Chương 36 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 36: Người bạn tốt nhất

Ăn xong bát Mala, Quý Vãn phát hiện Bạch Gia không thường có ý bắt chuyện tiếp cận cậu nữa.

Có lẽ qua vài lần tiếp xúc, nhận thấy thật sự chẳng tài nào đốn gục được tim Phong Tiến, nên cậu ta cũng bỏ qua mục tiêu này.

Thực ra Quý Vãn còn hơi lo về trạng thái của Phong Tiến, có thể thấy Phong Tiến là một người có điều kiện quá tốt, dù hiện giờ cậu và Phong Tiến khá thân, nhưng chỉ là bạn bè bình thường, sau này mọi người tốt nghiệp ra xã hội làm việc, không ở cùng ký túc xá, cậu vẫn sẽ cứ cách vài hôm lại gặp Phong Tiến một lần, để Phong Tiến cắn một cái hay sao?

Người đi làm đa phần đều đến tối mới về nhà, tương lai Phong Tiến đâu thể cứ ở với cậu mãi được.

Quý Vãn xoa ấn đường, cố nén nỗi lo này.

Bây giờ mới cấp ba thôi, Phong Tiến không định yêu đương âu cũng là điều dễ hiểu, lên đại học rồi, khi mọi người đều bắt đầu tìm kiếm đối tượng, không chừng Phong Tiến cũng sẽ nhen nhóm suy nghĩ này.

*

Chai sữa tắm hương sữa đã được mở niêm phong ngay vào ngày hôm sau, Quý Vãn tắm ra, cảm thấy toàn thân đều được bao phủ bởi hương sữa thơm ngát, cậu lên giường nhìn Phong Tiến bấy giờ cũng đã tắm rửa xong, đang dựa lên đầu giường cầm điện thoại chơi game.

Trên người Phong Tiến bây giờ cũng có mùi sữa nhỉ.

Một Phong Tiến lạnh lùng kiêu ngạo lại mang hương sữa thơm, kỳ diệu đến mức cứ như trông thấy Công chúa Bạch Tuyết khiêu vũ với Tôn Ngộ Không vậy, chẳng tài nào tưởng tượng nổi.

Quý Vãn không nén được sự tò mò của mình. Nếu chỉ vừa quen Phong Tiến, có lẽ Quý Vãn sẽ kìm lại, nhưng bây giờ biết nhau lâu rồi, lại còn khá thân, Quý Vãn quyết định làm liều một phen.

Quý Vãn lén la lén lút dựa gần vai Phong Tiến, định ngửi thử.

Bờ vai nọ đang phóng to dần thì bỗng có một bàn tay to nắm cằm Quý Vãn.

“Làm gì vậy.” Phong Tiến quay đầu, nhướng mày.

“… Ngửi thử.” Quý Vãn thật thà rằng.

Phong Tiến áp lòng bàn tay mình lên gò má Quý Vãn, chỗ da nơi ấy ấm áp mịn màng làm sao, khiến hắn chẳng nỡ rời đi.

Phong Tiến buông tay một cách quyến luyến, nghiêng nửa người trên của mình về phía Quý Vãn, hỏi nhỏ: “Ngửi gì?”

Hai người cách rất gần, hương sữa tương tự từ hai cơ thể hòa quyện vào nhau, chẳng rõ của ai nữa.

Quý Vãn ngửi thấy mùi sữa trên người Phong Tiến, vừa thơm vừa thanh, khiến người ta muốn cắn một cái.

Đúng thật là Phong Tiến không hợp với mùi sữa, nhưng thấy cậu ấy đã gắng hết sức che giấu sở thích thầm kín trong biết bao nhiêu năm qua, Quý Vãn vẫn thốt ra lời khen trái lương tâm: “Thơm ghê, cậu hợp với mùi sữa lắm.”

Phong Tiến: “…”

“Vậy thì tốt.” Phong Tiến bật cười, “Sau này cậu cũng mua chung với tôi đi, để ngày nào tôi cũng ngửi thấy mùi hợp với mình, chứ chai to quá dùng cũng không hết.”

Quý Vãn gật đầu đầy nghiêm túc, đang định trả lời thì chợt thấy Phong Tiến xụ mặt hỏi: “Vậy mùi pheromone của tôi thơm hơn, hay mùi sữa tắm này thơm hơn?”

Quý Vãn: “… Mùi pheromone của cậu thơm.”

