Chương 46 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 46: Bà ấy rất thích cậu

Dứt lời, mẹ Phong vẫn nhìn xoáy vào Phong Tiến, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào của hắn.

Ấy vật mà vẻ mặt Phong Tiến vẫn chẳng hề thay đổi, thậm chí hắn còn bật cười.

“Mẹ thấy con lột cua cho cậu ấy, nên cho rằng con thích cậu ấy?”

Mẹ Phong không nói thêm, chỉ gật đầu thật nhẹ.

Tuy bà không có nhiều thời gian tiếp xúc với Phong Tiến sau khi trưởng thành, nhưng bà rất rõ Phong Tiến không phải là kẻ sẽ đi lột thịt cua cho một người bạn bình thường, bởi Phong Tiến quan niệm rằng muốn ăn phải lăn vào bếp, chuyện của mình thì tự mình giải quyết.

Nhưng, sao Phong Tiến lại thích một Beta?

Dường như Phong Tiến không hề cảm thấy hành vi lời nói của mình có vấn đề, hắn cười hỏi: “Trông con săn sóc quá à, mẹ là Omega, ở góc độ của mẹ, con có điểm nào cần cải thiện hơn để khiến cậu ấy một lòng một dạ theo con không?”

Phong Tiến càng nói, sắc mặt mẹ Phong càng tệ đi.

“Con có biết mình đang nói gì không?” Mẹ Phong hỏi.

Phong Tiến gật đầu, mẹ Phong hít thật sâu, bà mở túi tài liệu, đặt lại chúng lên mặt bàn trước mặt Phong Tiến, mở ra cho Phong Tiến xem.

“Khoa học chứng minh, đứa trẻ sinh ra bởi sự kết hợp của Alpha và Omega luôn vô cùng xuất sắc, hơn nữa bẩm sinh Alpha đều bị pheromone của Omega thu hút.” Mẹ Phong nghiêm túc rằng, “Phong Tiến, tình trạng của con khác mọi người, phải mau chóng tìm được Omega thích hợp để đánh dấu cân bằng lại lượng pheromone dư thừa, đây mới là điều tốt nhất cho con, pheromone của Omega có thể an ủi thần kinh của con.”

“Con khăng khăng muốn cậu ta, nhỡ sau này gặp được Omega mình thích, trải nghiệm cảm giác kết hợp của pheromone thì sẽ hối hận với quyết định hiện tại thôi, thế chẳng phải sẽ lãng phí biết bao nhiêu năm qua sao.” Mẹ Phong cố gắng giảng giải thật nhẹ nhàng, “Trước đây bố con cũng là một người nhiệt huyết với công việc, không biết lãng mạn là gì, nhưng pheromone của bố và mẹ quá phù hợp, dần dà ông ấy cũng bắt đầu nghĩ đến những chuyện khác ngoài công việc, đây chính là sức cám dỗ của pheromone.”

Mẹ Phong muốn khuyên Phong Tiến, bên cạnh đó cũng thấy ngờ ngợ.

Phong Tiến… mà lại đi hỏi bà có cách nào thích hợp hơn để theo đuổi người khác, vào chính lúc này? Mà còn vào lúc biết rõ bà sẽ phản đối?

Phong Tiến nghe xong cũng chẳng nóng lòng phản bác, hắn chỉ nhìn thoáng qua thông tin của mấy Omega kia vài lần, chống tay lên bàn.

“Sau khi Alpha và Omega kết hợp, lúc nào Alpha cũng sẽ nghĩ tới Omega của mình. Nếu con nhớ không nhầm, bố cũng vì thế mà bỏ lỡ rất nhiều việc, mẹ còn từng cãi nhau với bố về vấn đề này, đúng chứ.” Phong Tiến giơ một tay chống cằm, nói với vẻ lạnh nhạt.

Mẹ Phong sượng mặt, bà né tránh đề tài này, chỉ đáp qua loa: “Một khi đã đánh dấu trọn đời, Alpha sẽ luôn nghĩ về Omega của mình, đây là quy luật tự nhiên.”

