Chương 15 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 15: Không phải yêu thầm

Xưa nay thể dục thể thao không phải môn sở trường của Quý Vãn, vả lại do sức khỏe nên cậu cũng chỉ cố nhảy ở mức độ cho phép thôi, thả lỏng tâm trí, không đòi hỏi thứ hạng.

Mắt của Phong Tiến luôn đặt trên đôi giày của Quý Vãn, đến tận khi Quý Vãn nhảy xong, Khổng Lập Ngôn huých nhẹ hắn, Phong Tiến mới hoàn hồn như vừa choàng tỉnh khỏi giấc mộng.

“Anh Phong nhìn kìa, bên đó có nhiều Beta đang nhìn Quý Vãn lắm.” Khổng Lập Ngôn hạ giọng tám chuyện, mặt đầy trìu mến, “Lát nữa chắc chắn họ sẽ đưa nước cho Vãn Vãn, cậu nghĩ Vãn Vãn sẽ bén lửa với ai?”

Bén lửa?

Phong Tiến vô thức nhíu mày, dời mắt từ giày của Quý Vãn sang những người đang vây xem xung quanh.

Không nhìn thì thôi, bấy giờ quan sát mới biết gần đó quả thật có rất nhiều Beta đang vây lại. Số Beta này có nam có nữ, trông như ai làm việc nấy, nhưng thực ra đều ngấm ngầm đặt sự chú ý lên Quý Vãn.

Thấy Quý Vãn nhảy xong, phủi cát trên người ra khỏi hố cát, bấy giờ các Beta đang đứng xem xung quanh bắt đầu rục rịch.

Phong Tiến mím môi.

Theo giao kèo ban đầu của hắn và Quý Vãn, hắn sẽ giúp Quý Vãn đuổi những Alpha quấy rầy đến việc học hành của cậu. Nhưng bây giờ mấy kẻ này không phải Alpha, theo lẽ thường thì hắn không cần nhúng tay.

“Cậu nhìn kìa, quả nhiên có người bước tới.” Khổng Lập Ngôn phấn khích, “Á, đó là một nữ Beta đáng yêu. Không biết Vãn Vãn thích mẫu người này không nhỉ.”

Đáng yêu?

Phong Tiến nhíu mày càng chặt hơn, hắn thấy cô gái Beta nhỏ nhắn nọ đỏ mặt đưa một ly trà sữa cho Quý Vãn, Quý Vãn thì nở nụ cười dịu dàng.

“Nếu hẹn hò, thành tích sẽ bị tôi vượt mặt.” Phong Tiến nghe thấy giọng của chính mình.

Khổng Lập Ngôn: “…”

Người anh em làm mất hứng ghê, không hổ là cậu, công lực độc thân mười mấy năm thâm hậu phết.

“Đâu phải ai cũng yêu cầu cao như cậu. Bắt đầu một mối tình ngọt ngào, đứng vững ở hạng nhì khối cũng tốt mà.” Khổng Lập Ngôn nói đỡ cho Quý Vãn, cố gắng bảo vệ quyền tự do yêu đương của Quý Vãn.

“Cậu không hiểu đâu.” Phong Tiến nói, đồng thời cũng suy nghĩ thông suốt.

Đúng rồi, ban đầu khi Quý Vãn đặt điều kiện với hắn, nguyên nhân cậu bảo hắn ngăn chặn những Alpha khác là vì họ cản trở việc học của cậu. Bây giờ đổi thành Beta, chẳng lẽ Beta không cản trở việc học hay sao, xét về mặt tình chất thì cũng giống đám Alpha kia nhỉ?

Tư duy cứng nhắc, chỉ giới hạn trong Alpha thôi thì đúng là thiếu linh hoạt.

Lớp phó văn thể mỹ và lớp phó sinh hoạt đang phát nước cho các bạn lớp mình, vừa hay đến bên cạnh Phong Tiến, sau khi đưa nước cho Phong Tiến và Khổng Lập Ngôn, họ đang định đưa Quý Vãn thì bị Phong Tiến cản lại.

“Đưa tôi.” Phong Tiến nói. “Tôi mang cho cậu ấy.”

“… Hả?” Lớp phó văn thể mỹ và lớp phó sinh hoạt đều ngớ người, tưởng mình lãng tai. Đến tận khi thấy Phong Tiến xòe tay, mới biết mình không nghe nhầm.

“À à, ồ ồ, được, phiền cậu nhé.” Lớp phó sinh hoạt chưa kịp phản ứng đã dúi nước vào tay Phong Tiến, trố mắt nhìn bóng lưng rời đi của hắn.

Còn mục tiêu của Phong Tiến là Quý Vãn đang cười nói.

Dây thần kinh nào đó trong đầu lớp phó sinh hoạt bị khuấy động, một suy nghĩ lóe lên, cô hối hả móc điện thoại quay lại cảnh tượng này.

Bên kia, Phong Tiến đã đến gần, vừa định lên tiếng, chợt thấy Quý Vãn chỉ vào mình, cười nói với cô gái Beta nhỏ nhắn: “Bạn tôi tới đưa nước cho tôi rồi, nếu không uống nước của cậu ấy đưa, cậu ấy sẽ không vui. Cảm ơn cậu, nhưng chắc không thể nhận trà sữa của cậu rồi.”

Nữ Beta hơi mất mát, nhỏ giọng thì thầm: “Có người bạn nào ngang ngược thế chứ… Thật ra mình cũng hiểu nguyên nhân cậu không muốn nhận, nhưng đâu cần lấy bạn bè ra làm cái cớ… Á.”