Phong Tiến hừ một tiếng quay đầu đi, môi nhếch thật khẽ.

*

Tuy tiến độ học ngày càng nhanh, thi cử cũng nhiều, nhưng nhà trường vẫn cho nghỉ lễ theo quy định pháp luật, để học sinh đón lễ.

Thứ Hai là tiết Thanh Minh ngày Bốn tháng Bốn, được nghỉ ba ngày, ghép chung cuối tuần với ngày lễ.

Năm nào cũng vậy, vào những ngày này trời sẽ âm u, mưa lất phất, thứ Bảy, Quý Vãn thay chiếc áo mỏng, đi từ trường về nhà.

Người nhà Quý Vãn đã chuẩn bị trước vài ngày, đối với nhà họ Quý, tiết Thanh Minh là dịp lễ vô cùng trọng đại, phải chuẩn bị thật kỹ càng.

“Lão Quý, gần đây công ty không được thuận lợi lắm, tiết Thanh Minh lần này phải đốt thêm nhiều tiền giấy cho tổ tiên mới được.” Mẹ kế vừa nhẩm xem còn thiếu thứ gì, vừa nói, “Thiếu heo quay nữa, đã đặt chưa?”

“Yên tâm, anh đã chuẩn bị hết rồi, hôm Thanh Minh chúng ta sẽ xuất phát sớm, tranh thủ tối về tới nhà luôn.” Bố Quý đáp.

Bầu không khí hài hòa vui vẻ, Quý Vãn đang im lặng ngồi ăn chợt lên tiếng: “Bố, năm nay bố cũng không đi thăm cùng con à?”

Mắt bố Quý ánh lên đôi phần lúng túng, ngay sau đó đã quở trách: “Sao con không hiểu chuyện thế, năm nay công ty kinh doanh gặp khó khăn, tất nhiên phải tranh thủ thời gian về cúng tổ tiên, năm sau bố sẽ đi với con.”

Quý Vãn không hề ngước mắt lên nhìn, hàng mi dài và dày rũ xuống, tạo nên một mảng râm trên má: “Năm ngoái bố cũng nói vậy, năm kia cũng vậy.”

Mẹ kế dịu dàng hòa giải: “Tiểu Vãn à, cuối tuần con đi thăm mẹ con không đươc sao, rồi Thanh Minh cùng mọi người về, thế thì tốt biết mấy.”

“Không được.” Hiếm lần nào giọng Quý Vãn lạnh lùng như vậy, “Ngày cúng là Bốn tháng Bốn, đâu sửa được.”

Mẹ kế không nói nữa, bàn cơm chợt yên tĩnh hẳn.

Bố Quý bực dọc lấy một điếu thuốc ra hút, ông biết mình bao lâu nay không đi viếng vợ trước sẽ khiến mọi người bàn tán, bèn miễn cưỡng bảo: “Bố dậy sớm nửa tiếng đến đó với con, em cứ về trước đi, anh sẽ tranh thủ sang.”

“Ừ, đành thế thôi.” Mẹ kế bảo, “Tiểu Vãn, bố con vẫn thương con lắm.”

Quý Vãn không đáp, chỉ cúi đầu húp canh.

*

Hôm Thanh Minh, bầu trời xám xịt, mưa nhỏ rả rích .

Hơn bảy giờ sáng, Quý Vãn cùng bố Quý ra cửa, đến nghĩa trang viếng mộ mẹ.

Quý Vãn đã chuẩn bị trước một bó hoa cúc, mới sáng sớm người tặng hoa đã giao đến, để cậu có thể mang theo bó hoa này đến viếng người mẹ ruột đã mất.

Bấy giờ còn sớm, lúc đến nơi, nghĩa trang chỉ lác đác vài bóng người. Quý Vãn lau sạch mộ của mẹ, đặt hoa lên.

Trên tấm bia là bức ảnh trắng đen, nơi ấy có một cô gái xinh đẹp quyến rũ vô cùng, hàng mi đôi mắt trông khá giống Quý Vãn, chỉ là khuôn mặt nữ tính và nhu hòa hơn cậu.

Bố Quý đứng một lúc, nói với Quý Vãn: “Con đến thăm mẹ mà cũng không biết mang thêm ít thức ăn và giấy cúng.”

“Bà ấy không thích ăn.” Quý Vãn quỳ trước mộ, vẻ mặt hờ hững, “Hồi còn sống mẹ không thường ăn, khẩu vị không tốt.”

