Chương 16 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 16: Không hợp

Lúc Phong Tiến và Khổng Lập Ngôn đến tiệm lẩu đã hẹn, bấy giờ người bên trong đã gọi món xong, chuẩn bị đánh chén.

Phong Tiến không nói gì nhiều, đa phần chỉ lắng nghe. Nhưng là nhân vật trung tâm trong nhóm, thường thì nói một lúc, chủ đề sẽ tự động chuyển sang hắn.

“Hôm đó tôi về nhà ăn cơm, nghe bố nói…” Trương Dương Lý đeo bông tai nhìn Phong Tiến, do dự một lúc mới tiếp tục, “Ông ấy nói hình như dạo này người nhà anh Phong đang ráo riết tìm Omega đó.”

“Ồ.” Phong Tiến gắp miếng thịt bò cho mình, hờ hững rằng, “Muốn tìm em trai em gái cho tôi à? Họ thích Omega vậy sao không tự đi mà sinh.”

“Đâu ra chuyện tìm em cho cậu!” Trương Dương Lý uống ngụm coca lấy bình tĩnh, nói tiếp, “Họ muốn tìm đối tượng cho cậu đấy! Anh Phong, cậu vốn là người ưu tú về mọi mặt, đối tượng họ tìm cho cậu chắc chắn cũng là Omega ưu tú, cảm giác… cảm giác như không định cho cậu tự do yêu đương, muốn đính hôn các kiểu.”

Giọng Trương Dương Lý nhỏ dần, cuối cùng, bàn ăn chỉ còn sự im lặng.

Nhà Phong Tiến cao sang quyền quý, ai ở đây cũng biết. Và tương đương với nó, người nhà Phong Tiến vô cùng nghiêm khắc, đặt tiêu chuẩn tốt nhất về mọi phương diện cho Phong Tiến.

Không khó tưởng tượng, yêu cầu của họ với bạn đời của Phong Tiến cũng rất cao, chắc chắn phải là một Omega hoàn hảo.

“Các cậu bày vẻ mặt này làm gì.” Phong Tiến nhướng mày, “Họ thích tìm cứ tìm, tôi muốn thế nào, chẳng ai can thiệp được.”

Cuộc đời hắn thuộc về hắn, chứ không phải của bố mẹ. Hắn có thể tôn trọng, chuyện gì không quan trọng lắm thì vâng theo. Nhưng hắn sẽ không bao giờ cho phép ai nhúng tay vào những việc trọng đại trong cuộc đời mình.

Khổng Lập Ngôn thấy không khí nặng nề quá, bèn cố gắng khuấy động: “Đúng đó, có phiền phức gì mà anh Phong không xử được, các cậu lo bò trắng răng rồi, tự lo cho bản thân thì hơn. Bảo cậu đó Dương Lý, chẳng phải cậu cứ lải nhải muốn tìm đối tượng là người đẹp tuyệt trần à, tìm được chưa?”

Trương Dương Lý là Beta, nhắc tới chuyện này, cậu ta nhăn mặt sầu não: “Thôi đừng nhắc, mấy người đẹp gần đây tìm được toàn là Omega, thậm chí một vài người còn là Alpha. Tôi không muốn tiến tới với họ đâu, nhỡ bị cắm sừng còn chẳng biết.”

Nghe thế, Phong Tiến đang ung dung ăn cơm chợt dừng đũa.

“Sao cứ nghĩ chuyện này hoài vậy. Đâu phải cứ Alpha Omega nào ở bên Beta cũng ngoại tình. Ngoại tình là vấn đề phẩm chất đạo đức, chỉ có thể chứng tỏ cậu tìm lầm người.” Phong Tiến nhíu mày nói.

“Haiz… Anh Phong là Alpha. Không biết đó thôi.” Trương Dương Lý lắc đầu, “Ai chẳng biết pheromone của Alpha và Omega thu hút lẫn nhau. Một Beta như tôi đi chen giữa cặp đôi AO tìm khổ để làm gì? Đây cũng không phải suy nghĩ riêng của mình tôi, không tin cậu cứ hỏi mà xem. Chí ít cũng 95% Beta muốn nghiêm túc tìm đối tượng đều nghĩ vậy, họ không muốn tìm Alpha hoặc Omega đâu.”

Phong Tiến im lặng, Khổng Lập Ngôn thử khuấy động không khí, cậu ta choàng qua vai Trương Dương Lý, nói: “Người anh em tốt, quen biết cậu bao nhiêu năm, tôi tin tưởng đạo đức của cậu. Lớp bọn tôi có một Beta siêu đẹp mới chuyển tới, tính tình cũng tốt, cần giới thiệu cho cậu không?”

