Chương 24 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 24: Mùi pheromone mà cậu không ngửi thấy

Phòng ký túc xá yên tĩnh lại, Quý Vãn dọn ghế về, bắt đầu làm bài tập.

Mười mấy phút sau, Khổng Lập Ngôn ra khỏi phòng vệ sinh với khuôn mặt đỏ bừng, cậu ta trèo lên giường đắp chăn, bọc thật kín, vờ như mình không tồn tại.

Hơn hai mươi phút sau, Quý Vãn làm xong bài tập Hóa, Phong Tiến vẫn chưa về.

… Đừng nói Phong Tiến xấu hổ quá, cảm thấy bị cậu bắt quả tang mất hết mặt mũi, nên cứ trốn bên ngoài không chịu về?

Lúc này, Quý Vãn cảm thấy mình không nên lo chuyện bao đồng. Cứ để Phong Tiến ở bên ngoài từ từ vơi đi cảm giác xấu hổ, ổn định lại tâm lý rồi về là được.

Quý Vãn làm bài tập xong, nghĩ ngợi một lúc, bèn gửi tin nhắn cho Phong Tiến: Tôi đi tắm, Khổng Lập Ngôn ngủ rồi, cậu về nhớ khóa cửa.

Phong Tiến không trả lời cậu, Quý Vãn cũng chẳng để bụng. Cậu cầm quần áo vào trong, còn cố ý tắm lâu chút để Phong Tiến về ký túc xá có đủ thời gian nằm lên giường, đắp chăn giống Khổng Lập Ngôn, tách biệt với mọi thứ xung quanh.

Phong Tiến thông minh thế, dù cậu không nói rõ, nhưng sau khi thấy tin nhắn ấy, chắc Phong Tiến cũng hiểu và làm thế nhỉ.

Nhưng điều Quý Vãn không ngờ là, đến tận khi cậu tắm rửa xong, giặt luôn quần áo, bước ra khỏi phòng tắm, Phong Tiến vẫn chưa về.

Quý Vãn nhíu mày, nhận ra chuyện không đơn giản.

Hiện vẫn chưa mở hệ thống sưởi, lúc ra ngoài Phong Tiến ăn mặc không dày lắm, tính theo nhiệt độ bên ngoài, Phong Tiến đi lâu thế chắc sẽ đông thành đá mất.

Rốt cuộc Phong Tiến đang ngại cái gì?

Quý Vãn nhíu mày chặt hơn, cậu mặc áo khoác, mở cửa phòng.

Trước cửa phòng là một hành lang dài, vị trí phòng ký túc xá của họ khá ít người, Phong Tiến cũng chẳng ở ngoài cửa.

Quý Vãn đi men theo hành lang, nhìn thấy Phong Tiến ở cuối đường. Bấy giờ hắn đang mở toang cửa sổ, đón từng cơn gió ập vào người, tóc bay phấp phới, nhưng trông có vẻ chẳng lạnh chút nào.

Quý Vãn sải bước lớn đi đến bên cạnh Phong Tiến.

“Ngơ ra làm gì? Về thôi.”

Phong Tiến đứng im không động đậy, hắn quay đầu nhìn sang, dưới ánh đèn, ngũ quan sắc sảo trên khuôn mặt điển trai bị hắt bóng tạo nên từng mảng tối, khiến Quý Vãn không thấy rõ được ánh mắt hắn.

Quý Vãn chợt rùng mình, những Alpha từng đến quấy rối cậu cũng không mang lại cảm giác rợn gáy như thế, dường như người trước mặt mới là con sói ẩn náu ở nơi sâu nhất, con sói mà cậu nên cảnh giác nhất.

Nhưng chẳng mấy chốc, suy nghĩ này đã bị xua đi bởi phản ứng của Phong Tiến.

Phong Tiến nhìn quần áo của cậu với vẻ chê bai: “Cậu ra đây làm gì, trời lạnh vậy, mặc đồ mỏng quá có cản gió được không?”

Quý Vãn: “…”

Chỉ biết chỉ trích cậu, sao Phong Tiến không chịu nhìn lại xem mình mặc dày bao nhiêu.

Có vẻ như thật sự cảm thấy cậu mặc quá mỏng, Quý Vãn thấy Phong Tiến cởi áo khoác ra, vươn tay khoác lên người mình.

Quý Vãn: “???”

Quý Vãn giơ tay ngăn cản, kiên quyết không để Phong Tiến làm tiếp.

“Đừng nghịch, cậu mặc lại đi.” Quý Vãn nghiêm túc rằng, “Tôi không lạnh.”

“Nói dối, hôm nay nhiệt độ thấp, sao không lạnh được?” Phong Tiến xụ mặt.

“Cậu cũng biết trời lạnh à.” Quý Vãn giận đến bật cười, “Lạnh mà còn không về ký túc xá, đứng ngơ ra đây làm gì?”

“Tôi…” Phong Tiến sửng sốt, hắn cầm áo khoác không nhúc nhích, hạ giọng, “Tôi đang nghĩ một chuyện.”

Quý Vãn tỏ vẻ chăm chú lắng nghe, thế là Phong Tiến kể về chuyện mà mình đứng đây suy nghĩ đã lâu.

“Hai Alpha hôm đó…” Phong Tiến nói rất chậm, như đang nghĩ xem phải diễn đạt thế nào, “Nếu trước đó họ không giả vờ thờ ơ, mà đổi một cách khác, chậm rãi tiếp cận cậu, trở thành bạn bè của cậu rồi ra tay, thì phải làm thế nào?”