Thật lâu sau bố Quý vẫn không nói gì, ông ra bên cạnh hút vài điếu thuốc, hơn hai mươi phút sau thì quay lại: “Đi thôi, con cũng sắp thi đại học rồi, đi với bố về cúng tổ tiên, để tổ tiên phù hộ con thi tốt hơn, cũng phù hộ quan hệ giữa con và những người xung quanh thân thiết hơn.”

Quý Vãn nhíu mày: “Con không đi, bố đi là được, con ở lại với mẹ.”

“Hỗn láo! Con tự nhìn lại xem đã bao nhiêu năm rồi con không về cúng tổ tiên? Tổ tiên trên trời có linh cũng sắp quên con rồi đấy, làm sao mà phù hộ con, phù hộ quan hệ giữa con và bạn bè?” Bố Quý mắng.

Làn mưa rỉ rả thấm ướt mái tóc đen nhánh của Quý Vãn, khiến màu đen ấy trông càng thuần hơn, gương mặt bên dưới mái tóc đen cũng tái hơn.

Đôi mắt trong veo của Quý Vãn gần như giống hệt mẹ mình. Bố Quý nhìn vào mắt cậu, đôi mắt con trai như hòa làm một với đôi mắt trên tấm ảnh trắng đen kia, khiến tim ông hoảng hốt chẳng rõ nguyên nhân.

“Trên trời có linh?” Giọng Quý Vãn như vọng đến từ nơi xa xăm, dưới cơn mưa lất phất, “Nếu thật sự trên trời có linh, mẹ nhìn thấy bố cưới bạn đời mới vào ngay tháng kế tiếp sau khi mẹ mất, con trai cũng bằng tuổi con, thì chắc chắn ở trên trời cũng sẽ phù hộ bố.”

Bố Quý vốn đã mê tín, bấy giờ nghe thấy lời Quý Vãn nói, chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc lên từ lòng bàn chân.

“Con thì biết gì, sau khi Alpha và Omega đánh dấu trọn đời sẽ tạo ra mối liên kết về cả tâm lý và sinh lý, có sự hòa hợp về pheromone, Beta không hiểu được đâu. Alpha nào gặp Omega thích hợp với mình cũng thế cả, đây không phải lỗi của bố, mẹ con sẽ hiểu thôi!”

Bố Quý gắng gượng nói xong rồi hối hả bước đi, như đang bỏ chạy vậy.

Mưa vẫn rơi, dường như đã nặng hạt hơn, chiếc ô của Quý Vãn đặt bên cạnh, nhưng cậu cũng chẳng có ý nhặt nó lên, để mặc cho từng giọt nước trĩu nặng ấy xối lên người, để toàn thân mình được bao bọc trong cái lạnh rét buốt.

Những năm qua cậu đều ở đây suốt một ngày, Quý Vãn ngồi xuống đất, cúi đầu nhìn chằm chằm ảnh của mẹ mình.

Không biết đã bao lâu, mưa chợt không còn rơi lên người nữa, ánh sáng trên đầu cũng khuất đi.

Quý Vãn ngẩng lên, thấy một tán ô màu đen đang che phía trên, bảo vệ mình khỏi cơn mưa sụt sùi. Chàng Alpha đang cầm ô có gương mặt điển trai, bấy giờ đang nhíu mày đặt bàn tay còn lại lên đầu cậu.

“Tóc ướt cả rồi.” Phong Tiến trầm giọng.

Lòng bàn tay đang đặt trên đầu sao mà nóng quá, nhiệt độ nơi ấy bắt nguồn từ nơi tiếp xúc rồi dần xua đi mọi giá lạnh, tâm trạng nặng nề của Quý Vãn cũng bất giác sáng sủa hơn.

“Sao cậu lại ở đây.” Quý Vãn mỉm cười, giới thiệu với Phong Tiến, “Đây là mẹ tôi.”

“Chào dì ạ.” Phong Tiến giấu đi vẻ sắc bén của mình, ngoan ngoãn cúi gập người với tấm ảnh người phụ nữ trên bia. Sau đó như sực nhớ ra điều gì, hắn để ô che cho Quý Vãn rồi vội vã rời đi.

Chẳng mấy chốc Phong Tiến lại quay về, trong tay là ít trái cây và một chiếc khăn.

