Chương 33 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 33: Chung giường

Quý Vãn dựa lên tường, cánh tay Phong Tiến chống bên cạnh cậu, sau lưng chẳng còn chỗ lùi, đằng trước lại bị chắn, bị vây trong một không gian nhỏ hẹp giữa đất trời bao la.

Nhưng người đang dồn cậu vào một góc không hề có những hành vi thô bạo mà ngược lại còn rất đỗi dịu dàng, lúc truyền pheromone vào cũng không quên bỏ rơi môi lưỡi của cậu, khiến cậu chẳng thấy khó chịu chút nào.

Hôn mãi mà Quý Vãn vẫn chưa được thả ra, cậu hụt hơi, vươn tay đẩy Phong Tiến.

Môi dưới bị cắn nhẹ, có vẻ lúc rời khỏi, răng Phong Tiến đã bất cẩn đụng trúng, hoặc chỉ là ảo giác thôi.

Phong Tiến lau miệng trông đầy miễn cưỡng, sau khi lau sạch vệt nước bên môi, hắn lên án trước để xua tan bầu không khí mập mờ, lạnh lùng rằng: “Dâu cậu ăn ngọt quá, không ngon, chua chút ngon hơn.”

Quý Vãn: “…”

“Lần sau tôi ăn tỏi, đảm bảo không ngọt.” Quý Vãn đáp với vẻ mặt vô cảm.

Có lần sau nữa à?

Tuy biết Quý Vãn chỉ nói lung tung thế thôi chứ không phải nghiêm túc, nhưng Phong Tiến vẫn như mở cờ trong bụng.

Hắn kiểm soát biểu cảm trên mặt, lười đào sâu thêm đề tài này: “Nhưng với cậu thì cách này tốt hơn cách thứ nhất nhiều, ít ra không khó chịu, hồi phục cũng nhanh.”

“Đúng.” Quý Vãn gật đầu.

Phong Tiến nhíu mày, giả vờ nhượng bộ: “Tôi có thể chấp nhận thực hiện cả cách thứ nhất và thứ hai mỗi cái 50%, cậu muốn không.”

Quý Vãn đâu ngờ Phong Tiến lại bao dung đến thế, cậu kinh ngạc, sau đó bật cười: “Không cần đâu, nếu không phải trường hợp đặc biệt gì thì cứ cắn tuyến thể thôi.”

Phong Tiến nhíu mày chặt hơn, lộ vẻ tôi đã hạ mình chấp nhận rồi mà cậu dám từ chối, rốt cuộc cậu có biết sắp xếp tốt công việc không.

Trước ánh mắt đầy áp lực của Phong Tiến, Quý Vãn bất đắc dĩ thở dài, giải thích: “Cũng do tôi là Beta nên không mấy gì có cảm giác về phương diện đó, nếu cậu hôn Alpha hoặc Omega kiểu này, chắc cậu đã…” Quý Vãn ngẫm nghĩ, dùng hình ảnh ví von hàm súc: “Cảm nhận cảm giác huơ gậy đánh nhau.”

Phong Tiến: “…”

Phong Tiến khẽ bĩu môi, mắt tối đi: “Cậu đâu phải Alpha hay Omega, cậu không có cảm giác với tôi nhỉ.”

“Tôi cũng là người sống.” Quý Vãn nói lời uyển chuyển: “Thi thoảng sử dụng cách này vài ba lần không sao, đừng dùng thường xuyên.”

Kẻo tích tiểu thành đại, quan hệ bạn bè trong sáng của cậu và Phong Tiến sẽ biến chất.

“À, thôi được.” Phong Tiến thả tay ra, không áp sát nữa, “Tùy cậu, cậu chịu cách thứ nhất là được.”

Lưỡi Quý Vãn vẫn còn tê, cậu vội tìm thứ gì để xoa dịu cảm giác này nên không để ý ánh mắt của Phong Tiến.

Như đôi mắt của một con sói đang náu mình rình rập, chờ đợi thời cơ thích hợp để ra tay.

Nên… lúc hắn hôn Quý Vãn, Quý Vãn cũng có cảm giác phải không.

Phong Tiến nhếch mép, sau đó trở lại bình thường.

*

Một ngày vui vẻ trôi qua nhanh chóng, khi Quý Vãn về tới nhà đã là buổi tối.

