Chương 18 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Dàn màu có sẵn của WordPress mất màu cam rồi nên chọn đại màu khác cho lẹ 😂

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 18: Đổi giường

Quý Vãn vươn tay sờ vết cắn sau gáy mình, ngón tay thon dài trắng trẻo phối với vết thương đo đỏ, mang lại vẻ đẹp khêu gợi quái lạ.

Huyệt thái dương của Phong Tiến nảy mạnh, vô thức nắm tay Quý Vãn: “Đừng chạm vào.”

Lòng bàn tay Quý Vãn hơi lạnh, nhưng Phong Tiến lại tức tốc buông ra như bị bỏng.

“Cậu ở đây chờ, đừng chạm vào vết thương.” Nói đoạn, Phong Tiến vội vã rời đi, bóng lưng trông còn hơi hoảng hốt. Chưa được và bước, hắn bỗng quay lại đóng cửa ký túc xá giúp Quý Vãn.

Quý Vãn ngồi trên ghế, nghe nhịp chân hối hả xa dần của Phong Tiến.

Theo lưu trình bình thường, bây giờ cậu cần phải rửa chỗ bị cắn để làm vơi đi mùi pheromone còn sót lại. Nhưng với cơn đau lúc này, chắc gáy của cậu sẽ không thể chịu được việc cậu lau nơi ấy lần nữa đâu, thôi cứ chờ pheromone tự phân tán đi thì hơn.

… Tốt nhất Khổng Lập Ngôn khoan về, không thì thật sự chẳng tài nào giải thích được, hiện trường bây giờ nhìn sao cũng thấy có vấn đề.

Khổng Lập Ngôn không về thật, Phong Tiến thì quay lại rất nhanh.

Phong Tiến cầm túi nhỏ trong tay, hắn xốc ngược đổ những thứ bên trong ra, Quý Vãn mới biết là thuốc thoa vết thương.

Phong Tiến cầm một tuýp trong số đó, đi vòng qua sau lưng Quý Vãn.

“Cúi đầu.” Giọng Phong Tiến hơi khàn.

Quý Vãn: “…?”

Phong Tiến không những mua thuốc cho cậu, còn định tận tay thoa thuốc cho cậu sao?

Hình như đãi ngộ này hơi cao, qua những lời trà dư tửu hậu của Khổng Lập Ngôn, nếu Phong Tiến bất cẩn bị thương trong lúc đánh nhau, dù bị thương mức độ nào cũng không bao giờ cho người khác xử lý vết thương giúp mình.

Đồng thời, hắn cũng sẽ không giúp ai xử lý vết thương cả. Theo lời Phong Tiến, hành vi này quá mức thân mật, không quen.

Quý Vãn né tránh: “Để tôi tự làm được rồi.”

“Cậu không nhìn thấy, làm được gì.” Phong Tiến vừa ép buộc vừa cẩn thận giữ một bên vai của Quý Vãn, “Đừng nhúc nhích, tôi sẽ nhẹ tay.”

Quý Vãn không vùng vẫy nữa, yên tâm hưởng thụ phục vụ của Phong Tiến.

Thuốc bôi lành lạnh được thoa nhẹ lên vết thương, tức thì làm giảm cơn đau, Quý Vãn thở dài hài lòng.

Động tác thoa thuốc của Phong Tiến khựng lại trong một thoáng, sau đó, Quý Vãn nghe thấy giọng nói đầy kìm nén của Phong Tiến: “… Xin lỗi.”

Phong Tiến sống bao nhiêu năm qua, gần như chưa bao giờ nói hai chữ này một cách trịnh trọng đến thế. Chữ xin lỗi thốt ra từ miệng hắn đa phần đều dùng để châm chọc và khiêu khích.

Phong Tiến chờ đợi phản ứng của Quý Vãn, có lẽ sẽ chỉ trích hoặc phẫn nộ, song, Quý Vãn chỉ cười bảo: “Tâm trạng cậu không tốt, hiểu mà.”

Phong Tiến thật khó diễn tả cảm nhận của mình lúc này, hắn tiếp tục thoa thuốc cho Quý Vãn, động tác cẩn thận hơn rất nhiều.