Phong Tiến đặt trái cây ngay ngắn bên cạnh bó hoa, nói thật nghiêm túc: “Lần đầu gặp mặt, cháu không mang gì cả, dì cứ nếm thử những thứ này trước, lần sau gặp cháu sẽ mang nhiều hơn.”

“… Chẳng lẽ cậu, cậu mang từ chỗ tổ tiên của cậu sang đây à.” Quý Vãn thốt ra một cách khó khăn.

“Đúng vậy.” Phong Tiến thẳng thắn đáp, “Họ sẽ không để bụng đâu.”

Quý Vãn là người của hắn, mẹ của Quý Vãn tất nhiên cũng là người nhà họ, hắn lấy ít thức ăn trong nhà ra chia cho người nhà, có vấn đề gì à?

Quý Vãn cạn lời, chỉ cho rằng Phong Tiến cũng theo chủ nghĩa duy vật như mình nên không tin chuyện ma quỷ, không cấm kỵ gì.

Phong Tiến cũng chẳng quan tâm mặt đất có bẩn hay không, hắn ngồi xuống cạnh Quý Vãn. Để chiếc ô có thể che đủ cho cả hai, họ phải ngồi vai tựa vai với nhau.

“Cậu cũng đến cúng tổ tiên nhỉ, sang đây có sao không?” Quý Vãn nhẹ giọng hỏi.

“Không sao, bố mẹ tôi bận nên làm nhanh lắm, đã gần xong rồi.” Phong Tiến vừa nói vừa mở chiếc khăn trong tay ra phủ lên đầu Quý Vãn, sau đó lau nhẹ một lúc để nó hút bớt nước đi.

“Tôi tự làm.” Quý Vãn muốn giữ tay Phong Tiến lại, nhưng Phong Tiến không chịu dừng.

Quý Vãn đành chuyển sang nhận chiếc ô trên tay kia của Phong Tiến, lần này Phong Tiến thả ra để Quý Vãn cầm, còn mình dùng cả hai tay lau tóc cho Quý Vãn.

Lau xong, Phong Tiến gấp khăn lại, cũng quay đầu nhìn vào tấm bia: “Mẹ cậu đẹp thật, giống cậu lắm.”

“… Ừ.”

Quý Vãn hé môi như có điều muốn nói. Những lời tâm sự bị đè nén nhiều năm qua cứ khuấy động mãi trong tim, nắp hộp vốn khép chặt đã được tách ra một khe nhỏ, có lẽ vì quá đúng thời gian quá đúng địa điểm, cũng có lẽ vì đúng người, thế nên bây giờ thứ bên trong đang vùng vẫy muốn ùa ra.

“Mẹ tôi cũng là Beta.” Quý Vãn nhẹ giọng, “Một Beta luôn tin chắc rằng chỉ cần cố gắng, thì Alpha mình thích sẽ ở bên mình suốt cuộc đời.”

Ánh mắt Phong Tiến thoắt chốc trở nên nặng nề, nhưng Quý Vãn chưa nhận ra.

Cậu tựa lên vai Phong Tiến, trải lòng bằng giọng thật khẽ: “Rồi tôi nghe nói, sau khi kết hôn không bao lâu, trên người bố tôi thường xuyên vương mùi pheromone của Omega, nhưng bà ấy không ngửi thấy, tôi cũng không ngửi thấy.”

“Sau đó nữa, bà ấy bệnh nặng qua đời, nhưng cho đến khi lìa trần, bà vẫn không biết bố tôi có Omega khác bên ngoài.”

Quý Vãn cười, ngón tay thon thả sờ lên mặt bia lạnh băng, sượt nhẹ qua tấm ảnh trắng đen nọ: “Có lẽ đây cũng là một loại may mắn.”

Phong Tiến an ủi: “Dì đã đến một nơi không còn khổ đau.”

“Ừ.” Quý Vãn gật đầu, “Mong bà ấy trên trời đừng tìm Alpha nữa.”

Trầm ngâm thật lâu, Phong Tiến nói tiếp: “Thảo nào cậu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện tìm bạn trai Alpha, còn nhờ tôi cản giúp.”

Quý Vãn cười lắc đầu: “Tìm Alpha làm gì, tôi không có pheromone, cũng không ngửi thấy mùi pheromone, dù người đó ngoại tình trắng trợn tôi cũng chẳng biết. Huống chi tôi còn bị bệnh tim, không chừng khi biết chuyện ngoại tình rồi sẽ tức chết tại chỗ. AO là cặp đôi trời sinh, một Beta như tôi sẽ không chen chân vào.”