Phong Tiến cố ý đưa cậu về gần nhà, dõi mắt nhìn bóng dáng cậu vào trong.

Phong Tiến nhíu mày: “Cậu dễ tính quá, nếu họ làm khó cậu, cậu cứ gửi tin nhắn cho tôi.”

“Được, có chuyện gì tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu ngay.” Quý Vãn đồng ý cho qua chuyện rồi vẫy tay tạm biệt, nhưng vẫn không đặt lời này trong lòng.

Cậu sẽ không để chuyện nhà mình ảnh hưởng tới Phong Tiến, bất kể thế nào đi nữa.

Cứ nghĩ cách đối phó cho tới lúc lên đại học, khi ấy… không ai cản được cậu cao chạy xa bay cả.

Về đến nhà, quả nhiên cả đám người vây lại, cô ba lên tiếng trước: “Người đến tìm cháu hồi sáng là bạn cùng lớp à?”

“Đúng vậy, bạn cùng lớp.” Quý Vãn cười.

Ánh mắt mọi người nhìn cậu trở nên nóng bỏng: “Cậu ấy đến tìm cháu, thế chắc thân thiết với nhau lắm nhỉ?”

Nụ cười trên môi Quý Vãn tươi hơn, trong mắt chứa đôi phần đắc ý, cậu ưỡn ngực: “Đúng vậy.”

Mọi người thấy dáng vẻ huênh hoang của cậu, cố nén sự bực bội trong lòng, tiếp tục làm thân: “Tiểu Vãn, sao không mời bạn ghé nhà chơi, lầm lì thế không tốt cho tâm lý đâu.”

Nét mặt đang đắc chí của Quý Vãn trở nên lúng túng, nhưng cậu vẫn cố gắng che giấu: “Cháu mới quen cậu ấy chưa tới một học kỳ, vả lại còn là Beta, sao lại thân thiết tới mức mời cậu ấy về nhà chơi được?”

Nhắc tới chuyện này, Quý Vãn lại cắn môi với vẻ không cam lòng, sau đó lại thẳng lưng: “Chừng vài học kỳ nữa cháu và cậu ấy sẽ thân thôi.”

Có người ngờ vực: “Vậy sao hôm nay cậu ấy lại đến tìm cháu?”

Quý Vãn cụp mắt xuống: “Trước kỳ nghỉ cháu mượn cậu ấy một quyển tài liệu tham khảo, cậu ấy phải về nên cháu bảo cậu ấy tiện đường ghé sang, cháu lấy cho cậu ấy.”

“Thế à…” Mọi người trầm ngâm, nếu Quý Vãn và Phong Tiến chưa đến mức thân thiết, thì bây giờ mà lợi dụng Quý Vãn để móc nối quan hệ với Phong Tiến sớm sẽ khéo quá hóa bụng.

Còn thời gian mà, không cần sốt ruột làm hỏng chuyện.

Mỗi người đều lên kế hoạch riêng, chẳng ai nhận ra sự trào phúng trong mắt Quý Vãn cả.

Những ngày tiếp theo yên bình bất ngờ, nếu buộc phải nói có sóng gió trắc trở gì, thì có lẽ là việc người phụ trách hối lộ nguyên liệu của bố Quý đã bị sa thải, bố Quý mất cả chì lẫn chài, tức giận hút cả gói thuốc.

Quý Vãn vẫn điềm nhiên, thậm chí còn vui mừng nữa.

Suy cho cùng thì cái nhà này cũng chẳng phải của cậu, lời lãi hoặc tổn thất thì liên quan gì tới cậu chứ?

*

Kỳ nghỉ đông của học sinh cấp ba vốn không dài, bước qua năm mới không bao lâu, bọn Quý Vãn đã phải nhập học.

“Vãn Vãn!” Khổng Lập Ngôn mặc áo khoác lông vũ đỏ ôm chầm Quý Vãn từ sau lưng: “Nhiều ngày không gặp rồi, sao qua Tết vẫn không thấy cậu mập lên chút nào vậy, chẳng lẽ những người xinh đẹp như các cậu đều là thể chất ăn nhiều không lên cân sao?”