Quý Vãn không ngờ Phong Tiến lại đang nghĩ đến chuyện này, hơn nữa trông còn để bụng hơn người trong cuộc là cậu, bèn an ủi: “Chuyện đã qua cứ cho qua đi, đừng luôn nghĩ mọi chuyện theo chiều hướng xấu.”

Phong Tiến nhìn ra cửa sổ, lá trên cành cây ngoài kia đã rụng gần hết, trông tiêu điều biết nhường nào.

Phong Tiến vẫn cố gắng tiếp tục đề tài: “Không nói họ, ý là nói sau này. Sau này nếu có người che đậy bản chất, trở thành bạn cậu rồi lại nói muốn hẹn hò với cậu, lúc đó cậu có mềm lòng không, tôi có cần xen vào không?”

“Nếu có chuyện ấy thật, tôi sẽ là người đầu tiên bỏ của, xách xe chạy lấy người ngay trong đêm.” Quý Vãn đá nhẹ lên giày Phong Tiến, “Đi thôi, có lạnh không đấy.”

Dường như cuối cùng đã hài lòng, Phong Tiến nhếch môi cười, xoay người cất bước rời đi. Quý Vãn yên tâm đi phía trước, không nhìn thấy ánh mắt của Phong Tiến.

Ánh mắt đó rất khó hiểu, Phong Tiến cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc bên trong, sau đó trở lại như bình thường.

*

Ngày hôm sau, Khổng Lập Ngôn chưa dậy nổi, Quý Vãn và Phong Tiến cùng đến căn tin ăn sáng trước.

Căn tin vào buổi sáng khá vắng, họ lại tới sớm nên Quý Vãn có thể từ từ chọn thức ăn ở những khung cửa sổ.

Thức ăn của trường cũng khá ổn, bữa sáng đa dạng, có rất nhiều món Quý Vãn thích. Nhưng chúng sẽ không có cùng một lúc, nên thường Quý Vãn sẽ chọn ăn món có bán ngày hôm đó.

Nhưng hôm nay, những món cậu thích ăn lại đồng loạt xuất hiện.

Quý Vãn đang lưỡng lự thì nghe Phong Tiến nói với giọng lười nhác: “Muốn ăn cứ gọi, tôi cũng muốn ăn, chúng ta mỗi người một ít, chia phân nửa ăn.”

Đây quả là cách hay, nhưng…

Quý Vãn do dự nghiêng đầu sang, hạ giọng: “Chỗ họ không cho thêm chén.”

Để tránh tình trạng một phần bún phở nhiều người ăn, căn tin trường đã đặc biệt ra quy định, rằng mỗi học sinh đều phải gọi một phần.

“Ồ.” Phong Tiến gật đầu qua loa, “Không cho thì thôi.”

Thấy Phong Tiến chưa hiểu ý mình, Quý Vãn đành thì thào giải thích kỹ cho Phong Tiến: “Không cho thêm chén nghĩa là không thể chia một nửa phần sạch sẽ ra để sang một bên, phải gắp mì bún trong chén đối phương, cậu sẽ ăn trúng nước miếng của tôi đó, hiểu chưa?”

Phong Tiến: “Ừ, đúng là vậy.”

Quý Vãn: “… Cậu không để bụng?”

Phong Tiến chia phân nửa đồ ăn cho người khác, nghe sao cũng thấy khó tin. Tuy cậu là Beta, nhưng cũng biết một Alpha có ý thức lãnh địa mạnh sẽ rất để ý tới chuyện thức ăn của mình từng bị người khác dùng qua, dù sao thì đó cũng là bản tính trời sinh của Alpha, ép một Alpha không có tính chiếm hữu với đồ của mình thì quả thật hơi khó.

Phong Tiến nhướng mày, đôi con ngươi đen lướt thoáng qua bờ môi đỏ nhạt của Quý Vãn, sau đó lại nhìn những món ăn sáng bên trong ô cửa sổ, nói giọng điềm nhiên: “Cậu không thấy bây giờ hỏi tôi có để bụng không thì hơi trễ à? Chúng ta… đã tiến thêm một bước từ lâu rồi.”

Quý Vãn sửng sốt, bấy giờ mới nhận thấy, hình như quan hệ giữa họ đã vượt cả lằn ranh ăn đồ của nhau.

Họ đã áp dụng cách giúp thứ hai, là quan hệ bạn bè thân thiết trong sáng giúp đỡ lẫn nhau. Đừng nói ăn đồ đối phương từng ăn, còn nuốt qua nước bọt của đối phương luôn kìa.

Nói vấn đề này trong tình thế hiện giờ, chuyện giúp đỡ nhau trong sáng cứ như bị phủ lên lớp màu đen tối vậy.

“Cậu là Beta, không có pheromone nên không sao.” Phong Tiến cười, “Nếu cậu là Alpha hoặc Omega, có thể tôi sẽ do dự một lúc.”

Quý Vãn nhẹ lòng: “Vậy cứ theo lời cậu nói, mỗi người một phần, sau đó ăn chung.”

Quý Vãn gọi một phần hoành thánh cuốn, còn Phong Tiến gọi một phần mì xào đặc biệt, khi món ăn của cả hai đã có đủ, họ bèn tìm một vị trí trong góc, ngồi xuống.

Một món nước một món khô, không thể bỏ vào cùng một chén, thế là nửa phần đầu mỗi người ăn một nửa, xong rồi thì nhìn nhau.

Mì xào của Phong Tiến trông còn rất đẹp, nửa phần còn lại mà hắn để dành cho Quý Vãn trông như chưa từng động vào, đây là cách ăn khiến người ưa sạch có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Quý Vãn nhìn lại hoành thánh của mình, là bữa ăn sáng đầy nước, lớp da bên ngoài lại dễ bị nát, dù cậu đã cố gắng ăn thật cẩn thận, nhưng cũng chẳng thể trông chỉnh tề đẹp mắt như món của Phong Tiến được.

