Chương 34 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 34: Tình địch

Khuya lắm rồi mà Phong Tiến vẫn chưa ngủ được.

Người hắn muốn chiếm hữu đang nằm ngay bên cạnh, bảo không có ý gì là nói dối, không thể nào.

Quý Vãn đã say giấc nồng, dù hắn làm gì, Quý Vãn cũng sẽ không nhận ra.

Ý đồ đen tối dần manh nha bén rễ trong lòng, Phong Tiến vươn tay dưới chăn đặt hờ trên người Quý Vãn, hắn không chạm vào nơi nào khác, chỉ đặt nhẹ trên tay Quý Vãn thôi.

Quý Vãn đã không còn lạnh như trước, nhưng nhiệt độ bàn tay cậu vẫn thấp hơn hắn nhiều, chưa kịp ấm lại. Phong Tiến ủ ấm bàn tay Quý Vãn, sau đó buông ra, cố ép mình nhắm mắt.

Thường ngày họ sáu giờ dậy, khoảng năm rưỡi, có ai đó vùi vào ngực khiến Phong Tiến choàng tỉnh.

Quý Vãn đã giữ tư thế dựa sát tường cả đêm, bấy giờ không chịu được nữa, bất giác nhích sang nguồn nhiệt bên cạnh mình.

Có lẽ vì thân nhiệt của hắn quá thoải mái, Quý Vãn cúi đầu dụi nhẹ, tìm kiếm vị trí thích hợp, sau đó vươn tay ôm lấy chiếc gối biết tỏa hơi ấm này.

Phong Tiến biết, dựa theo đồng hồ sinh học của Quý Vãn, sáu giờ thức dậy thì cậu sẽ không mở mắt vào năm giờ năm chín phút. Thế nên Quý Vãn đã thực hiện hành động này trong vô thức.

Phong Tiến không dám thở mạnh, hắn căng chặt người, cúi đầu nhìn khuôn mặt đang gần ngay trước mắt.

Lông mi Quý Vãn rất dài, từng sợi đều như đang gãi nhẹ lên tim hắn, ngưa ngứa.

Phong Tiến liếm môi, cuối cùng vẫn không nén được vươn tay ôm lại cậu.

Phong Tiến mong sao thời gian dừng lại ngay tại khoảnh khắc này, để hắn và Quý Vãn có thể ôm nhau chìm vào mộng đẹp.

Nhưng trên người Quý Vãn vẫn thiếu cái gì đó, lẽ ra người cậu phải có dấu hôn của hắn, từ phần gáy trắng nõn xuống dần, tràn vào nơi bị áo che đi, tất cả đều phải là những dấu vết xấu hổ thuộc về hắn.

Trên người Quý Vãn cũng sẽ vương mùi pheromone của hắn, pheromone đó bám cả ngày không mất, dù Omega hay Alpha chỉ cần ngửi thấy mùi trên người Quý Vãn, đều sẽ biết quan hệ giữa họ.

Buổi sáng vốn là lúc dễ xúc động, Phong Tiến ảo tưởng như thế, tất nhiên chẳng tài nào kiểm soát được phản ứng xấu hổ của mình.

Phong Tiến cố ép mình nằm im, chỉ lẳng lặng nhìn mặt Quý Vãn.

Không biết đã nhìn bao lâu, có lẽ ánh mắt của con người cũng mang năng lượng, thế nên dù chưa đến giờ thức giấc, Quý Vãn vẫn nhíu mày, hàng mi rung rung, có vẻ sắp tỉnh lại. Phong Tiến tức tốc rụt cánh tay đang ôm Quý Vãn về, nhắm mắt giả vờ như chưa có gì xảy ra.

Quý Vãn ngủ rất ngon, thức dậy cảm thấy mình như đang nằm trên thiên đường vậy, chỉ muốn nằm mãi thôi, không rời giường sớm nữa.

Thoải mái quá, chăn nệm mịn màng mềm mại, nhất là nguồn nhiệt ấm áp giống y như nhiệt độ cơ thể người…

Nguồn nhiệt?

Không đúng, sao chỗ này lại có nguồn nhiệt, bởi vì cậu ngủ một lúc chẳng biết thế nào đã nhích vào giữa, tựa hẳn lên người Phong Tiến!