Phong Tiến bật cười, tiếng cười đầy châm chọc.

“Con không cho phép mình mắc sai lầm này.” Phong Tiến đanh mặt, “Nếu thế thì phải diệt sạch nguy cơ ngay từ đầu, tìm một Beta.”

Mẹ Phong sửng sốt, dòng suy nghĩ nhoáng lên trong đầu.

“Cậu ấy là thuần Beta.” Phong Tiến nhìn mẹ mình, môi nhếch khẽ, giọng lạnh lùng nhưng rành rọt từng chữ, “Con đã cắn cậu ấy nhiều lần, không cần thuốc điều hòa từ lâu rồi.”

“… Cảm giác thế nào?” Mẹ Phong bần thần, hỏi.

“Giống hệt trong sách nói.” Phong Tiến nhắm mắt lại, mỉm cười, dường như đang hồi tưởng cảm giác tốt đẹp khi ấy, “Không nhận thấy dao động cảm xúc nào, chỉ là sự trút ra đơn thuần, thật kỳ diệu.”

Mẹ Phong không ngốc, đã đến nước này, bà cũng hiểu ra mọi việc.

Phong Tiến không thích người bạn đó, cái nó muốn là lợi dụng thể chất Beta của cậu ta để hoàn thành mục tiêu của mình một cách tốt hơn, thế nên mới quan tâm chu đáo, nghĩ cách giữ cậu ta bên cạnh.

Đây mới là Phong Tiến mà bà biết, mặc kệ ai đang đứng trước mặt, nó đều sẽ dửng dưng, hững hờ, vững bước trên con đường hướng tới mục tiêu mà mình đã đặt ra, thứ nó muốn chỉ là đứng trên đỉnh cao nhất mà thôi.

Có người bạn này, Phong Tiến không cần chạy đôn chạy đáo tìm kiếm Omega trước tuổi hai mươi, không cần bị hạn chế bị ràng buộc, có thể từ từ mà tìm.

Hai mươi tuổi, ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi, đến tận khi gặp được người khiến nó rung động mới thôi.

Không phải lo âu về tình trạng cơ thể, sau khi thoát khỏi gông cùm, đây mới là tự do thật sự.

“Con hy vọng mẹ sẽ giúp con giữ cậu ấy lại bên cạnh.” Phong Tiến mỉm cười, nhẹ giọng “Chí ít… dịu dàng với cậu ấy hơn, đừng làm cậu ấy sợ.”

*

Quý Vãn nằm sấp trên giường đọc tin tức trong điện thoại.

Cậu đang xem một tin trong nước, rằng một người đàn ông họ Trâu kết hôn nhiều năm, thoạt trông như kẻ hết lòng chăm lo gia đình chỉ yêu mỗi vợ, nhưng thật ra lại lén lút lạm dụng chức vụ để chơi đùa với các Beta, biết người biết mặt sao biết lòng, nay cuối cùng người vợ đã phát hiện, trả đũa một vố lớn.

Hiện cảnh sát đang điều tra chuyện lạm dụng chức vụ của ông Trâu.

Ảnh đính kèm là người khách quý mà Quý Vãn từng gặp.

Cậu ngơ ngác nhìn chằm chằm tin tức mới nhất, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Tôi vào được không.” Giọng Phong Tiến vọng đến từ bên ngoài.

Quý Vãn quay đầu sang: “Cửa không khóa!”

Cánh cửa bị đẩy ra, Phong Tiến xụ mặt bước vào, hắn nhìn Quý Vãn đang nằm trên giường, sau đó cũng nằm xuống cạnh cậu, ôm chăn thở dài.