Quý Vãn thả hành lý trong tay, quay đầu nhìn Khổng Lập Ngôn. Khuôn mặt rạng rỡ hoạt bát của Khổng Lập Ngôn đã tròn hẳn lên chỉ sau vài ngày Tết.

Quý Vãn nói lời thấm thía: “Anh Ngôn à, tôi thấy dáng người và tế bào thần kinh vận động của cậu đều tốt, rảnh thì chơi bóng rổ với anh Phong đi.”

“Ôi để sau rồi tính.” Khổng Lập Ngôn ăn vạ, “Tôi có mang nhiều quà vặt lắm nè, mọi người ăn chung nhé, nào nào nào.”

Khổng Lập Ngôn đặt túi thức ăn vặt khổng lồ lên bàn, chia một đống cho Quý Vãn, bản thân cũng lấy một thứ ra ăn.

Cắn xong đùi gà hấp muối, hắn mới thỏa mãn huých nhẹ vai Quý Vãn: “Vãn Vãn này, làm xong bài tập đông chưa, cho anh đây mượn chép nhé?”

Quý Vãn đưa vở bài tập cho Khổng Lập Ngôn, lúc Khổng Lập Ngôn hí hoáy cắm mặt vào vở, Phong Tiến cũng về tới ký túc xá.

Quý Vãn đang ăn một thỏi chocolate, Phong Tiến vào nhìn thấy, bèn đi đến bên cạnh cậu: “Tôi cũng muốn nếm thử.”

Trong đợt nghỉ đông, cứ dăm ba hôm Quý Vãn lại ra ngoài gặp mặt Phong Tiến, bấy giờ chẳng có cảm giác xúc động lâu ngày gặp lại gì cả, cậu bẻ một đoạn chocolate còn lại đưa cho Phong Tiến với vẻ hết sức tự nhiên.

Bấy giờ hai tay Phong Tiến đều xách hành lý, Quý Vãn dứt khoát nhét chocolate vào miệng Phong Tiến. Phong Tiến cũng không ý kiến gì, nhai ngon lành.

“Anh Phong!” Khổng Lập Ngôn đứng dậy, dang rộng vòng tay, “Người anh em, ôm cái nào!”

“Mập rồi.” Phong Tiến ngước mắt nhìn Khổng Lập Ngôn, lời nói hóa thành mũi dao đâm thẳng vào tim cậu ta.

Khổng Lập Ngôn: “…”

Khổng Lập Ngôn lại giận dữ ngồi xuống, tạm thời cắt đứt quan hệ anh em với Phong Tiến.

Hôm sau vào học nên chẳng thể tổ chức hoạt động gì, mọi người đánh răng rửa mặt xong, vui vẻ lên giường nằm.

Quý Vãn mặc áo ngủ ngồi trên giường học từ vựng, đang tâp trung thì chợt nghe một tiếng vang.

Quý Vãn quay đầu nhìn sang, thấy hệ thống sưởi trong phòng ký túc xá của họ bị thủng, nước chảy đầy đất.

“Á!” Khổng Lập Ngôn nằm trên giường nhảy dựng lên, trợn mắt nhìn bộ tản nhiệt sưởi ấm, “Thủng rồi thủng rồi!”

Nước tràn ra lênh láng.

Phong Tiến tức tốc xuống giường tắt công tắc máy sưởi, tránh cho nước chảy nhiều hơn.

“Đm, ‘may’ thật nhỉ.” Khổng Lập Ngôn nhăn nhó mặt mày.

Quý Vãn cũng xuống giường: “Thôi, dọn dẹp chút rồi nghỉ ngơi, mai mới nói thầy nhờ người đến sửa.”

Ba người dọn dẹp sơ qua một lượt, tắt đèn, ai nấy về giường mình.

Phong Tiến chuẩn bị rất chu đáo, bấy giờ lấy ra một tấm chăn nhung.

Khổng Lập Ngôn nuốt nước mắt vào trong: “Đêm nay đã được định trước là một đêm hiu quạnh, ngủ ngon nhé các anh em.”

Nói xong lời tạm biệt, chưa đầy mười phút sau, Khổng Lập Ngôn đã phát ra tiếng thở khò khè khi say giấc.”

Quý Vãn: “…”

Tốc độ ngủ đáng nể.

Quý Vãn không ngủ được.