Quý Vãn tỉnh táo hẳn, bấy giờ cánh tay cậu đang đặt trên eo Phong Tiến, ôm chặt Phong Tiến như gối ôm của mình. Do cách nhau quá gần, cậu còn cảm nhận rõ từng nhịp thở trên lồng ngực Phong Tiến, và phản ứng sinh lý tự nhiên nào đó.

Lúng túng, là cảm giác mở đầu một ngày mới.

Quý Vãn giật nảy mình, trước đến giờ cậu chưa từng cho rằng sau khi ngủ say cậu lại ‘quậy phá’ như thế, quấy rầy cả người bạn cùng giường.

Nhìn hàng mày đang nhíu của Phong Tiến kìa, nửa đêm chưa đá cậu xuống giường đã làm trái với bản tính trời sinh của Alpha rồi, có thể thấy Phong Tiến thật lòng xem cậu là bạn.

Còn về phản ứng sinh lý mà ngoài Omega nữ ra thì sáng sớm ai cũng có, Quý Vãn ngỏ ý cậu hiểu điều này, đây không phải lỗi của Phong Tiến.

Quý Vãn cố gắng xê dịch người một cách nhẹ nhàng nhất có thể, sau khi rời khỏi nguồn nhiệt thì thở phào, rồi nhắm mắt lại giả vờ mình còn đang ngủ, còn giữ nguyên một tư thế.

Đây là lần đầu tiên Quý Vãn gặp tình huống lúng túng như thế, chờ báo thức vang, cậu bèn tắt đi, giả vờ muốn ngủ thêm hai phút để Phong Tiến dậy trước, sau đó cậu mới xuống giường, tránh gượng gạo.

Nhưng dường như Quý Vãn đã tính nhầm, Phong Tiến nghe thấy tiếng chuông báo thức cũng không dậy ngay, hắn ung dung xoay người trên giường, kéo chăn lên che đầu, vờ như đêm qua ngủ không ngon, định ngủ tiếp.

Thế nên người ngồi dậy sớm nhất lại là Khổng Lập Ngôn.

Thường thì Khổng Lập Ngôn dậy muộn nhất phòng, lúc cậu ta dậy, Quý Vãn và Phong Tiến đã đang đánh răng rửa mặt rồi, nhưng hôm nay mọi chuyện lại khác.

Phòng ký túc xá yên ắng như đang nửa đêm vậy, Quý Vãn và Phong Tiến cũng chẳng có tiếng động gì.

Khổng Lập Ngôn há mồm hô: “Dậy nào, sao hôm nay tôi lại là người dậy sớm nhất vậy? Không đúng chút nào, dậy dậy! Vãn Vãn dậy đi, cậu đâu thường bùng học như anh Phong, cậu không thể đến muộn được!”

Khổng Lập Ngôn vừa gọi vừa quay sang nhìn giường của Quý Vãn. Lúc này mới ngạc nhiên phát hiện giường Quý Vãn chỉ có chăn chứ chẳng thấy bóng dáng người đâu.

Khổng Lập Ngôn kinh ngạc, nên biết rằng mỗi khi rời giường, Quý Vãn đều sẽ gấp chăn gọn gàng, bây giờ chăn chưa gấp mà người lại biến mất?

Lạ thật, lạ lắm, chắc chắn có uẩn khúc gì rồi!

Trong đầu Khổng Lập Ngôn xuất hiện vô số khả năng tệ hại, cuối cùng chắc chắn một điều.

Khổng Lập Ngôn kinh hoàng thốt lên: “Anh Phong, mau dậy đi, Vãn Vãn bị người ta bắt cóc trong lúc chúng ta ngủ rồi! Chắc chắn kẻ độc ác đó đã uy hiếp Vãn Vãn, nên Vãn Vãn mới không dám cầu cứu chúng ta, rời khỏi ký túc xá trong thầm lặng! Sao cậu còn ngủ nữa, mau dậy đi!”