“Hay là thôi.” Quý Vãn ngại, “Tôi nghĩ chắc cậu không muốn ăn đâu, đừng miễn cưỡng…”

Quý Vãn chưa dứt lời, Phong Tiến đã đẩy mì xào tới trước mặt cậu, sau đó điềm nhiên kéo hoành thánh của Quý Vãn sang, cầm thìa của mình lên.

Dáng vẻ không để bụng của Phong Tiến chẳng giống giả vờ chút nào, Quý Vãn thở phào nhẹ nhõm, yên tâm cúi đầu ăn.

Quý Vãn ăn rất tập trung, còn Phong Tiến thì như có điều suy nghĩ.

Trước đây hắn cũng từng cho rằng phán đoán và phân tích của mình là sai, hắn có phản ứng với Quý Vãn chỉ vì thiên thời địa lợi nhân hòa, tình cờ mà thôi. Còn sự quan tâm với Quý Vãn cũng chỉ là tình nghĩa anh em bạn bè.

Để xác nhận rõ hơn, hắn đã đưa ra lựa chọn này.

Ăn đồ thừa của người khác để lại, đây là chuyện làm hắn phản cảm trong quá khứ, đừng bảo chấp nhận, nghĩ tới thôi đã ghê tởm buồn nôn rồi. Tuy ngoài miệng hắn nói với Quý Vãn rằng họ đã dùng cách chữa trị thứ hai, không cần để ý chuyện này. Nhưng thực ra chữa là một chuyện, ăn đồ là chuyện khác, phải rạch ròi.

Vậy mà bây giờ…

Đừng bảo ghét, hắn còn húp sạch nước lèo luôn kia kìa.

Có người vượt qua vạch cảnh giác của hắn, xâm nhập và quanh quẩn trong cấm địa của hắn, ấy vậy mà chẳng hề khiến hắn tức giận.

Tại sao chuyện này lại gây phản cảm chứ?

Hắn của quá khứ thật khó hiểu, đồ điên.

Phong Tiến đang vừa nghĩ vừa ăn thì nhận thấy tầm mắt không thân thiện gì đang đặt trên người mình.

Phong Tiến ngước đầu nhìn sang, thấy một nam Alpha mắt một mí đang ngồi chếch phía sau họ, vẻ mặt trông có vẻ đố kỵ lắm.

Phong Tiến nhíu mày, nhích đến gần Quý Vãn, sau đó vươn tay đặt lên lưng ghế Quý Vãn đang ngồi. Nhìn từ phía sau, tư thế này giống như đang ôm Quý Vãn vậy.

Sắc mặt của nam sinh mắt một mí trông càng xấu xí hơn, cậu ta nhìn chằm chặp Phong Tiến, nói bằng khẩu hình miệng.

Phong Tiến không hơi đâu phân tích cậu ta nói gì, hắn quay đầu về, gắp một đũa mì bên chỗ Quý Vãn.

Quý Vãn: “?”

Phong Tiến điềm nhiên rằng: “Tự dưng muốn ăn.”

“À, vậy cậu ăn nhiều chút.” Quý Vãn đẩy mì xào sang, “Thật ra tôi cũng hơi no.”

Phong Tiến chẳng khách sáo chút nào, cười nhận lấy, đến khi cả hai no bụng rồi mới tới lớp.

Hết tiết học sớm sẽ xuống sân tập thể dục, tập xong có mười mấy phút nghỉ ngơi.

Quý Vãn thường tranh thủ những giờ nghỉ giữa tiết ngắn để học từ vựng tiếng Anh, đang cúi đầu học, cậu chợt nghe chuỗi tiếng xì xầm ngoài cửa.

“Này, cậu học lớp nào, qua đây tìm ai? Để tôi gọi giúp cho.”

“Này khoan đã, sao cậu lại vào thẳng bên trong!”

Quý Vãn ngẩng đầu, thấy một nam sinh mắt một mí mặc đồng phục đi thẳng tới chỗ mình, sau đó dừng lại trước bàn cậu.

Ánh mắt của các bạn trong lớp đều tập trung sang bên này, lo lắng chàng trai lớp khác kiếm chuyện với Quý Vãn, đã có rất nhiều người xắn sẵn tay áo, thấy có gì không ổn là xông lên ngay.

Quý Vãn ngồi im: “Có việc gì?”

“Quý Vãn.” Nam sinh mắt một mí chống tay lên bàn, “Tôi tới để hỏi anh một chuyện.”

Quý Vãn: “Cậu nói đi.”

Nam sinh mắt một mí khom người kéo gần khoảng cách với Quý Vãn, cười tít mắt: “Tôi chỉ muốn hỏi, anh đã đọc những lá thư tình mà tôi để trong hộc bàn anh chưa?”

Thấy có chuyện hóng, cả lớp tức thì lặng ngắt như tờ.

Quý Vãn: “…”

Quý Vãn: “Chưa.”

Thực ra cậu không đọc bất kỳ lá thư tình nào mà mình đã nhận cả.

“Thật ra tôi cũng đoán được, nhưng chẳng sao.” Nam sinh mắt một mí gật đầu, vươn tay vào túi lấy ra một lá thư, “Giờ chỗ tôi còn một lá, phiền anh lần này mở ra đọc trước mặt tôi, cảm ơn.”

Nghe thì có vẻ lễ độ, nhưng lại chẳng khách sáo chút nào. Lá thư tình mới được đặt giữa bàn của Quý Vãn, chờ cậu mở ra xem.