Mất đi hơi ấm, cái lạnh dần tràn vào qua lớp chăn, tay chân và lưng cậu đều dần giảm nhiệt độ.

Quý Vãn hà hơi lên lòng bàn tay, cuộn người lại mong sẽ ấm áp hơn.

Nhưng làm vậy không có hiệu quả rõ rệt, Quý Vãn vùi đầu xuống chăn, trùm kín mít.

Cậu đang cân nhắc xem có nên lấy thêm ít áo làm ăn không, thật ra dù như thế chắc vẫn thấy lạnh, nhưng sẽ giúp cậu ngủ được.

Song… rời khỏi chăn để lấy áo sao mà khó quá.

Quý Vãn đang phân vân, chợt thấy có ai đó nhấn nhẹ lên đầu cậu qua lớp chăn.

Quý Vãn lọ mọ ló đầu ra, tầm nhìn không rõ lắm, chỉ lờ mờ nhìn thấy Phong Tiến đang chống nửa người dậy quay sang bên mình.

“Sao thế?” Quý Vãn hỏi khẽ.

“Lạnh à.” Giọng Phong Tiến hòa vào không khí xung quanh, chứa đôi phần dịu dàng.

“Hơi hơi.” Quý Vãn không phủ nhận, Phong Tiến thính tai, thậm chí cậu còn nghi ngờ Phong Tiến nghe được tiếng run rẩy của cậu khi nằm trên giường.

Quý Vãn nói tiếp: “Cậu có để áo khoác trên giường không, cho tôi mượn…”

Giọng Quý Vãn ngưng bặt khi nhìn thấy động tác của Phong Tiến.

Phong Tiến nhích ra mép giường, chừa một nửa chỗ bên trong, sau đó vỗ nhẹ: “Qua đây.”

Quý Vãn: “…?”

Quý Vãn không đáp, Phong Tiến cũng hơi căng thẳng, bất giác nói nhiều hơn: “Tôi không ra lệnh cho cậu để lợi dụng, ý tôi là… chăn của tôi khá ấm, chống lạnh cũng tốt.”

Quý Vãn vẫn lặng thinh, một lúc sau mới thốt lên với vẻ khó tin: “Cậu muốn ngủ với tôi?”

Phong Tiến mà chịu ngủ chung với cậu một đêm sao?

Phong Tiến không đáp trực diện vấn đề, chỉ nói: “Đừng lề mề nữa, nhỡ hôm sau cảm sốt không tiếp thu được bài vở, bỏ lỡ nhiều ngày nghe giảng đấy. Tôi không muốn thắng cậu bằng cách này.”

Lời nói đã thuyết phục được Quý Vãn.

Nhiều ngày chóng mặt học không vào là việc khiến Quý Vãn chỉ nghĩ tới thôi là khó chịu rồi.

Quý Vãn thử đưa gối nằm của mình sang chỗ Phong Tiến, Phong Tiến nhận lấy, đặt gối Quý Vãn bên cạnh gối mình. Hai cái gối có kích thước bằng nhau, đặt song song lại vừa y chiều rộng giường.

Trời rét đậm hơn, Quý Vãn không do dự nữa, khẽ khàng bò dậy bước qua giường Phong Tiến.

Chiếc giường vang lên tiếng kẽo kẹt, Phong Tiến nhìn chằm chằm Quý Vãn trong màn đêm, đến tận khi Quý Vãn chui vào chăn của hắn.

Quý Vãn nằm xuống, thầm cảm thán trong lòng.

Ấm quá.

Vóc người Phong Tiến khỏe mạnh, cứ như một cái lò sưởi khiến ổ chăn ấm cúng vô cùng, như cách biệt trời và vực với chiếc giường lạnh như băng của cậu.

Hai chàng trai muốn nằm chung trên giường đơn của ký túc xá thì có hơi miễn cưỡng. Quý Vãn nghiêng người áp lên tường, cố gắng nhín thêm chút không gian cho Phong Tiến.

Quý Vãn nằm ngay ngắn, cơ thể thẳng tắp như một cây thước.

So ra thì người nằm bên cạnh thả lỏng hơn nhiều, đôi chân dài vốn đang gập lại của Phong Tiến bấy giờ duỗi thẳng ra, chạm trúng chân Quý Vãn.