“Sao thế.” Quý Vãn nhớ đến chuyện Phong Tiến bị gọi vào phòng làm việc, cảm thấy lẽ ra một người con trai hoàn hảo như Phong Tiến sẽ không bị quở trách mới đúng, có lẽ vấn đề ở chỗ cậu, thế là băn khoăn, “… Có phải mẹ cậu thấy tôi ở đây không hay lắm không? Hay mai tôi dọn ra…”

Quý Vãn chưa dứt lời, Phong Tiến đã xoay người đè lên cậu, khiến nửa câu sau chẳng tài nào thốt ra được.

“Dọn gì mà dọn, mai cậu mà dọn ra ngoài, ngày mốt bà ấy sẽ băm thịt tôi ra cho chó ăn đấy.” Giọng Phong Tiến rất trầm, hắn vê nhẹ vành tai mỏng của Quý Vãn, “Bà ấy thích cậu lắm, không nhìn ra à?”

Quý Vãn: “?”

Không nhìn ra thật, ngoài khách sáo thì mẹ Phong Tiến có biểu đạt thái độ gì khác với cậu à?

“Cũng khó trách cậu, tôi còn chẳng biết đây, lúc nghe bà ấy nói còn giật mình đấy.” Phong Tiến thấy vành tai Quý Vãn đỏ dần lên mới chuyển sang vuốt tóc Quý Vãn, đồng thời cũng hậm hực rằng, “Bà ấy chưa bao giờ nhiệt tình với tôi như vậy, tôi ghen.”

Quý Vãn sững sờ quay đầu nhìn Phong Tiến.

Lòng yêu thích của bậc cha chú khiến cậu cảm thấy không thực tế chút nào, Quý Vãn trầm ngâm một lúc, dè dặt hỏi: “… Thật sao?”

Mắt Phong Tiến đầy trìu mến: “Thật, có phụ huynh nào mà không thích bạn Quý chứ, cậu là ‘con nhà người ta’ siêu hoàn hảo mà.”

“Không chỉ phụ huynh thích, nếu tôi là Beta, chắc tôi cũng điên đảo tâm hồn trước khuôn mặt của cậu, mang gia tài bạc tỷ của mình ra để cưới hỏi cậu đấy.” Phong Tiến ấm ức, “Rồi cậu sẽ giành quyền kiểm soát công ty nhà tôi, tôi chỉ có thể ở nhà quét dọn vệ sinh cho cậu.”

Trí tưởng tượng khôi hài quá đỗi, Quý Vãn không nén được bật cười, đoạn giả giọng hung hãn như mấy tay anh chị phản diện trong phim truyền hình: “Không chỉ phải ôm cả gia tài bạc tỷ gả cho tôi, tôi còn ép cậu sinh con cho tôi, sinh cả đội bóng luôn.”

“Sau đó tôi bị bắt nạt thảm quá, đột phá cực hạn cơ thể người để trở thành Alpha, đảo ngược vị trí, làm cậu sinh cả đội bóng cho tôi.” Phong Tiến xoay người Quý Vãn lại, bóp nhẹ bụng cậu.

Bụng là nơi nhạy cảm của Quý Vãn, bấy giờ Phong Tiến làm thế khiến cậu co rụt người. Phong Tiến vẫn đang diễn: “Tiêu rồi, sao bụng căng quá, cậu có thai mà giấu tôi phải không? Cho tôi xem nào!”

Quý Vãn không nhịn được vật lộn với Phong Tiến trên giường. Tất nhiên cậu đánh đâu lại Phong Tiến, nhưng Phong Tiến nhường nên chẳng mấy chốc cậu đã chiếm được ‘kèo trên’, đè Phong Tiến xuống.

Phong Tiến lau dòng lệ vốn không tồn tại: “Đừng đánh nữa đừng đánh nữa, cẩn thận đứa bé.”

“Đứa bé ở đâu ra.” Quý Vãn dở khóc dở cười.

“Tại sao không có, vì tôi chưa cố gắng hết sức à?” Phong Tiến sờ bụng của Quý Vãn – người đang đè mình, “Trách tôi, tôi sẽ cố gắng hơn… Này, cậu ngồi nhích lên trên chút đi, dù sao sức khỏe của tôi cũng bình thường, bảo tôi không có phản ứng sinh lý gì thì làm khó nhau quá.”