Khổng Lập Ngôn dời mắt sang giường Phong Tiến, cảm thấy hôm nay Phong Tiến là lạ. Hình dáng cái ót lộ ra khỏi chăn nhìn sao cũng chẳng giống Phong Tiến chút nào. Chẳng lẽ Phong Tiến thức đêm đi làm tóc?

Khổng Lập Ngôn đang ngờ vực, chợt thấy một cái đầu khác chui ra khỏi chăn.

Là đầu của Phong Tiến.

Mặt Phong Tiến bí xị, trông như chưa tỉnh ngủ.

Khổng Lập Ngôn: “…?”

Cậu ta bị ảo giác à, vậy người còn lại trên giường anh Phong là ai?

Khổng Lập Ngôn dụi mắt, nhìn thêm lần nữa, bấy giờ người kia cũng ngồi dậy.

Là Quý Vãn.

Khổng Lập Ngôn chứng kiến cả quá trình trong cơn hoảng hốt, sau đó chậm rãi nằm xuống đắp chăn lại, vui vẻ rằng: “Còn đang nằm mơ nhỉ, xem ra chưa tới giờ đi học.”

Phong Tiến ném một quyển sách lên chăn Khổng Lập Ngôn: “Còn nằm mơ, đến muộn giáo viên điểm danh, tôi sẽ không giúp cậu đâu.”

Đến khi ba người họ đã dậy cả rồi, Phong Tiến đứng bên trong đánh răng, Quý Vãn và Khổng Lập Ngôn ở ngoài tìm đồng phục.

Quý Vãn vừa mặc áo vừa giải thích đại khái với Khổng Lập Ngôn vẫn đang hoang mang, cuối cùng bảo: “Phong Tiến thấy tôi lạnh quá nên cho tôi ngủ tạm một đêm.”

Quý Vãn cảm thán: “Anh Phong tốt với anh em thật.”

Khổng Lập Ngôn: “… Ừ, đúng thật.”

Khổng Lập Ngôn vừa mang vớ vừa ngẫm lại những lời Quý Vãn nói, khẽ nhíu mày.

Cậu ta chơi với Phong Tiến mười mấy năm, tất nhiên cũng biết Phong Tiến rất tốt với anh em bạn bè, không thì cậu ta và những tên khác cũng chẳng thân thiết với Phong Tiến đến vậy.

Nếu đêm qua cậu ta bảo mình lạnh quá ngủ không được, tin chắc rằng Phong Tiến sẽ tìm tấm chăn khác cho cậu ta đắp. Nếu cậu ta vẫn lạnh sắp chết cóng, có lẽ Phong Tiến cũng sẽ đổi chăn của mình, đưa cho cậu ta tấm dày hơn.

Nhưng nếu cậu ta bảo không cần chăn, muốn ngủ chung với Phong Tiến cho ấm, đảm bảo trăm phần trăm Phong Tiến sẽ đá bay cậu ta ngay.

Chuyện ngủ với Phong Tiến thì khỏi cần mơ tưởng. Ý thức lãnh địa của Phong Tiến mạnh như vậy, dù là bạn bè thân thiết, theo lẽ thường thì cũng không thể vượt qua ranh giới này.

Nhưng tại sao Phong Tiến lại đồng ý để Quý Vãn ngủ chung một giường để sưởi ấm?

Nghĩ tới việc Phong Tiến còn cho Quý Vãn ngủ bên trong, không để Quý Vãn lăn xuống dưới, Khổng Lập Ngôn lại nhíu chặt mày hơn.

Kỳ lạ, quá kỳ lạ.

*

Ngày đầu tiên của học kỳ mới không có tiết học sớm, chỉ phát số sách cần dùng trong học kỳ này thôi.

Quý Vãn và Phong Tiến giúp bưng sách, trên đường về lớp, một nữ Alpha giúp bưng sách khác chần chừ một lúc rồi đến gần họ, bắt chuyện: “Không biết các cậu đã nghe vụ lớp chúng ta sẽ có một Omega mới sắp chuyển tới chưa?”

Quý Vãn ngạc nhiên lắc đầu.