Chân Quý Vãn hơi lạnh, đụng trúng hắn thì giật mình động đậy, nhưng đang dựa sát vào tường không thể dời sang nơi khác nữa, chỉ đành gắng gượng giữ nguyên tư thế.

Phong Tiến muốn ủ ấm Quý Vãn, nhưng cũng biết làm vậy sẽ bị lộ mục đích, thế là rút chân về, tiếp tục rình rập.

“Lạnh quá.” Phong Tiến giả vờ không vui, hạ giong, “Thêm một người ngủ không quen chút nào.”

Quý Vãn vốn đang ngại, bèn bảo: “Thế tôi về…”

“Chỉ một đêm thôi, tạm bợ cho qua vậy, tôi cũng đâu thể bỏ mặc cậu biến thành tảng băng.” Phong Tiến cắt ngang lời Quý Vãn, thở dài, “Nghe nói trong ký túc xá của Omega và Beta, những ai thân thiết sẽ ngủ chung. Quan hệ của chúng ta cũng chưa chắc tệ hơn họ.”

Mắt Quý Vãn đầy ý cười: “Chuyện này thì đúng thật, rất thường thấy, trước đây tôi cũng từng ngủ chung với cậu bạn Omega.”

Lúc đó cũng là mùa đông nhưng chưa cung cấp hệ thống sưởi, Đại Mao không chịu được lạnh nên ôm chăn gối của mình đến giường cậu.

Chỉ là khi ấy họ mỗi người đắp một cái chăn, một Omega một Beta, đã thế còn lạnh sắp mất nếp nhăn não, hôm sau bèn đồng lòng mua túi chườm nóng.

Phong Tiến: “…”

Đây không phải thứ hắn muốn nghe.

Quý Vãn thật sự từng ngủ chung giường với người khác á?

Lửa giận nhen nhóm dần, dù kẻ đang bị đố kỵ là Omega, một giới tính lẽ ra không nên rơi vào vị trí tình địch.

Phong Tiến liếm cái răng đã cắn gáy cậu, cảm thấy hơi ngứa.

“Hai ngày rồi, tôi muốn cắn một cái.” Phong Tiến chợt nói.

“… Ừ.” Quý Vãn không ý kiến, cậu xoay người quay lưng về phía Phong Tiến. Hơi cúi đầu để Phong Tiến dễ cắn lên tuyến thể của mình.

Phong Tiến đặt một tay lên vai Quý Vãn, cảm thấy máu trong cơ thể đang cuộn trào.

Khác với lần đánh dấu trên giường trước khi nghỉ đông, lần này Quý Vãn thật sự nằm trong chăn của hắn.

Quý Vãn nắm gần quá, gần đến mức hắn ngửi thấy được cả mùi sữa tắm của cậu, gần đến mức hắn có thể cảm nhận thật rõ cả quá trình Quý Vãn đã để lại mùi sữa tắm này lên nửa bên chăn kia của hắn, rồi nửa bên giường của hắn.

Phong Tiến liếm môi, kề sát bên tai Quý Vãn nói khẽ: “Cẩn thận, Khổng Lập Ngôn đang ngủ, không thể làm ồn cậu ấy.”

Quý Vãn gật đầu, Phong Tiến nhếch môi, há mồm cắn.

Đêm đen tĩnh lặng phóng đại mọi cảm quan đến mức lớn nhất, Quý Vãn cắn răng chịu đựng, cảm thấy tay chân nhũn ra.

Lần này chỉ kéo dài trong một thoáng ngắn ngủi, Phong Tiến buông ra trước khi cậu sắp thốt tiếng rên. Im lặng một lúc, Phong Tiến lay vai cậu.

“Đừng dựa sát tường, lạnh đấy, còn nhiều chỗ mà, qua đây.” Phong Tiến dịu giọng.

Quý Vãn đã buồn ngủ rồi, chiếc chăn ấm áp và mềm mại dần ru cậu vào giấc. Sự nhức mỏi khi bị rót pheromone vào người khiến người cậu tê dại. Đáp qua loa một tiếng rồi chìm vào mộng đẹp.

Trong lúc mơ màng, có ai đó nhét mép chăn nhung vào giữa cậu và bức tường, ngăn cách hơi lạnh cuối cùng đang muốn tràn vào.

.

Chương 34

3 bình luận về “Chương 33 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s