Khổng Lập Ngôn vô thức nhìn sang Phong Tiến, quả nhiên mặt Phong Tiến đã đanh lại.

Còn Quý Vãn cũng không thay đổi nguyên tắc không đọc thư tình của mình, cậu hời hợt rằng: “Xin lỗi, tôi không muốn xem. Đồ của cậu che mất sách từ vựng tiếng Anh của tôi, mời cậu lấy ra cho.”

“Ồ, thành tích học tập tốt.” Nam sinh mắt một mí không lấy thư tình đi, cậu ta dài giọng, “Vậy vừa hay bù cho tôi, hợp nhau lắm.”

Chuông vào học vang, nam sinh mắt một mí nâng ngón trỏ chỉ vào lá thư tình: “Cứ để thư tình ở đây,  tôi đã quá lười chờ đợi rồi, lát hết tiết tôi sẽ tới nữa, đến khi anh đọc rồi cho tôi câu trả lời.”

Nói xong, nam sinh mắt một mí nghênh ngang rời đi.

Thầy dạy tiếng Anh vào giảng bài, bên dưới thì lan truyền thông tin loạn xạ cả lên, chưa đầy nửa tiết, mọi người đã biết lai lịch của nam sinh mắt một mí kia.

Nam sinh tên Giả Lưu, năm nay học lớp Mười, nhà giàu có lại quyền thế, là nhân vật nổi tiếng phong lưu trong trường, chưa từng thiếu bạn trai bạn gái, số người quen với cậu ta giơ cả hai bàn tay cũng đếm chẳng xuể, hiệu trưởng cũng chẳng quản lý được.

Nhân vật phong lưu nhường này vốn sẽ chẳng dính dáng gì tới họ cả, họ cũng không quen, nào ngờ vì Quý Vãn mà mọi người được chứng kiến vẻ đáng sợ của nhân vật phong lưu này.

Khổng Lập Ngôn dựng đứng sách che đi tầm mắt mình, lén bàn bạc với Phong Tiến: “Tên kia mẹ nó không biết xấu hổ, chúng ta đánh nó một trận cho xong, tiết nào cũng tới quấy rầy Vãn Vãn mà coi được à?”

Phong Tiến cụp mắt xuống, giọng lạnh tanh: “Tiết sau, cậu ngồi chỗ Quý Vãn, để cậu ấy xuống đây ngồi.”

Khổng Lập Ngôn hiểu ngay, đến khi tan tiết, cậu ta tức tốc đổi chỗ ngồi với Quý Vãn. Quý Vãn cũng không khách sáo, cảm ơn xong rồi sang.

Gần đây họ vừa điều chỉnh chỗ ngồi, bấy giờ chỗ ngồi của họ ở trong cùng lớp, Phong Tiến ngồi ngay đường đi, chỗ Khổng Lập Ngôn ở sát tường.

Giờ Quý Vãn sang đây ngồi, nếu người nọ muốn tiếp xúc với Quý Vãn thì phải được Phong Tiến đồng ý, mà người nọ bị chắn bên ngoài sẽ không chạm được vào Quý Vãn.

Có Phong Tiến bảo kê, cuối cùng các bạn trong lớp đã yên tâm, có tâm trạng nói nhảm.

“Quan hệ của họ tốt thế, mẹ cảm động quá.” Lớp phó Thể dục cường tráng thủ thỉ bên tai lớp phó Sinh hoạt ngồi cùng bàn, còn giả vờ gạt lệ: “Tuy không biết họ thân nhau từ hồi nào, nhưng chắc đây chính là anh em nhỉ.”

Lớp phó Sinh hoạt cười ha hả, cầm điện thoại chụp lén thêm một tấm: “Đúng đó, đây chính là tình anh em chủ nghĩa xã hội vĩ đại!”

Không khí lớp học náo nhiệt hẳn lên, quả nhiên sau khi tan tiết, Giả Lưu lại đến, nhưng lần này hắn không thể giao lưu với Quý Vãn nữa, bởi đã bị chặn bên ngoài.

“Này, tránh ra.” Học sinh lớp Mười thường trêu ong ghẹo bướm, tất nhiên không biết Phong Tiến, cũng chưa từng chứng kiến cảnh Phong Tiến đánh người khác bầm dập, bấy giờ cậu ta kiêu căng rằng, “Đừng cản đường.”

Nghé con mới sinh không sợ cọp, các bạn trong lớp hí hửng thưởng thức cảnh tên nhóc liều lĩnh dám động chạm Phong Tiến.

Đôi chân dài của Phong Tiến duỗi một cách tùy ý, đặt ngoài đường đi, hắn lật sách, xem người nọ như không khí.

Giả Lưu bực bội, thời gian nghỉ giữa tiết vốn đã ngắn, cứ kéo dài nữa sẽ vào học mất! Cậu ta bèn dùng tới pheromone mà mình luôn lấy làm tự hào, định dạy dỗ tên chắn đường này một bài học.

Song, Phong Tiến đối mặt với pheromone của cậu ta lại không hề hấn gì, ánh mắt những người khác nhìn cậu ta như đang nhìn tên thiểu năng.

Pheromone giữa Alpha là thứ trực tiếp nhất dùng để chèn ép nhau, pheromone của bản thân không thể tạo ảnh hưởng cho người khác là một chuyện vô cùng mất mặt, dù ở bất cứ trường hợp nào.

Giả Lưu sống thuận buồm xuôi gió từ nhỏ bấy giờ không nén được nỗi nhục này, thẹn quá hóa giận: “Tôi theo đuổi anh ấy liên quan gì tới anh, can thiệp nhiều vậy làm gì, anh là bạn trai anh ấy à?”

Động tác lật sách của Phong Tiến dừng lại, vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, không đáp.

