủ chung với Alpha, còn kề sát như vậy, đúng là khó tin mà.

Nhưng những điều này thể hiện sự tin tưởng của cậu với Phong Tiến.

Quý Vãn vùi đầu mình lên vai Phong Tiến, trừ vài lần ít ỏi thì đa phần chất lượng giấc ngủ của cậu cũng khá tốt, bấy giờ trò chuyện câu được câu chăng với Phong Tiến, chẳng mấy chốc đã say giấc nồng.

Nghe nhịp thở đều đặn kéo dài của người bên cạnh, Phong Tiến mở choàng mắt, lặng lẽ ngước đầu, đặt một nụ hôn khe khẽ lên đôi môi mà mình mơ tưởng đã lâu.

Ngủ ngon nhé, Beta độc nhất vô nhị của tôi.

*

Hôm sau Quý Vãn thức dậy, mẹ Phong Tiến đã không còn ở nhà nữa, chắc ra nước ngoài công tác rồi.

Phong Tiến rủ cậu đi xem căn nhà mà họ sẽ dọn vào ở trong khoảng thời gian học lớp Mười hai, chuẩn bị xong những thứ cần thiết, Quý Vãn bèn theo Phong Tiến ra ngoài.

Về lại thành phố, nhìn dòng người ngược xuôi, Quý Vãn hơi xao xuyến.

Mấy ngày trước còn lang thang vô định, tưởng chừng như cuộc sống đã bế tắc rồi, cậu còn đang cân nhắc xem phải làm sao để cân bằng giữa việc học và làm, đắn đo xem nên làm thế nào để vượt qua mùa hè này.

Ấy vậy mà giờ đây, mọi phiền muộn của cậu đã bị xua tan. Phong Tiến đón cậu về, cho cậu điều kiện ôn thi tốt nhất, cậu muốn dùng tiền để trả ơn cho Phong Tiến cũng có thể dời lại đến sau này đi làm rồi trả cũng được, không gấp.

Như một giấc mơ vậy.

“Đi thôi bạn Quý, ngơ ra làm gì.” Xe đỗ lại, Phong Tiến kéo Quý Vãn xuống đi về phía căn hộ mà sau này hai người họ sẽ ở chung.

Nơi này rất gần trường, đi bộ khoảng mười phút là tới cổng trường. Sau khi vào thang máy lên tầng chỉ định, Phong Tiến tra chìa khóa mở cửa.

Căn hộ đã được lắp đặt mọi đầy đủ thiết bị tiện nghi, đồ dùng sinh hoạt và dụng cụ trong nhà cũng được sắp xếp chỉnh tề.

Quý Vãn theo Phong Tiến đi một vòng, nhận thấy một vấn đề.

Trước đây lúc mua căn hộ này, người nhà Phong Tiến không nghĩ đến việc sẽ có thêm một người vào ở cùng, nên căn hộ cũng không lớn lắm, chỉ có hai phòng, một phòng được trang trí thành phòng ngủ, còn lại là phòng học.

Nghĩa là căn hộ chỉ có một chiếc giường thôi.

Quý Vãn nhìn phòng học, trầm ngâm.

Phòng học có đầy đủ bàn học, bàn máy tính, giá sách v.v… Nếu muốn nhét thêm chiếc giường vào thì chắc phải mất khá nhiều thời gian để dọn một ít đồ bên trong ra, sau đó mới đưa được giường vào trong góc.

Không đẹp, còn phiền nữa.

Nhưng tất nhiên cậu đâu thể ngủ với Phong Tiến mãi, một hai lần thì không sao, chứ ngủ mãi Phong Tiến sẽ không vui đâu. Dù sao chẳng ai muốn từng hành động trong lúc ngủ của mình bị người bên cạnh nhìn thấy cả, thế thì còn gì là riêng tư nữa, nên chỉ đành tìm cách khác thôi.

“Tôi ngủ trên sofa phòng khách vậy.” Quý Vãn nói, “Cũng là sofa giường, ngủ trên ấy cũng chẳng sao, vừa lớn lại êm.”

Phong Tiến nhíu mày: “Nói năng khờ khạo gì đấy, chắc sofa kia phải để cho Khổng Lập Ngôn ở ké ngủ, cậu ngủ sofa rồi cậu ta ngủ ở đâu? Vả lại ngày thường sofa kia sẽ bị nhiều người ngồi lên, sao mà ngủ.”

“Cậu ấy sang thì tôi sẽ ngủ với cậu.” Quý Vãn không để bụng, “Sofa bị ngồi một chút thôi, đâu sao.”

Nhưng Phong Tiến lại nghiêm mặt, “Không được, bẩn.”

Quý Vãn định bảo chuyện này với cậu rất bình thường, nhưng trước ánh mắt như đang lên án rằng ‘ngủ trên cái sofa bẩn đó sẽ bị bệnh chết đấy’ của Phong Tiến, cậu sửa thành: “… Vậy cậu thấy sao thì ổn.”