Không ngoại tình đâu.

Hễ nghĩ tới việc pheromone của người khác sẽ thông qua mình để bám lên người Quý Vãn, Phong Tiến đã có cảm giác cồn cào như dạ dày bị trào ngược, chợt muốn lập tức xuyên thẳng tới chỗ mình của tương lai – kẻ có thể sẽ trở thành một tên đàn ông khốn nạn, rồi băm thây chính bản thân mình.

Vô vàn câu nói chực chờ bên môi, nhưng Phong Tiến chẳng thốt ra lời nào, chỉ có thể dằn xuống đáy lòng.

“Nhỡ Alpha nào có ý đồ với cậu thì phải làm sao.” Như nghĩ đến một cách hay, Phong Tiến nói, “Cậu có xem ti vi không, Alpha quyền thế ngút trời, chỉ muốn mỗi mình cậu, cậu thà chết không chấp nhận, rồi bắt đầu một chuyện tình dằn vặt day dứt dài chín mươi tập.”

Quý Vãn: “…”

Không ngờ Phong Tiến có sở thích đa dạng vậy đấy.

“… Đừng xem nhiều phim truyền hình quá.” Quý Vãn bất đắc dĩ, “Đời nào có Alpha quyền thế lại ngu si vậy, không theo đuổi Omega, đi theo đuổi Beta như tôi làm gì?”

“Vả lại, chẳng phải còn cậu à.” Quý Vãn huých nhẹ vai Phong Tiến, “Anh Phong che chở tôi.”

Bấy giờ mưa rơi tầm tã, tạt trên tán ô vang lên chuỗi tiếng lộp bộp, nhiệt độ giảm thấp, dường như chỉ khi dựa sát vào cậu ấy mới tìm được nguồn nhiệt duy nhất.

Phong Tiến vươn tay ôm vai Quý Vãn, dịu giọng rằng: “Được, anh Phong che chở cậu.”

*

Sắc trời ngả tối, Quý Vãn cũng chuẩn bị rời đi.

Cậu không định về nhà, dù sao trong nhà giờ cũng chẳng có ai, chi bằng về trường luôn.

Cậu và Phong Tiến ăn lót bụng bên ngoài trước, Phong Tiến trò chuyện với cậu, nói một lúc thì chẳng biết sao lại nhắc đến sự khác biệt của từng người.

“Mỗi Alpha có tính cách riêng của mình, sao giống nhau cả được. Cứ như đang mặc định Alpha phải thích vận động, thể lực tốt vậy, nhưng tên Khổng Lập Ngôn kia ngày nào cũng vùi đầu chơi game đó thôi, chạy có vài trăm mét mà như muốn lấy mạng cậu ta.” Phong Tiến nói.

Quý Vãn cũng nhớ tới hôm Hội thao, khi ấy Khổng Lập Ngôn vừa chạy tám trăm mét xong thì treo vất vưởng trên người cậu như con cún sắp chết.

Quý Vãn bật cười: “Đúng thật.”

Cũng như mọi người đều cho rằng Alpha sẽ thích phong cách đơn giản mộc mạc, nhưng Phong Tiến lại thích mấy thứ dễ thương đáng yêu đó thôi.

“Mọi người vẫn còn rập khuôn về giới tính lắm.” Phong Tiến nói đến đây thì dừng, không tiếp tục đào sâu chủ đề này, kẻo khiến Quý Vãn dâng lòng cảnh giác, “Nhưng vận động vẫn rất tốt, vận động nhiều cũng khiến bản thân thả lỏng hơn.”

Quý Vãn và Phong Tiến vào trường, đi ngang sân bóng, có lẽ vì đang lễ nên trong sân chẳng mấy ai, hiếm khi thấy nơi này trống trải như vậy.

Nhìn Quý Vãn, người hôm nay có tâm trạng không tốt, tinh thần cũng hơi sa sút, Phong Tiến dừng bước.

“Chơi bóng rổ không?” Phong Tiến hỏi.

“… Hả?” Quý Vãn phản ứng hơi chậm, “Tôi không biết chơi bóng rổ?”

“Dễ thôi, tôi dạy cậu.” Phong Tiến cười, “Không phải ai cũng được nghe bài giảng bóng rổ của anh Phong đâu, cậu may mắn đấy.”

“Thế à.” Quý Vãn cũng cười theo, “Thế phải cảm ơn anh Phong rồi.”