“… Tôi đã hỏi bác sĩ, ông ấy nói vết thương của cậu cần một tuần mới lành hẳn.” Phong Tiến rầu rĩ.

“À, vậy à.” Quý Vãn sửng sốt, nhớ đến một chuyện.

Lúc trước ở bệnh viện, bác sĩ đề nghị Phong Tiến hãy giải tỏa pheromone mỗi hai đến ba ngày một lần, bây giờ vết thương của cậu cả tuần mới lành, thế chẳng phải họ cần…

Dường như biết cậu đang nghĩ gì, giọng Phong Tiến đầy bực dọc: “Mấy hôm nay tôi tiêm thuốc, đến khi nào vết thương của cậu khỏi hẳn.”

Quý Vãn muốn quay đầu nhìn mặt Phong Tiến, nhưng do tư thế và vết thương nên không thấy được.

Tuy có thể miễn cưỡng xem việc đó như hô hấp nhân tạo, nhưng dù sao đây cũng là hành động thân mật, cậu và Phong Tiến đều chẳng phải cao thủ tình trường, muốn ngay lập tức khắc phục chướng ngại tâm lý thì hình như cũng không dễ dàng.

Quý Vãn không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu.

*

Khuya, ký túc xá tắt đèn, trong phòng tối om, chỉ có ánh trăng bàng bạc ngoài cửa sổ rọi vào, tạo nên một vùng sáng mờ.

Phong Tiến trằn trọc khó ngủ, hắn nằm thẳng, sau đó xoay người nằm nghiêng quay mặt vào tường, rồi cuối cùng lại hướng sang giường của Quý Vãn.

Quý Vãn đang ngủ ở đối diện, Phong Tiến chỉ lờ mờ thấy một người đang nằm ngay ngắn. Vạn vật chìm trong tĩnh lặng, nhưng hơi thở của Quý Vãn quá khẽ, hắn chẳng nghe thấy gì cả, toàn nghe tiếng thở ngắt quãng của Khổng Lập Ngôn.

Tại sao tiếng thở của Khổng Lập Ngôn lại ở gần Quý Vãn đến vậy?

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, Phong Tiến đã nhíu mày.

Hắn ngước mắt, dời tầm nhìn từ chỗ Quý Vãn lên trên, nhìn sang vị trí giường của Khổng Lập Ngôn.

Quý Vãn và Khổng Lập Ngôn cách nhau rất gần, tấm ván ngăn ở đầu giường che họ lại, nhưng chỉ cần một người vươn tay là sẽ sờ được ngay mặt của người kia.

Phong Tiến nhíu mày.

Khoảng cách này gần quá, chẳng lẽ buổi tối nghe thấy tiếng thở kinh dị của Khổng Lập Ngôn, Quý Vãn không bị mất ngủ, ảnh hưởng việc học sao?

Phong Tiến chẳng biết mình ngủ từ khi nào, suốt đêm hắn đều ngủ không ngon, nghe tiếng động nhỏ thôi cũng mở mắt.

Bình minh ló dạng, Khổng Lập Ngôn mơ màng ngồi dậy, mắt lim dim bằng một đường chỉ.

Khổng Lập Ngôn dậy nhưng không rời giường ngay, cậu ta gãi đầu, nhìn Quý Vãn vẫn còn ngủ trọn vài giây, cảm thấy đầu óc tỉnh táo chút đỉnh mới lồm cồm bò dậy.

Khổng Lập Ngôn đang định xuống giường, chợt nghe câu chất vấn lạnh lùng của Phong Tiến: “Cậu đang làm gì vậy?”

Khổng Lập Ngôn bị dọa điếng hồn, suýt hụt chân. Sau khi ổn định cơ thể, cậu ta vỗ nhẹ ngực mình, thở phào.

“Làm hú vía, anh Phong tự dưng lên tiếng vậy?” Khổng Lập Ngôn nói, “Hôm qua họp phụ huynh, mẹ tôi về bảo tôi phải tích cực học hành, nên tôi thử dậy sớm.”

Phong Tiến vẫn nhíu mày: “Dậy sớm thì thôi, tại sao còn phải nhìn Quý Vãn?”