“Thật à!” Trương Dương Lý phấn khởi, “Cần cần! Có ảnh không, cho tôi xem trước nhé?”

Khổng Lập Ngôn có ảnh thật. Đó là tấm ảnh cậu ta kéo Quý Vãn chụp cùng hồi dọn phòng cách đây không lâu, mỗi lần học hành mệt mỏi quá, cậu ta sẽ mang ra ngắm cho lên tinh thần.

Phải thừa nhận, có tác dụng phết!

Người đẹp nhường này mà còn cố gắng, tại sao cậu ta lại không biết cố gắng chứ!

“Để tôi cho cậu xem một chút.” Khổng Lập Ngôn lấy điện thoại ra với vẻ miễn cưỡng, “Chỉ một chút thôi đấy, sau này muốn xem thì tự đi mà chụp.”

“Ừ ừ ừ.” Trương Dương Lý gật đầu lia lịa, nghễn cổ sang chờ Khổng Lập Ngôn mở ảnh.

Nhưng chưa kịp tìm ảnh, Phong Tiến chợt có động tác.

Hắn vươn hai ngón tay khóa màn hình điện thoại Khổng Lập Ngôn, trước ánh mắt khó hiểu của Khổng Lập Ngôn và Trương Dương Lý, hắn điềm nhiên rằng: “Hai người họ không hợp nhau.”

“… Không hợp chỗ nào?” Khổng Lập Ngôn càng hoang mang hơn, “Dương Lý là Beta, hoàn cảnh gia đình khá, chơi với chúng ta từ nhỏ, biết gốc gác hết rồi, tốt lắm mà. Hay cậu nói Vãn Vãn không được?”

Nhưng Quý Vãn cũng tốt, cậu ta nhìn ra được, tuy Quý Vãn xinh đẹp thật, nhưng tính cách cũng thật thà, không phải loại người ham hư vinh, thích đeo bám những kẻ giàu sang quyền quý, dịu dàng lại mạnh mẽ, là Beta trong mộng của biết bao nhiêu Beta đấy!

Phong Tiến bỗng không biết phải trả lời thế nào. Hắn cụp mắt xuống, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, một lúc sau mới đáp: “Dương Lý chơi với chúng ta từ nhỏ, tính cách giống hệt Alpha, nên không hợp.”

Trương Dương Lý: “???”

Câu này logic chỗ nào vậy? Sao cậu ta nghe không hiểu?

Trương Dương Lý vắt óc suy nghĩ, hỏi Khổng Lập Ngôn với vẻ ngờ vực, “Tính cách cậu chàng này cứng cỏi lắm à?”

Đây là lời giải thích hợp lý duy nhất mà cậu ta có thể nghĩ tới. Lúc Beta bọn họ ấy ấy với nhau, ban đầu sẽ không biết ai trên ai dưới, đôi khi bị trùng vị trí, hai bên lại không chịu nhượng bộ thì rất có thể sẽ chia tay.

Khổng Lập Ngôn cũng ngơ ngơ: “Đâu, đâu có, ôn hòa lắm, dễ nói chuyện cực kỳ.”

Trương Dương Lý không hiểu, dứt khoát khỏi cần hiểu nữa, cậu ta nói với Phong Tiến: “Tuy không biết cậu ấy thiên Alpha hay thiên Omega, nhưng tôi yêu cái đẹp mà, nếu thật sự mặt đẹp, tính tốt, tôi ở trên hay dưới đều được. Có gì không hợp chứ.”

Phong Tiến: “…”

Hắn cảm thấy Quý Vãn ở vị trí nào cũng không hợp, bởi đối tượng đã không thích hợp rồi!

Phong Tiến siết chặt bàn tay cầm đũa, bực bội dụi đuôi mắt để điều chỉnh lại cảm xúc, nói ra giao kèo của hai người: “Cậu ấy từng nhờ tôi chắn giúp ong bướm trước khi thi đại học để tránh bỏ lỡ việc học. Nên cho tới kỳ thi, cậu đừng gây thêm phiền phức cho tôi.”

Khổng Lập Ngôn vỗ tay, vỡ lẽ: “Thì ra là vậy, hèn gì tôi thấy hai cậu cứ là lạ! Thì ra Vãn Vãn còn nhờ cậu chuyện này. Haiz, cũng đúng, ong bướm vây quanh cậu ấy nhiều quá, tên nào cũng nói một câu gạ gẫm, chắc chắn sẽ bị mất thời gian học.”

Thế là mọi hành động bất hợp lý trước đây của Phong Tiến đều đã được giải thích.