Từ hồi ở căn tin, Giả Lưu đã để ý tới Phong Tiến, giờ thấy phản ứng của Phong Tiến, cậu ta lập tức đưa ra phán đoán, xếp Phong Tiến vào hàng ngũ những người theo đuổi giống mình, là một kẻ theo đuổi khoác lớp da bạn bè.

Giả Lưu hạ giọng, nhằm vào chuyện này để châm chọc: “Anh cũng không phải nhỉ, anh có tư cách gì, nhìn vào biết ngay anh ấy không có ý với anh, sau này cũng sẽ không có. Anh chỉ là một người bạn bình thường thôi, còn ngồi đây lo chuyện bao đồng?”

Tất cả những người nghe thấy câu này đều thấy nó như lời khiêu khích nhạt nhẽo, không xem là thật, cả Khổng Lập Ngôn cũng cảm thấy câu nói rác rưởi ở mức độ này sẽ chẳng thể khiến Phong Tiến giận điên lên được.

Nhưng nào ngờ, Phong Tiến gấp sách lại cười một tiếng, đứng lên.

Pheromone khủng bố nghiền ép, Giả Lưu chịu đựng đến mặt mũi đỏ bầm, như bị ai đó bóp cổ.

“Cậu lặp lại lần nữa thử xem?” Phong Tiến nói rất khẽ.

Những người khác không bị pheromone của Phong Tiến tấn công, chỉ tưởng câu này là lời cảnh cáo bình thường, nhưng mỗi Giả Lưu biết kẻ trước mặt… đã tức giận thật.

Như con rồng độc ác bị giẫm trúng vảy ngược, muốn tiêu diệt kẻ địch ngây thơ của mình.

“Tôi…” Giả Lưu khó thở, trước khi cậu ta đến, chẳng ai nói với cậu ta rằng lớp này có người đáng sợ như vậy cả! Sự nghiền ép tuyệt đối về thực lực khiến cậu ta run lẩy bẩy, Giả Lưu đã muốn bỏ chạy rồi, nhưng lại sợ mất mặt, thế là vẫn gắng gượng: “Nếu anh muốn ra mặt thì có dám đấu một trận bóng rổ với tôi không? Anh mà thắng, sau này tôi sẽ không quấy rầy anh ấy nữa, nhưng nếu tôi thắng, anh không được nhúng tay vào.”

Những bạn cùng lớp đang dỏng tai nghe ngóng bấy giờ không nhịn được bật cười, lớp phó Thể dục càng không kìm được phải bụm miệng để mình không thốt ra tiếng cười nhạo quá lộ liễu.

Đấu bóng với Phong Tiến, muốn bị thua hay gì?

Thật ra Phong Tiến chưa từng gặp tên này trong sân bóng rổ, cũng đoán được tỷ lệ thắng của mình gần trăm phần trăm.

Khi những người khác đều tưởng Phong Tiến sẽ đồng ý ngay, thì chợt thấy Phong Tiến nghiêng đầu, chuyển sang Quý Vãn ngồi bên trong.

“Cậu ta muốn đấu bóng rổ với tôi, cậu cảm thấy thế nào, chấp nhận được không?” Phong Tiến hỏi.

Quý Vãn không ngờ Phong Tiến sẽ hỏi ý kiến mình, hơi sững sờ: “Đều được, cậu quyết định đi.”

Thế là Phong Tiến đồng ý: “Được, hẹn ngày mai.”

Giả Lưu vẫn nhìn chằm chằm: “Không đấu trong trường, ra sân bóng rổ bên ngoài.”

Phong Tiến thì không quan tâm đấu ở đâu, bàn bạc xong, Giả Lưu rời đi.

Hôm sau tan học, Quý Vãn theo Phong Tiến và Khổng Lập Ngôn đến sân bóng rổ đã hẹn.

Sân bóng đó không bên chỗ họ, mà ở bên cạnh một ngôi trường phía nam thành phố.

Bấy giờ Giả Lưu đã ở đó, thấy Phong Tiến cũng chẳng sợ hãi đến mức lập tức quỳ xuống lạy lục, ngược lại còn huênh hoang cứ như đã nắm chắc phần thắng trong tay.

“Đừng nói tôi không nể mặt anh.” Giả Lưu đắc chí, “Lần này anh thua chắc, đồng đội của tôi đều là người trong đội bóng rổ trường, bây giờ chịu thua còn kịp đấy.”

Chẳng ai phản ứng cậu ta, bọn Quý Vãn đi đến chỗ chiếc ghế dài bên kia, ngồi xuống.

“Chắc cậu ta đã tìm chi viện bên ngoài.” Quý Vãn nhíu mày, đến gần Phong Tiến nói: “Có thể là người của ngôi trường gần đây.”

“Ừ không sao.” Phong Tiến nói, “Đồng đội của tôi cũng ở trường đó, không sợ.”

Tất nhiên, người chạy tám trăm mét đã thở hồng hộc, chỉ giỏi ra net chơi game như Khổng Lập Ngôn sẽ không đấu bóng rổ, cậu ta đến đây để cổ vũ hò hét hóng chuyện thôi.

Khổng Lập Ngôn lấy điện thoại ra, bấm phím lạch tạch gửi lên nhóm: @Trương Dương Lý, mau lên, đối tượng giới thiệu lần trước nói với cậu nè, tuy bây giờ không thành công, nhưng qua đây ngắm cũng được, cứ làm bạn trước, nếu thích hợp thì chờ tốt nghiệp rồi tranh thủ!

[@All, tới chưa, lần này phải thắng đó các anh em!]

Phong Tiến: “… Khổng Lập Ngôn.”