Quý Vãn lúng túng nhích lên trên, sau đó mới sực nhận ra có gì đó sai sai, vội xuống khỏi người Phong Tiến.

Ban nãy khi đùa giỡn với nhau, cậu và Phong Tiến đều rất thoải mái, không chú ý giữ khoảng cách nên có cọ xát vài lần, lúc đó cậu đã nhận thấy phản ứng của Phong Tiến rồi, chẳng qua không để ý lắm thôi.

Thật ra cậu cũng có, nhưng do bẩm sinh nhu cầu không cao lắm, phản ứng không mấy rõ ràng, hình như Phong Tiến chưa biết.

Phải thừa nhận rằng kích cỡ của Alpha đáng sợ thật… May mà cậu không phải Omega, không cần đối mặt với thứ khủng khiếp này.

“Anh Phong, đừng trêu nữa.” Quý Vãn kéo chăn đắp lên phần dưới của Phong Tiến, “Đứa bé sẽ sợ đấy.”

Phong Tiến động đậy vài cái, thò chân ra ngoài: “Tối nay ngủ chung không, tâm sự sáng đêm với cậu.”

Quý Vãn hơi do dự, theo lẽ thường thì anh em thân thiết với nhau ngủ chung tâm sự là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng cậu vẫn nhớ đây là nhà Phong Tiến, mẹ Phong Tiến lại còn ở đây, nội quy nhà Phong Tiến nghiêm khắc thế, họ ngủ chung với nhau sẽ không hay lắm đâu nhỉ.

Quý Vãn từ chối: “Thôi, sau này có cơ hội rồi…”

Chưa nói xong thì cửa bị gõ vang, giọng của mẹ Phong Tiến vọng vào: “Quý Vãn, cháu đã ngủ chưa?”

Quý Vãn sửng sốt, hối hả đứng lên chỉnh lại áo quần mình, đồng thời cất giọng đáp: “Chưa ngủ ạ!”

Tiếng mẹ Phong bên ngoài vô cùng dịu dàng: “Dì giúp việc trong nhà có pha ít sữa, ngon lắm, dì mang một ly cho cháu nếm thử nè.”

Mẹ Phong Tiến đích thân mang đồ ngọt đến cho cậu sao!

Quý Vãn ngớ người, cậu ngây ngốc mở cửa, thấy mẹ Phong Tiến đang đứng bên ngoài.

Bấy giờ mẹ Phong Tiến mỉm cười đưa ly sữa sang cho cậu: “Dì giúp việc nói nó vừa giúp ngủ ngon giấc vừa giàu dinh dưỡng, dì thấy lúc dùng bữa tối cháu chẳng ăn được bao nhiêu, uống một ly này vào chắc sẽ đỡ hơn, kẻo nửa đêm thấy đói.”

“Cảm ơn dì ạ.” Quý Vãn nhận ly, mặt mày ửng đỏ.

Mẹ Phong Tiến vừa định đi thì bỗng dừng bước, ngửi mùi trong không khí: “Sao lại có mùi pheromone của Phong Tiến, Phong Tiến ở đây à?”

“… Vâng, cậu ấy đang trò chuyện với cháu.” Quý Vãn nghiêng người, để mẹ Phong Tiến nhìn vào phòng.

Bấy giờ Phong Tiến vẫn đang nằm trên giường, thậm chí còn chẳng đổi tư thế, chỉ lười nhác bảo: “Mẹ, đêm nay con ngủ ở đây.”

Quý Vãn: “…”

Nói huỵch toẹt thế không vấn đề gì chứ!

Mẹ Phong Tiến nhíu mày, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc, dường như không mấy tán thành.

Quý Vãn căng thẳng, vừa định giải thích thì nghe mẹ Phong Tiến nghiêm khắc rằng: “Con ngủ như vậy chẳng phải sẽ chiếm hơn nửa giường của người ta à? Ngủ bên mép giường đi!”