“Thì cũng do dậy sớm không có tinh thần đó? Nhìn lén vài lần là lên tinh thần ngay.” Khổng Lập Ngôn không nén được khen ngợi, “Nhan sắc đỉnh cao, đang ngủ cũng đẹp. Sáng dậy nhìn thôi đã giúp tỉnh táo phấn chấn, tác dụng y như uống cà phê, đây là hạnh phúc của việc được ngủ cạnh Vãn Vãn nhỉ.”

Khổng Lập Ngôn tiếp tục: “Nhưng trong hạnh phúc cũng có phiền muộn, nhiều lúc muốn đọc tiểu thuyết hài hòa trước khi ngủ mà sợ Vãn Vãn ngẩng đầu liếc màn hình điện thoại của tôi, nhỡ dạy hư cậu ấy thì tội lỗi lắm.”

Dứt lời, Khổng Lập Ngôn thấy sắc mặt Phong Tiến là lạ, tò mò: “Cậu sao vậy, cậu cũng chưa tỉnh hẳn à?”

Phong Tiến: “…”

Phong Tiến điềm nhiên: “Học hành không nằm ở mấy phút ít ỏi này, cậu dậy sớm khiến tinh thần cả ngày không được tốt, còn phản tác dụng học không vào. Cứ dựa theo giờ giấc nghỉ ngơi trước đây của cậu đi.”

Nếu người khác nói vậy, chắc Khổng Lập Ngôn sẽ xem lời họ như đang đánh rắm. Nhưng Phong Tiến học giỏi, Khổng Lập Ngôn chợt thấy có lý vô cùng.

Cậu ta nghĩ ngợi một lúc, sau đó nằm xuống giường.

Khi phòng ký túc xá yên ắng trở lại, Phong Tiến cụp mắt nhìn chiếc giường trống bên cạnh, mím môi.

*

Quý Vãn chẳng hay biết gì về chuyện này, cậu vẫn thức dậy đến lớp như bình thường, kết thúc ngày học, Quý Vãn và Phong Tiến, người vừa từ chối lời mời chơi bóng của những người khác, cùng về ký túc xá.

Quý Vãn vẫn rất hưởng thụ dịch vụ thoa thuốc của Phong Tiến, nếu bảo lần đầu tiên khi Phong Tiến thoa thuốc giúp còn chưa thích ứng được, thì bây giờ cậu đã có thể vừa đọc sách vừa mặc Phong Tiến làm.

Đang thoa thuốc, Phong Tiến thình lình bắt chuyện: “Cậu nằm bên đó, buổi tối có thấy khó ngủ không?”

Quý Vãn: “?”

Quý Vãn không rõ ý của Phong Tiến, thật thà đáp: “Cũng được, tôi dễ ngủ lắm.”

Phong Tiến trầm ngâm, một lúc sau lại tiếp tục: “Hướng đặt của chiếc giường cậu đang ngủ không được tốt, chỉ cần mở cửa sổ, gió lùa vào chắc chắn sẽ thổi tới giường, dễ bị cảm lạnh.”

Quý Vãn khó hiểu: “… Cảm ơn đã quan tâm? Tôi sẽ chú ý giữ ấm.”

Phong Tiến: “…”

Thường ngày Phong Tiến ghét nhất chuyện mình xuống nước với ai một chút thôi là kẻ đó được nước lấn tới, ấy vậy mà bây giờ hắn đã trải đường sẵn cả rồi, sao Quý Vãn vẫn không chịu lấn tới!

“Rốt cuộc cậu có biết sắp xếp công việc không hả?” Động tác trên tay Phong Tiến vẫn nhẹ nhàng, nhưng giọng điệu đã trở nên hung dữ, “Cậu dọn qua giường trống bên kia, đừng ngủ ở đó nữa.”

Quý Vãn: “??”

Cậu nghe nhầm sao, Phong Tiến bảo cậu ngủ giường kia?

Quý Vãn kinh ngạc, muốn xoay người xem thử vẻ mặt của Phong Tiến khi nói những lời này nhưng bị Phong Tiến ghìm lại, không cho phép cậu quay sang.