Khổng Lập Ngôn hoang mang quay đầu: “Hả? Gọi tôi à?”

“Học hành đàng hoàng, đừng suốt ngày kêu người ta yêu đương hẹn hò.” Phong Tiến nói với vẻ vô cảm: “Cậu cảm thấy mình làm vậy có thích hợp không.”

Khổng Lập Ngôn: “?”

Có gì không thích hợp à? Làm bạn trước, chờ tốt nghiệp rồi mới hẹn hò, tốt lắm mà?

Sau đó Khổng Lập Ngôn nhìn thấy những lời mình vừa đăng lên nhóm ban nãy đã bị quản lý Phong Tiến thu hồi lại.

Không chỉ mình hắn, mấy câu hô hào đòi xem ảnh chụp cũng bị thu hồi luôn.

Phong Tiến chậm rãi gõ chữ: Đừng spam, lát nữa nếu có người chưa tới, gửi tin nhắn sẽ không thấy.

Phong Tiến nghiêm túc như vậy, Khổng Lập Ngôn cũng ngại nói thêm trong nhóm, bèn choàng qua vai Quý Vãn kể rõ tình hình với cậu.

“Bọn tôi có vài người bạn nối khố thân thiết học ở trường bên cạnh, họ chơi bóng rổ cũng giỏi, lần này gọi họ ra giúp đó.” Khổng Lập Ngôn nói.

Sau khi kể rõ tình hình, Khổng Lập Ngôn vẫn không nén được suy nghĩ muốn giới thiệu bạn thân của mình cho Quý Vãn.

Nếu Quý Vãn và bạn thân của cậu ta ở bên nhau, gom lại tính luôn thì mọi người giống như một nhà rồi, sau này tốt nghiệp cũng thường xuyên gặp mặt, hoàn hảo biết bao!

Nếu Phong Tiến không thích nhắc tới chuyện yêu đương cấp ba vì sợ bỏ lỡ việc học, vậy cậu ta nói sang chuyện sau khi tốt nghiệp là được nhỉ.

Khổng Lập Ngôn kéo Quý Vãn, rủ rỉ bên tai cậu: “Vãn Vãn nè, tôi biết cậu không thích bọn Alpha khốn, chỉ thích Beta giống cậu. Vậy cậu có từng nghĩ tới việc tốt nghiệp rồi sẽ tìm một Beta thế nào không?”

Quý Vãn ngớ người bởi chủ đề đột ngột quá mức này: “Chưa nghĩ tới.”

“Là vầy, cậu xem…” Khổng Lập Ngôn đang định thì thầm giới thiệu người mình cho Quý Vãn, chợt nghe Phong Tiến mở miệng.

“Khổng Lập Ngôn.” Giọng Phong Tiến hơi lạnh, “Hình như họ tới rồi, đang ở đầu đường phía trước. Nhưng bị lạc không biết đi tiếp, cậu ra xem thử.”

Cái khu đi lối nào cũng đến đích như chỗ này mà cũng lạc đường á?

Khổng Lập Ngôn chẳng hiểu mô tê gì, nhưng vẫn nghe lời ra đó.

Và Khổng Lập Ngôn thật sự đón được người, chẳng qua họ không lạc đường, mà trùng hợp vừa mới vừa tới thôi.

Cả đám chuyện trò rôm rả, lúc sắp đến sân bóng, không biết ai bắt chuyện: “Này, các cậu nhìn anh Phong…”

Mọi người đồng loạt quay sang chỗ ghế dài, bấy giờ Phong Tiến đang ngồi đó, nghiêng đầu nói chuyện với người mà họ chỉ nhìn thấy cái ót. Do mặt Phong Tiến hướng qua bên này, vì thế họ đều nhìn thấy biểu cảm của hắn.

Dáng vẻ bực bội và mất kiên nhẫn ở Phong Tiến đã bay biến mất, khóe môi hắn nhếch khẽ chứa ý cười, vẻ mặt có thể gọi là ôn hòa, thậm chí còn mang vẻ cưng chiều.

Phong Tiến hẹn hò rồi á?

Suy nghĩ này xuất hiện trong đầu nhiều người, khiến họ giật mình run lập cập.

Có cậu chàng nghịch ngợm nâng tay tạo thành hình cái loa, hú hét: “Phong Tiến, hẹn hò mà không nói với bọn này một tiếng! Chẳng phải chỉ là thoát kiếp FA mời bạn bè ăn nhậu một bữa thôi sao, sợ bọn này ăn hết tiền của cậu à?”

Khổng Lập Ngôn hú vía suýt phun nước bọt: “Ê ê đừng có nói bậy, hẹn hò gì, tôi thấy các cậu dạo này không bị đánh nên ngứa đòn phải không!”

Mọi người cười ồ lên, thật ra họ chỉ đùa thôi chứ không thật lòng nghĩ Phong Tiến sẽ hẹn hò, chắc người ngồi cạnh Phong Tiến là bạn mới.

Dù sao thì người có thể khiến Phong Tiến rung động vẫn chưa ra đời mà…

Khi người đang nói chuyện với Phong Tiến quay mặt sang, tiếng cười hô hố chợt im bặt, trở thành tiếng ho sù sụ do bị sặc nước miếng.

“Trời đất mẹ ơi.” Trương Dương Lý khó khăn lắm mới ngừng ho, nói với vẻ ngất ngây, “Thật cmn đẹp.”

Lấy cớ bạn của anh Phong cũng là bạn của mọi người, họ vội vã xúm lại choàng vai bá cổ Quý Vãn, bị Phong Tiến xua đuổi.

“Cút cút cút, cả đám Alpha, pheromone hôi chết, hóng hớt cái gì.” Phong Tiến xụ mặt mắng.