“Tôi biết cậu không muốn ngủ với người khác, tôi cũng vậy, nhưng sắp tới là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời, đừng kén chọn quá.” Phong Tiến nói một cách thong thả, “Chúng ta đi mua cái rèm treo ở giữa giường, như vậy thì dù ngủ chung cũng sẽ không làm phiền nhau, khi nào tôi cần cũng sẽ nhanh chóng tìm được cậu, cậu thấy sao.”

Quý Vãn nghĩ ngợi, thấy cách này cũng khá hay, thế là chuyện đã được vui vẻ quyết định như vậy đấy.

Họ đi xem những chỗ khác trong nhà, thấy gần như đồ dùng sinh hoạt nào cũng chỉ có một, bèn đi mua thêm một ít dự phòng.

Trung tâm thương mại sôi nổi nhộn nhịp, Phong Tiến đẩy xe đến khu bán đồ dùng sinh hoạt cùng Quý Vãn.

Quý Vãn thấy chai sữa tắm hương sữa, nhớ đến mùi sữa tắm trong nhà Phong Tiến đều là mấy hương thơm mát lạnh, chẳng ngọt chút nào.

… Quả nhiên Phong Tiến ở nhà không sử dụng sữa tắm mùi ngọt, cũng thảm ghê. Nhưng ngẫm lại thái độ ‘dù là chuyện gì cũng phải hoàn thành một cách tốt nhất’ của mẹ Phong Tiến, cũng hiểu phần nào khi Phong Tiến không chịu để lộ ra.

Quý Vãn chưa chờ Phong Tiến lên tiếng đã chủ động cầm chai sữa tắm hương sữa nọ, quả nhiên Phong Tiến mỉm cười.

Quý Vãn cũng cười lại với hắn, tiếp tục chọn đồ dùng sinh hoạt khác.

Phong Tiến bắt chuyện: “Lười chọn quá, bàn chải kem đánh răng khăn mặt cứ mua theo cặp là được, thứ ở trong nhà cứ dùng làm đồ dự phòng, kẻo bọn Khổng Lập Ngôn tới ở ké lại không mang đồ theo.”

Quý Vãn gật đầu, đặt đồ vào xe.

Đang định rời đi thì chợt nghe thấy tiếng nói bất ngờ vang lên sau lưng: “Cậu bé, các cháu ở bên nhau nhanh thế! Sắp kết hôn rồi sao?”

Quý Vãn: “?”

Quý Vãn quay đầu trong hoang mang, thấy là một bà cụ trông hơi quen mặt.

Là bà cụ Alpha ngồi trước hàng ghế của cậu và Phong Tiến hồi đi chơi ngày Thất tịch, lúc đó hình như bà cụ này còn bảo cậu và Phong Tiến rất xứng đôi.

Quý Vãn dở khóc dở cười: “Bà ơi, bọn cháu là bạn thôi, chẳng qua thuê nhà chung nên cùng ra ngoài mua đồ.”

“Ồ ồ.” Bà cụ đáp, nhìn Phong Tiến rồi lại nhìn Quý Vãn.

Một Alpha cấp cao mà lại chịu đẩy xe theo sau một người, sự phục vụ này nghĩa là gì, có lẽ cậu thiếu niên này vẫn chưa biết.

Cũng phải thôi, có rất nhiều ý thức và quy tắc ngầm mà trong sách vở không đề cập tới, một Beta không ngửi thấy mùi pheromone sẽ không mấy để ý.

Bà cụ cũng chẳng nói huỵch toẹt ra, chỉ nhân tiện giúp đỡ, bà hỏi với vẻ sâu xa: “Cháu có tin huyền học không?”

Quý Vãn: “… Gì ạ?”

Bà cụ lại nở nụ cười bí ẩn: “Bà từng học xem tướng, trước đây mới gặp các cháu đã biết ngay các cháu mà ở bên nhau sẽ rất hạnh phúc, chàng trai trẻ à, cháu suy nghĩ thử xem.”

“… Ha ha.” Quý Vãn gượng cười, “Bà giỏi quá, không ngờ luôn.”

Quý Vãn lúng túng dõi mắt nhìn bà cụ đi xa, sau đó lại lúng túng nhìn Phong Tiến, nhưng chỉ thấy vẻ bình tĩnh ở hắn.

“Do tôi đẹp trai quyến rũ quá nên bà ấy muốn tìm đối tượng cho tôi thôi, cậu đừng để trong lòng.” Phong Tiến điềm nhiên rằng, “Có nhiều người muốn tìm đối tượng cho tôi lắm.”

Quý Vãn: “… Anh Phong, mặt mũi đâu.”