Phong Tiến nhanh chân về ký túc xá lấy bóng, dẫn Quý Vãn quay lại sân.

Quý Vãn vào tư thế phòng thủ theo lời Phong Tiến, nghiêm túc nghe hướng dẫn của hắn.

“… Khi đi bóng phải chú ý động tác của người đối diện, làm động tác giả để lừa họ, sau đó bỏ họ lại phía sau, giống như vầy.”

Nói đoạn, Phong Tiến thực hiện động tác như muốn dẫn bóng sang trái, nhưng ngay sau đó thì chuyển sang hướng ngược lại, vượt qua người Quý Vãn trước khi cậu kịp phản ứng rồi dùng ba bước lên rổ, dáng người bật nhảy như đang bay lên trời, cuối cùng úp bóng vào rổ.

Bóng rơi lộp bộp xuống đất, một tay Phong Tiến nắm thành rổ treo người trên không, sau đó buông tay, tiếp đất một cách nhẹ nhàng.

Quý Vãn nhặt bóng về, vỗ tay lốp bốp: “Anh Phong giỏi quá.”

Phong Tiến nở nụ cười, bày ra tư thế phòng thủ: “Cậu thử xem.”

“… Nhanh vậy à?” Quý Vãn không dám tin, “Tôi mới xem cậu làm mẫu một lần thôi mà.”

Phong Tiến gật đầu: “Cậu làm được.”

“Thôi được, tôi thử xem.” Quý Vãn cũng biết dù hôm nay tập luyện tới đâu cũng chẳng thể giỏi hơn Phong Tiến được, cậu nhớ lại động tác ban nãy của Phong Tiến, đi bóng.

Phong Tiến nhìn chăm chăm cậu như một con sói đang chằm chặp vào con mồi đang muốn chạy trốn. Quý Vãn cảm thấy áp lực không rõ nguyên nhân, có lẽ trong sân bóng, đối thủ bị Phong Tiến nhìn sẽ phải chịu áp lực lớn lắm nhỉ.

Với suy nghĩ chắc chắn sẽ bị Phong Tiến cản lại, Quý Vãn lách người vượt qua Phong Tiến thành công, Phong Tiến chỉ miễn cưỡng chạm được một đốt ngón tay của mình lên vai cậu.

Quý Vãn: “?”

Anh Phong nhường lộ liễu quá thế!

Quý Vãn không quay đầu lại, cậu nhìn khung rổ đang ngày càng gần.

Nếu quả này vào được, thế thì cậu cũng trở thành người ghi được điểm trước mặt Phong Tiến rồi!

Sẽ có thể khoác lác với Phong Tiến trọn một năm.

Quý Vãn rục rịch, ngay sau đây sẽ là ba bước lên rổ. Tất nhiên sức bật của cậu không tốt thế, nên chọn cách ném bóng, nhưng…

Tư thế khi Phong Tiến bật nhảy hiện ra trong đầu, những từ như ‘đẹp trai’ và ‘oai hùng’ còn chẳng đủ để diễn tả một phần vạn khí chất ban nãy của cậu ấy.

Quý Vãn mím môi, cũng nhảy lên.

Song, vừa làm thế Quý Vãn đã biết sẽ không thành công, đừng bảo vành rổ ở trên cao, lực nhảy của cậu chắc chỉ bằng một nửa Phong Tiến thôi.

Nhưng vào khoảnh khắc đang ở nơi cao nhất của cú nhảy, chợt có ai đó ôm chặt eo cậu, rồi giơ cậu lên thật cao. Bấy giờ Quý Vãn đã ở một tầm cao mới, chỉ cần vươn tay là chạm được vào vành rổ, thế nên cậu đã úp rổ thành công.

Quý Vãn nghe Phong Tiến khen: “Giỏi ghê, úp rổ luôn.”

Quý Vãn cúi đầu, mặt Phong Tiến ở ngang ngực cậu, bấy giờ gương mặt điển trai ấy đầy ắp ý cười, và cả kỹ năng diễn xuất lố đến mức ai cũng nhìn ra được: “Lần đầu chơi đã úp rổ rồi, đỉnh đấy, thầy Quý không hổ là người úp được rổ của tôi, tôi xin chịu thua.”

Quý Vãn sửng sốt, cố nén tiếng cười đang chực thốt ra, tâm trạng nặng nề suốt cả ngày bỗng bị xua tan đi cả, chỉ còn sự nhẹ nhàng và khoan khoái.