“Sao lại hôi được, mùi kem lạnh ngọt ngào của tôi à?”

“Vậy chẳng lẽ là mùi táo của tôi? Thơm lắm đấy nhé.”

Trương Dương Lý là Beta tức thì buột miệng, kích động rằng: “Tôi không có pheromone nè, bạn mới ơi, xem ra chỉ mình tôi có thể cho cậu cái ôm an ủi thôi nhỉ.”

“Beta càng không được, cậu ấy dị ứng Beta.” Phong Tiến nói.

Quý Vãn: “…?”

Cảnh tượng ầm ĩ này không kéo dài bao lâu, bởi có một đám người khác đi tới từ phía xa.

“Cậu yên tâm, đấu bóng với bọn cấp ba, tụi này chưa thua bao giờ!” Các Alpha vạm vỡ vừa đi vừa đảm bảo với Giả Lưu, “Chắc chắn đánh cho chúng tơi bời hoa lá!”

Giả Lưu gật đầu đầy hài lòng, chợt nghe Alpha vạm vỡ nói tiếp: “Ngoài đám Phong Tiến, những người khác thì bọn này chắc kèo 90%! Đảm bảo số tiền cậu bỏ ra không uổng phí!”

Nụ cười trên mặt Giả Lưu thoắt chốc cứng lại.

“Cậu sao vậy.” Alpha vạm vỡ chẳng hiểu gì, nhìn sang sân bóng, vẻ mặt tức thì suy sụp.

Sét đánh giữa trời quang, tại sao chứ, tại sao chỉ ra ngoài kiếm thêm chút đỉnh cũng gặp phải kẻ đã từng xử đẹp họ chứ!

Trận đấu bóng này, bọn Phong Tiến thắng tuyệt đối, đối thủ gặp họ đã bủn rủn tay chân, cố gắng phòng thủ vẫn chẳng ích gì.

Đấu bóng xong, sắc trời đã tối hẳn, bên thua vội vã chạy đi với vẻ chán chường, không còn mặt mũi ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Mai không phải cuối tuần, dù cả đám rất muốn chè chén một bữa no say cũng buộc lòng ai về trường nấy, chờ lần sau rảnh hẹn tiếp.

Trương Dương Lý quyến luyến lắm, còn muốn trao đổi phương thức liên lạc với Quý Vãn, bị Phong Tiến lấy lý do làm lỡ việc học, ngăn cản một cách vô tình.

Khổng Lập Ngôn lại muốn ra net chơi, thế là tách khỏi nhóm.

“Vậy chỉ có hai chúng ta về thôi.” Phong Tiến nói.

Quý Vãn gật đầu: “Ừ, ngồi xe buýt nhé? Hay cậu muốn bắt xe?”

“Tôi…” Phong Tiến mím môi.

Đám bạn của Phong Tiến vẫn để lại rất nhiều mùi trên người Quý Vãn.

Tạp nham vô cùng, át hết mùi của hắn.

… Hắn không thích.

“Tôi muốn cắn một cái.” Phong Tiến cúi đầu rằng, gió đêm thổi khiến giọng hắn trở nên mơ hồ, nghe có vẻ mệt mỏi, “Vận động sinh ra quá nhiều pheromone, hơi khó chịu.”

“Vậy à.” Quý Vãn sửng sốt, “Sao cậu không nói sớm? Đi, chúng ta tìm một chỗ kín.”

Quý Vãn rất tin tưởng Phong Tiến, nên không nghĩ ngợi gì thêm.

Nếu vận động không thoải mái thì tại sao trước đây Phong Tiến luôn chơi bóng? Pheromone được tản ra qua mồ hôi, lượng vận động thích hợp sẽ giúp pheromone trong cơ thể được giải phóng một cách tốt hơn.

Từ ‘khó chịu’ đó hoàn toàn là một lời nói dối.

Có một nhà thi đấu ở ngay bên cạnh, Phong Tiến dẫn Quý Vãn vào phòng thay đồ.

Trong phòng thay đồ chẳng có ai, Phong Tiến khóa trái cửa, nắm cổ tay của Quý Vãn.

Lúc chơi bóng chảy nhiều mồ hôi, tuy đã được gió thổi đi phần nào nhưng vẫn chưa khô hẳn. Bấy giờ bàn tay đang nắm tay Quý Vãn còn khá ẩm.

Quý Vãn không nói gì, im lặng để mặc động tác của Phong Tiến.

“Tôi lau một chút.” Phong Tiến ấp ủ mưu đồ, giả vờ như vừa nhận ra người mình không được sạch lắm, thế là buông tay với vẻ thỏa mãn, nhìn lén cổ tay của Quý Vãn bấy giờ đã vương đầy mùi pheromone mình, “Chờ tôi một lát.”

“Ừ.” Quý Vãn ngồi lên ghế, nhân tiện bắt chuyện với Phong Tiến: “Bạn cậu thú vị thật.”

Phong Tiến: “…”

Phong Tiến đang rửa mặt bỗng quay đầu lại, lấy đám bạn nối khố của mình ra làm đá kê chân, trông đến là vô tình: “Đó là do cậu chưa hiểu rõ họ.”

Quý Vãn tiếp lời Phong Tiến: “Nếu hiểu rõ sẽ thế nào?”

“Cậu sẽ nhận ra họ không thú vị bằng tôi.” Giọng Phong Tiến lạnh tanh.

Quý Vãn: “…”

Sơ ý quá, không né kịp đợt tự tâng bốc này.

Phong Tiến nhanh chóng lau sạch mồ hôi trên người, quay lại chỗ Quý Vãn.