Lời dặn của Khổng Lập Ngôn hồi mới dọn đến vẫn còn văng vẳng bên tai, Khổng Lập Ngôn bảo với cậu bằng vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn, nói Alpha càng mạnh, ý thức lãnh địa càng cao, ngủ bên cạnh Phong Tiến không chừng nửa đêm sẽ bị Phong Tiến xem là kẻ xâm chiếm lãnh địa rồi vứt xuống giường.

Nhưng bây giờ… Phong Tiến đang chịu kích thích gì vậy?

Bàn tay đang ghìm vai cậu ngày càng chặt rồi chợt thả lỏng, hắn biếng nhác rằng: “Tôi sợ sau này nửa đêm khó chịu cần tìm cậu, cậu ngủ bên cạnh tôi sẽ dễ hơn, chứ qua đó nhỡ tiếng động lớn quá, không chừng còn làm ồn người khác.”

Quý Vãn vỡ lẽ, thảo nào Phong Tiến tự dưng muốn cậu đổi giường.

Quý Vãn không chấp nhất gì về việc ngủ ở đâu, bèn đáp: “Được, mấy hôm nữa rảnh sẽ dọn.”

“Mấy hôm nữa?” Phong Tiến nhíu mày, “Dọn ngay hôm nay, tôi giúp cậu.”

Năng lực hành động của Phong Tiến rất tốt, thậm chí còn chẳng để Quý Vãn làm, một mình hắn đi vài ba lần là dọn hết đồ đạc trên giường Quý Vãn sang, Quý Vãn muốn giúp thì bị Phong Tiến đuổi đi với lý do vướng víu tay chân.

Lúc Khổng Lập Ngôn về, thứ đập vào mắt đầu tiên là Quý Vãn đang hoang mang đứng ngơ ra, bên cạnh là chiếc giường trống rỗng.

Khổng Lập Ngôn căng thẳng: “Oản, chăn nệm của cậu đâu rồi, cậu dọn đi à…”

Khổng Lập Ngôn sải bước lớn từ ngoài cửa vào, bấy giờ mới thấy rõ cảnh tượng trong phòng.

Chiếc giường trống bên cạnh giường Phong Tiến bấy giờ đã được trải drap, còn Phong Tiến thì đang ở ngay trên giường, làm việc vô cùng nhanh nhẹn.

Phong Tiến đang… trải drap giường?

Khổng Lập Ngôn: “…???”

Chắc chắn cậu ta vào cửa không đúng cách rồi.

Khổng Lập Ngôn lùi thẳng ra ngoài như gặp ma, sau đó đóng sầm cửa, vài giây sau mới mở ra lại.

Trời đất quỷ thần ơi, Phong Tiến đang trải drap giường!

Còn trải cho người ta nữa!

Khổng Lập Ngôn cảm thấy mình đã biết được chuyện cơ mật giật gân, sắp bị diệt khẩu rồi!

Cậu ta hoảng hốt bụm ngực, nhìn kỹ lại, thấy Phong Tiến đang cầm… hình như là chăn của Quý Vãn.

Không biết vì sao, tim Khổng Lập Ngôn ổn định lại một chút, nhận thấy tầm mắt của Phong Tiến đang đặt trên người mình, cậu ta cũng run rẩy ngước đầu nhìn lại Phong Tiến.

Ánh mắt Phong Tiến u ám: “Cậu ấy không ngủ bên chỗ cậu nữa.”

“À à.” Lúc này khát vọng sống của Khổng Lập Ngôn đã kiểm soát trí óc, cậu ta buột miệng, “Ngủ với anh Phong thì tốt quá, thích hợp lắm!”

Câu này nghe ẩn ý vô cùng, nhưng Phong Tiến không giận, mà sắc mặt còn dịu đi nhiều.

*

Khuya.

Phong Tiến vẫn chưa ngủ.

Là Alpha ưu tú, giác quan của Phong Tiến rất nhạy. Bấy giờ Quý Vãn chỉ cách hắn chưa tới một cánh tay, trong đêm tối tĩnh lặng, hơi thở cứ như đang phả vào tai hắn vậy.

Không có cảm giác bực tức khi lãnh địa bị xâm chiếm, chỉ thấy thanh bình và an yên.

Phong Tiến xoay người, mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.

.

Chương 19

Tính ra bộ này diễn biến cũng nhanh =)))

4 thoughts on “Chương 18 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s