“Bị cậu ăn mất rồi.” Phong Tiến nói.

Quý Vãn bật cười, đang định đấm Phong Tiến thì nhác thấy một người, nụ cười trên mặt tan biến ngay lập tức.

Người nọ cũng thấy cậu, bèn sải bước lớn đến.

“Quý Vãn.” Trong mắt Quý Kha đầy vẻ kinh ngạc, “Là anh thật à!”

Quý Vãn lùi một bước trốn sau lưng Phong Tiến, còn Phong Tiến cũng cùng lúc che cậu lại.

Quý Kha không tài nào bước tiếp được, sốt ruột lắm: “Tôi đang nói chuyện với anh ta, liên quan gì đến cậu?”

Phong Tiến không đáp, hắn liếc xuống Quý Kha một thoáng, cười gằn.

Omega có sự nhạy bén bẩm sinh đối với cảm xúc thù địch của Alpha, cũng ý thức được Alpha nào không thể đụng chạm, bấy giờ Quý Kha lùi vài bước không dám khiêu khích nữa, chỉ đứng tại chỗ nói với Quý Vãn.

“Tự dưng anh bỏ đi đâu thế, người nhà tìm mãi không thấy!” Quý Kha phẫn nộ, “Bố giận lắm đấy!”

“Tìm tôi làm gì.” Quý Vãn siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, cậu ló đầu từ phía sau Phong Tiến, sự châm chọc đong đầy nơi đáy mắt, “Tìm tôi về mua vui cho người khách kia?”

Quý Kha sửng sốt, nhíu mày: “Anh đang nói gì vậy, sao trong nhà lại có chuyện như thế được, họ đang lo anh ở bên ngoài gặp chuyện bất trắc nên mới sốt ruột thôi!”

Quý Kha được bảo vệ quá tốt, thậm chí đến tận bây giờ cũng không rõ nguyên nhân, còn cảm thấy bố mẹ là người rất yêu thương con cái.

Quả thật họ rất yêu thương Quý Kha.

Quý Vãn cố gắng kiểm soát vẻ mặt mình, không để lộ bất cứ điểm nào khác thường.

“Tôi sẽ không về nữa.” Quý Vãn rằng.

Quý Kha nhíu chặt mày: “Tôi không biết anh đang giận dỗi chuyện gì, nhưng có giận cũng phải về nhà. Dạo này bố chạy đôn chạy đáo trong công ty, hình như gặp nhiều vấn đề lắm, anh cần phải giúp bố một tay!”

“… Những chuyện đó không liên quan tới tôi.” Quý Vãn hờ hững, “Trước đó họ từng nói thu nhập trong nhà ngày càng ít, cậu về bảo với họ, tôi không về nữa nghĩa là họ bớt một miệng ăn, chắc cũng giảm thiểu được nhiều áp lực kinh tế.”

Vẻ giận dữ trên mặt Quý Kha dần biến mất, cậu ta nhìn Quý Vãn, dường như cuối cùng đã nhận ra Quý Vãn không phải đang giận lẫy hay đùa cợt, mà thật sự muốn rời đi.

“Anh muốn đi? Không được, tôi không đồng ý!” Có lẽ vì quá tức giận, mặt Quý Vãn đỏ bừng cả lên.

“Sao cậu lại phản đối, tôi ở nhà hay không có khác biệt gì với cậu đâu?” Quý Vãn hỏi ngược lại.

Có khác biệt không, tất nhiên là có! Nếu sau này Quý Vãn không ở nhà nữa, chẳng phải Quý Vãn sẽ không gặp cậu ta nữa sao.

Quý Vãn nỡ không gặp cậu ta nữa?

Tuy ngày thường Quý Vãn ở lại ký túc xá, họ cũng chẳng chạm mặt mấy, nhưng đâu thấy xa xôi gì!

“Sao anh nỡ để tôi lại?” Quý Kha không tài nào tin nổi.

Quý Vãn thật sự không muốn nghe tiếp, cậu kéo tay Phong Tiến ý bảo cùng rời khỏi.

Ngày thường Quý Kha cũng can đảm, nhưng lá gan cậu ta chưa đủ lớn để vòng qua phạm vi bảo vệ của Phong Tiến rồi túm Quý Vãn lại. Thế là cứ lẽo đẽo theo sau Quý Vãn.

Cậu ta không tin, Quý Vãn sẽ xem cậu ta như người vô hình tới lúc nào được chứ.

Quý Vãn và Phong Tiến tính tiền xong, ra siêu thị, đi dạo lung tung bên ngoài.

Quý Kha thấy Quý Vãn nói gì đó với Phong Tiến, sau đó xếp hàng trước một tiệm bánh ngọt.