Như sực nhớ điều gì, tầm mắt Phong Tiến cứ đặt trên môi cậu.

Quý Vãn hiểu lầm ý hắn, giải thích: “Vết thương sau gáy tôi lành hẳn rồi, cậu khỏi lo, không cần dùng cách thứ hai nữa.”

“… Tôi biết.” Phong Tiến kéo chỗ áo sau cổ Quý Vãn ra một chút, nhìn làn da hơi nhạt nơi ấy, giọng khàn đi, “Có cách không đau mà không làm, cứ nằng nặc đòi cách gây khó chịu, cậu cũng nhẫn tâm với bản thân thật đấy.”

Quý Vãn phân tích ý câu này, chần chừ rằng: “Cậu… vẫn muốn dùng cách thứ hai à?”

Làm thinh một lúc, Phong Tiến thờ ơ đáp: “Tất nhiên tôi không muốn, tôi lo cậu muốn thôi.”

“À.” Quý Vãn mỉm cười, “Cậu yên tâm, tôi biết cần phải giữ khoảng cách mà, không cần lo tôi chiếm hời của cậu.”

Phong Tiến: “…”

Bị chiếm hời gì, thật ra hắn không để bụng lắm đâu.

Quý Vãn cúi đầu tựa lên tường chờ đợi, ngón tay Phong Tiến nhấn xuống, di chuyển trên vùng gáy không có pheromone của cậu, vết chai do cầm bút ma sát vùng da mỏng trên gáy, mang đến cả giác tê ngứa khiến người ta rùng mình.

Đợi mãi mà Phong Tiến vẫn không cắn, hắn chạm tay lên gáy cậu, đến khi làn da nơi ấy vương đầy mùi pheromone của mình rồi vẫn chưa hài lòng.

Còn những nơi khác nữa, những nơi khác cũng nên có sự hiện diện của mùi pheromone hắn.

Phong Tiến thở dài một tiếng thật khẽ.

Quý Vãn quay đầu, dùng ánh mắt thể hiện sự khó hiểu của mình: “?”

“Không có gì, chỉ là chơi bóng xong, bọn họ ôm nhau chúc mừng chiến thắng mà chẳng có ai ôm tôi.” Giọng Phong Tiến chứa đôi phần rầu rĩ và cô đơn, “Cũng không trách họ được, đôi khi pheromone mạnh quá cũng chán.”

Quý Vãn sửng sốt.

Trước đó cậu cũng chú ý tới chuyện Phong Tiến vừa nói, sau khi đấu bóng xong, những người bạn của Phong Tiến quả thật có ôm nhau chúc mừng, nhưng lúc đứng trước Phong Tiến, họ chỉ cụng tay mà thôi.

Vì không chịu được khi tiếp xúc quá gần với pheromone của Phong Tiến sao?

Lúc nhìn thấy họ ôm nhau, Phong Tiến đang nghĩ gì?

Quý Vãn thở dài trong lòng, xoay người dang rộng tay.

“Muốn chứ?” Quý Vãn hỏi.

Người lên tiếng có vẻ mặt ôn hòa, từng đường nét tinh xảo trên khuôn mặt đều đong đầy sự an ủi, và xót thương mà cậu đang cố gắng che giấu.

Phong Tiến không đáp, hắn rũ mắt giấu đi cảm xúc bên trong, chậm rãi khom người ôm cơ thể ấm áp kia vào lòng.

Quý Vãn vỗ nhẹ lưng Phong Tiến: “Chúc mừng, cậu chơi tốt lắm.”

“Ừ.” Phong Tiến im lặng ôm, khi thời gian trôi đi rất lâu, khi trên người Quý Vãn đều tràn đầy mùi pheromone của mình rồi, Phong Tiến mới hơi thả lỏng.

“Tôi có thể vừa ôm cậu như vậy, vừa cắn cậu không?” Phong Tiến dịu giọng, “Chắc hơi lệch, nhưng tôi cố gắng cẩn thận.”

Quý Vãn không ý kiến với chuyện tư thế, bèn gật đầu đồng ý.

Phong Tiến nghiêng đầu, há mồm cắn xuống.

Pheromone được đưa vào liên tục, mùi hương nọ bao vây Quý Vãn, nồng đượm từ trong ra ngoài.

Phong Tiến nghĩ, nếu Quý Vãn ngửi được mùi pheromone, có lẽ sẽ ngờ ngợ khi cảm nhận thấy những cuộn trào mãnh liệt ở chúng giờ phút này.

Nhưng Quý Vãn chỉ là một Beta, cậu vẫn yên tâm nhắm mắt, chẳng hay biết gì về mùi pheromone đang bao trùm mọi ngóc ngách trong căn phòng mình đang đứng.

.

Chương 25

Bạn Tiến chơi lợi dụng quá nha =)))))

Ui gõ hoài không thấy hết chương, nhìn lại thì ra là dài gấp 3 lần mấy chương trước 🤣

8 thoughts on “Chương 24 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

  1. Ủ uôi a Phong làm nũng =))))) cơ hội k tưởng luôn 🤣🤣 anw, hnay tận 3 chương liền, cảm ơn bạn chỉ nhà nhiều nha.
    Thật sự là mỗi ngày vào hóng truyện nhà bạn là 1 niềm vui, từ bộ Lật xe chỉ nam qua bộ này lun, đều hợp gu tui hết :v mà vì lười quá nên giờ mới ngoi lên cmt cho bạn 🤣🤣

    1. Ui thấy lạnh lùng vậy thôi chứ cũng cơ hội lắm =))))
      Cảm ơn bạn đã đọc truyện, không cần cmt cũng được, mình biết có người cũng hóng là vui rồi =)))))

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s