Khổng Lập Ngôn cất điện thoại không cho Trương Dương Lý xem, Trương Dương Lý đành thôi.

Tan tiệc, Khổng Lập Ngôn và Phong Tiến về ký túc xá.

Đèn ký túc xá sẽ tắt khi đến giờ giấc quy định, Phong Tiến nhìn trần nhà đen ngòm thật lâu mới nhắm mắt lại.

*

Trời sáng, Quý Vãn nhẹ nhàng rời giường đánh răng rửa mặt. Trong phòng ký túc xá này, thường là cậu dậy sớm nhất, Phong Tiến thứ hai, cũng cùng giờ với cậu, Khổng Lập Ngôn là người dậy muộn nhất.

Đến khi cậu và Phong Tiến vệ sinh cá nhân xong cả rồi, Khổng Lập Ngôn mới hối hả bật dậy.

Quý Vãn cầm khăn lau nước trên mặt mình, vừa quay đầu đã thấy Phong Tiến đang đứng sau lưng, chẳng biết đang nhìn gì.

“Sao vậy?” Quý Vãn không hiểu, “Pheromone của cậu lại nhiều quá à, cần cắn một cái?”

Phong Tiến lắc đầu, nhìn thoáng qua gáy Quý Vãn: “Không cắn, chỉ định xem dấu răng lần trước mất chưa.”

Dấu răng lần trước đã mất lâu rồi. Quý Vãn sờ gáy mình, cười rằng: “Cậu cắn không mạnh, mức độ đó thì lành nhanh lắm.”

Quý Vãn nghĩ ngợi, tưởng Phong Tiến sợ dấu vết chưa mất hoàn toàn phải dùng cách khác, bèn tiếp lời: “Giữ lực cắn và tần suất này, đảm bảo chúng ta không cần áp dụng cách khác đâu, cậu cứ yên tâm.”

Phong Tiến mím môi, mắt tối đi: “… Ừ.”

*

Hai ngày tổ chức Hội thao là ngày hiếm để lấy cớ không cần đến lớp. Nhưng Quý Vãn vẫn vào lớp, đêm qua cậu đã ôn xong tài liệu môn Hóa, hôm nay định đổi môn khác.

Phong Tiến cũng muốn lấy sách, hai người bèn đi cùng.

Tất nhiên trong lớp chẳng có bóng người nào. Quý Vãn nhìn Phong Tiến tới chỗ của hắn, vươn tay vào hộc tủ mò mẫm lấy sách, đồng thời cũng cầm một lá thư màu hồng ra theo.

Thư tình.

Phong Tiến đã quá quen thuộc, còn chẳng thèm liếc nhìn. Hắn cũng không mở thư ra đọc, chỉ tiếp tục tìm sách vở và tài liệu mình cần.

Quý Vãn tới chỗ bàn mình bắt đầu tìm sách, nào ngờ cũng kéo ra một thứ quen thuộc.

Lại là một lá thư tình.

Phong Tiến đứng phía sau thấy thế, tất cả động tác dừng hẳn lại. Hắn nhìn chằm chằm Quý Vãn nhặt lá thư dưới đất lên, đặt sang một bên, sau đó tiếp tục tìm tài liệu như mình.

“Không đọc thử?” Phong Tiến vẫn quan sát từng động tác của Quý Vãn.

Quý Vãn nhẹ nhàng lắc đầu.

“Sớm muộn cũng rời khỏi đây, vào trường đại học ở nơi khác.” Quý Vãn bình tĩnh phân tích, “Học cùng cấp ba, tốt nghiệp rồi còn mấy ai gặp lại nhau chứ? Không cần phải xem.”

Phong Tiến im lặng một lúc, hỏi tiếp: “Cậu đã xác định sẽ học trường đại học nào rồi à? Ở đây cũng có nhiều trường chuyên ngành tốt, không thua kém gì những trường nổi tiếng khác trên toàn cầu.”

Quý Vãn nghe thế bật cười.

Như nghĩ đến chuyện vui vẻ lắm, cậu nhoẻn miệng nở nụ cười tươi tắn, cả đôi mắt cũng lấp lánh ánh sáng hạnh phúc.

Giọng Quý Vãn rất khẽ, như đang kể về một giấc mơ đẹp: “Tôi cố gắng học như vậy, chẳng phải cũng chỉ để được đến nơi khác học đại học đó sao?”

Vào chuyên ngành mình thích nhất, vào ngôi trường tốt nhất, rời khỏi cái nhà này, rời khỏi vũng bùn nhơ này.

.

Chương 17

4 thoughts on “Chương 16 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s