Quý Kha rất quen thuộc với tiệm bánh ngọt này, từ nhỏ cậu ta đã thích ăn một loại bánh kem của họ, một miếng ngập mồm, mỗi lần ăn không đủ thỏa thích sẽ vòi Quý Vãn, khi ấy Quý Vãn đều sẽ đưa tất cả những cái bánh của mình cho cậu ta.

… Nếu nhớ lại thì giữa cậu ta và Quý Vãn có nhiều kỷ niệm lắm. Từ nhỏ Quý Vãn đã nuông chiều cậu ta, gần như cậu ta muốn gì cũng sẽ cho cả.

Nên sao Quý Vãn có thể rời khỏi căn nhà này được, đâu có chuyện gì xảy ra, quả nhiên chỉ đang giận dỗi thôi.

Nghĩ thế, Quý Kha cũng yên tâm phần nào, bèn đứng ở một hàng khác, định mua một ít bánh ngọt mà mình thích.

Bánh đã bán gần hết, Quý Kha mua chẳng được bao nhiêu, cậu ta nhìn Quý Vãn bấy giờ đã xếp hàng mua xong đang bên cạnh, thấy Quý Vãn cũng mua loại bánh đó.

Quý Vãn không mua được nhiều, nhưng nếu gộp số lượng của cả hai lại, thì cũng đủ cho Quý Kha ăn một lần thỏa thuê.

Khi một chuyện xảy ra vô số lần, một cử chỉ hành động cứ lặp đi lặp lại mãi, nó sẽ trở thành phản ứng vô thức.

“Này, chia ít bánh cho tôi đi.” Quý Kha nói với Quý Vãn.

Nhưng Quý Vãn chỉ nhìn cậu ta như đang nhìn một kẻ khó hiểu.

Cậu ta thấy Quý Vãn mở túi, đưa bánh cho Phong Tiến: “Cái này cũng ngon lắm, cậu nếm thử xem.”

Phong Tiến cắn một cái, gật đầu: “Được, tôi lấy hết nhé.”

Quý Kha mở trừng mắt nhìn Quý Vãn nở nụ cười bất đắc dĩ rồi đưa cả túi bánh cho Phong Tiến, lẩm bẩm: “… Vậy còn tôi thì sao?”

Quý Vãn không hề nhìn sang, Phong Tiến thì nhướng mày, châm biếm: “Liên quan gì tới cậu, đây là bánh cậu ấy mua cho tôi.”

Đầu óc Quý Kha trống rỗng, cậu ta dõi theo bóng lưng Quý Vãn và Phong Tiến đi xa dần, Phong Tiến đút một cái bánh nhỏ vào miệng Quý Vãn rồi bảo Quý Vãn cầm bánh, còn mình thì xách túi đồ nặng trịch mua trong siêu thị.

Đèn giao thông trên vỉa hè chuyển từ đỏ sang xanh, màu sắc chuyển đổi đột ngột khiến Quý Kha giật mình, cậu ta chạy ra, hô với theo bóng lưng Quý Vãn: “Quý Vãn!”

Quý Vãn không ngoái đầu.

“Anh ơi!” Quý Kha gọi tiếp.

Bấy giờ Quý Vãn đã đi xa rồi, và từ đầu chí cuối đều chẳng hề quay lại.

Đèn giao thông lại chuyển đỏ, Quý Kha thở hổn hển, nhìn Quý Vãn biến mất giữa biển người tấp nập.

… Dường như cậu ta đã đánh mất thứ gì đó rồi.

.

Chương 48

Ui có những thứ mất đi rồi mới thấy hối tiếc mới biết trân trọng 💀

13 thoughts on “Chương 47 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

        1. Qua chương này thì tui xác định bạn Kha bị tẩy não và che mắt rồi
          Trước có nói Kha không có bạn nhưng bố mẹ không biết lại chỉ có Vãn biết, và Kha có nói ở trường mới chỉ có Vãn quen biết nhau, về cơ bản Kha khá là ỷ vào anh trai, chắc cũng chỉ có Kha coi Vãn là người một nhà dù nhóc này cũng ngáo vkl (này là lỗi của gia đình và xã hội thật sự)
          Cơ mà ông bố bà mẹ và đám họ hàng cực phẩm từng giây từng phút lại chặt đứt mối quan hệ của 2 ae, chứ nếu gia đình thuận hoà thì đã khác

          1. Hôm qua làm trong cơn buồn ngủ nên lỗi quá lỗi 😂 đã sửa, cảm ơn bạn nhiềuuuu
            Đúng rồi, bạn Kha lớn lên trong hoàn cảnh như thế nên cũng khó trách, giờ nhận ra thì cũng đã muộn, haiz 💀

          2. Ban đầu đọc cũng chỉ thấy thằng nhóc này sao ngáo thế, kiểu ngây thơ ngu muội ấy chứ không phải xấu tính, ghét ông bố bà mẹ với cái quan điểm xã hội của thế giới này thôi

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s