“Thả tôi xuống.” Quý Vãn vỗ vai Phong Tiến, cười bảo, “Sao dám ôm eo thầy hả, làm phản à.”

Phong Tiến không buông ngay, hắn ôm Quý Vãn đi vài vòng rồi mới thả cậu xuống một cách quyến luyến.

Nhưng sau khi hắn buông, Quý Vãn không hề lùi ra khoảng cách an toàn, cậu cứ nhìn hắn mãi.

Phong Tiến sờ mặt mình, hơi hồi hộp: “Sao vậy?”

“Phong Tiến.” Quý Vãn chợt gọi. Phong Tiến càng hồi hộp hơn, thậm chí còn vô thức gồng cứng người.

Tại sao Quý Vãn lại tự dưng nghiêm túc vậy, ban nãy lúc ôm eo Quý Vãn, hắn đã giấu rất kỹ cảm xúc kia rồi, nhưng vẫn bị phát hiện sao?

Phong Tiến đâu có thời gian suy nghĩ gì nhiều, lúc ôm Quý Vãn lên, trong đầu hắn chỉ còn một mảng trắng xóa.

Quý Vãn nhắm mắt, dụi mặt mình lên bờ vai rộng lớn của Phong Tiến, thủ thỉ rằng: “Cảm ơn cậu.”

Có lẽ trên đường đời sau này, Phong Tiến sẽ gặp thêm thật nhiều thật nhiều người bạn tốt hơn, cũng hợp tính hơn. Cũng có lẽ trong tương lai phía trước, cậu sẽ ngày một bước xa khỏi quỹ đạo cuộc đời Phong Tiến, để rồi trở thành một vị khách qua đường bình thường.

Nhưng, cậu sẽ nhớ mãi ngày hôm nay, nhớ mãi giây phút này.

Cả cuộc đời cậu đều sẽ xem Phong Tiến là người bạn tốt nhất.

.

Chương 37

Chương này ngọt kinh khủng luôn quắn quéo ahuhu 🙈🙈🙈 cách an ủi của bạn Phong ghi điểm thật sự 🙈🙈🙈

19 bình luận về “Chương 36 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

  1. Quý Vãn ngửi thấy mùi sữa trên người Quý Vãn —> Phong Tiến???
    —————
    Hai bạn trẻ dễ thương quá à 😍😍😍

  2. Đoạn bạn Vãn kể về mẹ của cậu ấy. Cuộc đời một người chỉ gói gọn trong mấy câu nói thôi. Nhưng đau lòng quá!

  3. “Nhỡ Alpha nào có ý đồ với cậu thì phải làm sao.” Như nghĩ đến một cách hay, Phong Tiến nói, “Cậu có xem ti vi không, Alpha quyền thế ngút trời, chỉ muốn mỗi mình cậu, cậu thà chết không chấp nhận, rồi bắt đầu một chuyện tình dằn vặt day dứt dài chín mươi tập.”

    Quý Vãn: “…”

    Không ngờ Phong Tiến có sở thích đa dạng vậy đấy.

    “… Đừng xem nhiều phim truyền hình quá.” Quý Vãn bất đắc dĩ, “Đời nào có Alpha quyền thế lại ngu si vậy, không theo đuổi Omega, đi theo đuổi Beta như tôi làm gì?”

    – –
    Phong thiếu nữ lậm xem phim giờ vàng quá rồi nhe 😅
    – –

    “Vả lại, chẳng phải còn cậu à.” Quý Vãn huých nhẹ vai Phong Tiến, “Anh Phong che chở tôi.”

    Chậc.. Vãn Vãn nhà chúng ta ỷ lại anh Phong rồi. Chúc mừng .. chúc mừng

  4. “… Chẳng lẽ cậu, cậu mang từ chỗ tổ tiên của cậu sang đây à.” Quý Vãn thốt ra một cách khó khăn.

    “Đúng vậy.” Phong Tiến thẳng thắn đáp, “Họ sẽ không để bụng đâu.”
    _____
    Tổ tiên nhà họ Phong: Thứ con cháu bất hiếu! 🙂

  5. Chương này thấy Oản Oản bắt đầu dựa dẫm vào anh Phong rồi nè (。・//ε//・。) Cơ mà xem hai bạn úp rổ lại có cảm giác tim mình cũng bị đánh úp vậy 🥺❤️

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s