Phong Tiến hừ một tiếng, ngồi dậy xê dịch sang bên mép, để lại ít nhất 70% không gian cho Quý Vãn.

Bấy giờ mẹ Phong Tiến mới hài lòng, cười nói với Quý Vãn: “Tính Phong Tiến ngang ngược, nếu nó bắt nạt cháu, cháu cứ mách với dì, dì giúp cháu xử lý nó.”

“Hả…” Sự nuông chiều quá mức đột ngột khiến Quý Vãn bối rối, cậu cố đứng thẳng lưng, cúi đầu nói khẽ, “Không có ạ, Phong Tiến tốt bụng lắm, không bắt nạt ai đâu.”

Mẹ Phong nhìn cậu thiếu niên trước mặt với ánh mắt phức tạp.

… Đây là một đứa bé ngoan, chẳng biết từng gặp chuyện gì mà lại không quá quen với sự nuông chiều của bậc cha chú.

Mẹ Phong cố lắm nhưng chẳng tài nào nhịn nổi, bèn vươn tay xoa mái tóc đen mun của cậu: “Ngày mai dì phải ra nước ngoài, không có thời gian trò chuyện với cháu, tiếc thật.”

“Cháu rất vui khi được nói chuyện với dì ạ.” Quý Vãn hạ giọng.

Mẹ Phong mỉm cười: “Đúng rồi, hết hè này các cháu sẽ lên lớp Mười hai, trong ký túc xá có quy định thời gian tắt đèn không?”

Quý Vãn gật đầu, chỗ họ có quy định thời gian, thường sẽ bị ép tắt đèn vào mười một rưỡi.

Mẹ Phong Tiến lấy chìa khóa trong túi ra: “Ban đầu dì định nói với Phong Tiến, bảo nó truyền lời lại với cháu, giờ cả cháu và nó đều đang ở đây thì dì nói thẳng luôn vậy.”

“Hồi trước dì có mua một căn hộ ở gần trường cho Phong Tiến học hành được tốt hơn. Lên Mười hai cần nhiều thời gian học, thành tích của cháu và nó đều nổi trội, hay là dọn qua đó ở đi, muốn học tới mấy giờ tùy thích, cũng tiện chăm sóc lẫn nhau.” Mỉm cười nói hết, mẹ Phong Tiến nắm bàn tay còn lại của Quý Vãn, đặt chìa khóa lên.

Quý Vãn ngây ra như phỗng, chưa kịp lên tiếng, Phong Tiến – người chẳng biết đã rời giường từ lúc nào bấy giờ bỗng khoác hờ lên eo cậu, đáp hời hợt: “Ồ, cảm ơn mẹ, mấy hôm nữa con sẽ dẫn cậu ấy sang đó xem, nhân tiện bổ sung những vật dụng cần thiết.”

Mẹ Phong Tiến gật đầu, dặn dò thêm vài câu rồi đi.

Phong Tiến đóng cửa, kéo Quý Vãn vào trong: “Cậu thấy đấy, tôi đã bảo bà ấy rất thích cậu mà cậu không tin. Trước đó bà ấy chưa thoát khỏi trạng thái công việc thôi, không biết phải làm thế nào để bày tỏ lòng yêu mến của mình.”

Quý Vãn gật đầu, hốc mắt cay cay.

Phong Tiến quan sát Quý Vãn uống sữa xong, nhìn cậu đặt chìa khóa lên mặt bàn một cách trân trọng, mắt thoáng ý cười.

Không bao lâu nữa sẽ là thế giới lứa đôi của hắn và Quý Vãn.

.

Chương 47

11 thoughts on “Chương 46 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

    1. Thiệt sự á. Mẹ ẻm không phải người xấu, nghĩ ẻm lợi dụng Quý Vãn thì có khi còn thương Quý Vãn hơn nhiều. Quý Vãn con nhà người ta, ai gặp cũng mến cơ mà =)))))

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s