Nữ Alpha cắn răng, quyết định không vòng vo nữa, cô nói thẳng: “Tôi học chung lớp cấp hai nên cũng khá hiểu về cậu ấy. Pheromone của cậu ấy rất thơm, nhiều Alpha đều chiều chuộng cậu ấy vì mùi pheromone, cậu ấy cũng chuyên chọn Alpha đẹp trai thành tích tốt hoàn cảnh gia đình giàu sang để ra tay, kiếm chút lợi lộc cho mình. Nên… anh Phong này, tôi không biết bây giờ cậu ấy còn như vậy không, nhưng cậu cẩn thận chút vẫn hơn.”

“Tôi biết rồi.” Phong Tiến liếc hờ xuống để nhìn đường: “Cảm ơn.”

Nữ Alpha rời đi, Quý Vãn nhìn Phong Tiến với vẻ lo lắng.

Cây to đón gió, xét về mọi mặt, Phong Tiến quả là một đối tượng hoàn hảo, các Omega thích cậu ấy cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên cả.

Nếu là Omega ưu tú, tất nhiên cậu sẽ chúc mừng Phong Tiến rồi, nhưng nếu đối phương có ý đồ khác, cậu lo Phong Tiến nảy sinh thiện cảm vì pheromone của đối phương, sau đó bị đối phương lợi dụng.

Cảm nhận tầm mắt của cậu, khuôn mặt vốn vô cảm của Phong Tiến xuất hiện nụ cười, hắn chuyển chồng sách sang tay khác, sau đó vươn tay ra đặt lên gáy cậu.

“Yên tâm.” Giọng Phong Tiến rất khẽ, “Nếu tôi thích một ai đó, chắc chắn không phải vì pheromone.”

Quý Vãn gật đầu, đưa ra lời chúc của mình: “Sau này chắc chắn sẽ có một Omega phù hợp với cậu, đừng sốt ruột, từ từ tìm.”

Lần này Phong Tiến không đáp.

Phát hết sách cũng là lúc kết thúc tiết buổi sớm, môn đầu tiên là Ngữ văn của thầy chủ nhiệm.

Như bạn nữ ban nãy đã nói, bấy giờ có một người đứng cạnh thầy chủ nhiệm.

“Chào mọi người, mình tên Bạch Gia, là Omega.” Bạch Gia mỉm cười tự giới thiệu, cậu ta có khuôn mặt xinh đẹp, khóe mắt hơi trễ xuống mang cho người ta cảm giác yếu đuối và rất cần được bảo vệ, điềm đạm đáng yêu vô cùng.

Những Alpha trong lớp đều trở nên xôn xao, dùng tràng pháo tay để chào đón bạn mới.

Do vóc người nhỏ nhắn nên Bạch Gia được thầy chủ nhiệm xếp ngồi ở đầu lớp, sau đó bắt đầu học bình thường.

Liên tiếp mấy hôm, Bạch Gia mới chuyển tới đều chẳng có hành động gì, Quý Vãn cũng dần bớt lo cho Phong Tiến.

Để tranh thủ nhiều thời gian luyện thi lớp Mười hai, tiến độ học của lớp Mười một cực nhanh, một tiết sẽ phải tiếp thu nội dung của mấy bài.

Ngữ văn còn đỡ, nghe còn hiểu, nhưng các môn tự nhiên như Toán Lý thì nhiều người nghe đến mụ mị đầu óc.

“Về mọi người ôn lại nội dung đã học hôm nay, sau đó chuẩn bị trước bài vở ngày mai, thầy sẽ kiểm tra các em trong tiết học ngày mai đấy.”

Thầy Lý nói xong thì đi thẳng ra ngoài, bỏ lại những tiếng than vãn sau lưng.

Bạn ngồi đằng trước Quý Vãn nhăn mặt hỏi Quý Vãn, sau khi Quý Vãn giảng xong, lại có một quyển sách Lý được đặt lên bàn cậu.

Quý Vãn ngẩng đầu, thấy là Bạch Gia mới chuyển tới.

“Chào cậu, mình nghe nói cậu học giỏi lắm, có nhiều chỗ mình không hiểu quá, có thể hỏi cậu không?” Bạch Gia cười bẽn lẽn.

Xưa nay Quý Vãn không hề từ chối những lời nhờ vả này của bạn bè, tuy cậu và Bạch Gia không thân thiết gì, nhưng vẫn gật đầu.

Quý Vãn nói rất tỉ mỉ, tập trung mọi sự chú ý lên sách nên không để ý rằng thi thoảng Bạch Gia sẽ lại nhìn thoáng qua chỗ Phong Tiến, rồi nhếch môi thật khẽ.

Bỗng dưng tiếp cận một Alpha sẽ dễ khiến người đó cảnh giác, nhưng có thể tiếp cận bạn bè của người đó trước, rồi dần tạo quan hệ, khơi dậy hứng thú của Phong Tiến.

Bạch Gia cúi đầu giả vờ lắng nghe, thực ra đang nhìn lén sườn mặt của Quý Vãn.

Đẹp hơn cậu ta, nhưng chỉ là một Beta không có duyên với pheromone, nên dù đẹp cách mấy cũng chẳng tạo thành uy hiếp với cậu ta cả. Lại còn là bạn thân của Phong Tiến, quả thật như một tấm đệm nhảy hoàn hảo.

Quý Vãn giảng xong, Bạch Gia cười cảm ơn Quý Vãn, cầm sách rời đi.

Bạch Gia đi con đường phía sau cậu, phải bước ngang qua Phong Tiến.

Mùi pheromone ngọt ngào dìu dịu thoang thoảng trong không khí, rất nhẹ, như đang trêu ghẹo thần kinh Alpha.

Bạch Gia đi xuống cuối lớp rồi rẽ về vị trí của mình, dùng đuôi mắt quan sát vị trí của Quý Vãn và Phong Tiến.

Bạch Gia mừng rỡ nhìn thấy Phong Tiến vỗ vai Quý Vãn bảo cậu quay đầu lại, hai người cách nhau rất gần. Ở khoảng cách này, chắc chắn Phong Tiến đã ngửi thấy mùi pheromone mà cậu ta cố ý để lại trên người Quý Vãn.

Xem ra Phong Tiến thích mùi pheromone của cậu ta.

Bạch Gia nhếch môi.

Thế thì mọi việc đơn giản thôi. Alpha và Omega có pheromone thu hút nhau, vô lý thế đấy.

Bạch Gia ở xa nên không biết rằng, thực tế và tưởng tượng chênh lệch nhau đến mức nào.

Phong Tiến chẳng hề rung động bởi pheromone trên người Bạch Gia, ngược lại, hắn còn dùng pheromone của mình cưỡng chế xua đi hương thơm ngọt ngào còn vương trên người cậu, đến tận khi nó biến mất hẳn.

“Tôi cũng thấy thầy giảng hơi nhanh.” Phong Tiến cười rằng, “Nghe cậu giảng xong thì tôi yên tâm rồi.”

“Đúng đó, may mà đã xem bài trước.” Quý Vãn đáp.

Khi chuông vào học vang, Quý Vãn xoay người nghe giảng, không nhận ra sự khác thường của Phong Tiến.

Tầm mắt Phong Tiến lần lữa mãi trên lưng Quý Vãn, đầy nóng bỏng. Đến khi chuyển sang chỗ Bạch Gia, cảm xúc ấy đã biến mất, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng.

Omega đó dám khiêu khích hắn… dám chạm vào báu vật của hắn một cách trắng trợn như vậy.

Ngòi bút vạch một đường nặng nề trên giấy, Phong Tiến cụp mắt xuống, giấu đi sự phẫn nộ và chiếm hữu bên trong.

.

Chương 35

Cũng tội nghiệp bạn Bạch Gia, tính cua bạn Phong mà ai ngờ bị coi là tình địch, khổ ghê 😂😂😂

6 thoughts on “Chương 34 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

  1. Dừa lắm =))))) tôi siêu mê công có tính chiếm hữu cao là vì tôi biết trên lý thuyết tỉ lệ họ có suy nghĩ rung rinh với đối tượng khác sẽ cực kỳ thấp, kiểu bảo bối của tôi tôi còn cất chưa xong ai gảnh để ý người khác =))) tất nhiên là mấy nvc trong các truyện khác tui đọc cũng sẽ không ngoại tình hay có ý nghĩ khác đâu nhưng tui vẫn mê tính chiếm hữu cao hơn :’>

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s