Những lời tiếp theo của nữ Beta bị nghẹn lại vào khoảnh khắc quay đầu nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai bí xị của Phong Tiến.

Tin đồn về chàng đại ca trường nhiều vô số kể, kiểu nào cũng có. Xưa giờ chưa có cái nào về việc Phong Tiến đưa nước cả, nếu Quý Vãn không lập tức nhận chai nước uống, cô cũng nghi ngờ Phong Tiến sẽ xem Quý Vãn là trái bóng, đá phăng đi mất.

Còn Quý Vãn nhận nước của Phong Tiến, nhấp một ngụm nhỏ rồi đóng nắp lại, chẳng có chuyện khủng bố nào xảy ra cả, hai người sóng vai rời đi.

Thấy cảnh đẹp nhường này, nữ Beta cắm ống hút vào ly trà sữa, hút rột một ngụm đầy sảng khoái.

Ui, ngọt ghê!

*

Quý Vãn ngỏ ý cảm ơn Phong Tiến đã ra tay giúp mình khỏi tình thế lúng túng, Phong Tiến cũng hài lòng khi chưa để mất đối thủ như Quý Vãn, mọi thứ đều vô cùng tốt đẹp.

Ngày đầu tiên của Hội thao khép lại một cách mỹ mãn, cả lớp tập họp trước khi giải tán. Thầy chủ nhiệm vẫn làm tròn trách nhiệm của mình, lần nữa căn dặn: “Chơi cho vui, nhưng cũng phải rèn luyện cho tốt. Đừng quên bài thu hoạch lần này đấy, chuyện ấn tượng nhất nhé. Nhớ quan sát kỹ trong hai ngày này để có thêm nhiều thông tin!”

Cả lớp vội vã đồng ý, chờ tiếng hô giải tán của thầy chủ nhiệm vang lên, tức thì chạy ùa đi như bầy ong vỡ tổ.

Quý Vãn và hai người bạn cùng phòng của mình ăn qua loa bữa tối, sau đó về ký túc xá.

Quý Vãn tắm trước, Phong Tiến và Khổng Lập Ngôn ngồi trong phòng.

“Chuyện ấn tượng nhất trong Hội thao.” Khổng Lập Ngôn lấy vở tập làm văn ra, vừa nhỏ giọng đọc, vừa viết đề lên giấy, viết xong thì gãi đầu, “Làm thế nào nhỉ, anh Phong viết chưa, cho tôi tham khảo với.”

“Chưa.” Phong Tiến đáp, “Không gấp.”

“Cũng đúng, mấy hôm nữa mới nộp, không cần sốt ruột.”  Khổng Lập Ngôn lại hỏi, “Cậu định viết gì, những tâm đắc vinh quang khi giành hạng nhất hạng mục năm nghìn mét à?”

Phong Tiến im lặng.

Đạt hạng nhất không phải chuyện ấn tượng sâu sắc gì với hắn cả. Từ nhỏ tới lớn hắn đã giành quá nhiều giải nhất rồi, với hắn, thứ hạng này như ngôi sao băng vậy, chỉ nhoáng qua, tỏa sáng trong một thoáng ngắn ngủi mà thôi. Qua rồi sẽ chẳng để lại dấu vết gì nữa.

Thường Phong Tiến cũng chỉ viết đối phó những bài thu hoạch này. Bởi suy cho cùng, chẳng có chuyện gì để lại ấn tượng sâu trong lòng hắn cả.

Song, khi ngẫm lại Hội thao năm nay, Phong Tiến bỗng nhận ra có vài thứ thật sự đọng lại trong tâm trí mình.

Một Quý Vãn bị Khổng Lập Ngôn ôm vai, vương mùi pheromone của người khác.

Và cả… đôi chân dài trắng trẻo thon thả lộ ra bên dưới ống quần ngắn, được tô điểm bởi nắng vàng.

Nhưng mấy thứ này thì có gì sâu sắc chứ?

Phong Tiến hơi nôn nao, hắn nhíu mày, lấy điện thoại truy cập diễn đàn trường mà mình đã lâu không vào.

Trên diễn đàn đã bắt đầu cập nhật về tình hình Hội thao lần này. Phong Tiến tiện tay nhấp vào tiêu đề trên cùng đang hot “Chấn động! Vào xem tinh túy”, nào ngờ ngay đầu bài viết đã chễm chệ tấm ảnh quen thuộc.

Nhân vật chính trong ảnh mặc chiếc quần thể thao ngắn màu đen, lúc nhảy, cơ bắp trên chân căng ra tạo nên đường cong tuyệt đẹp.

Là chân của Quý Vãn.

Mấy bình luận bên dưới toàn là “Liếm liếm liếm”, “Chồng ơi sao anh đi nhảy xa mà không nói em tiếng nào, để em mát xa chân cho anh”, “Các cậu đừng gọi anh ấy là chồng nữa, vì câu này của các cậu mà anh ấy đã dỗ dành tôi hai tiếng rồi đấy!”.

Phong Tiến càng xem, mặt càng đanh lại, cuối cùng xụ mặt nhấp Report.

Mấy người này đăng ảnh lên diễn đàn mà không hề xin phép Quý Vãn, sao vẫn dám đưa lên vậy?

Còn phát biểu thô tục bên dưới nữa, nếu để Quý Vãn nhìn thấy chắc chắn sẽ lúng túng cho xem.

Làm mới lại, bài viết đã bị xóa, Phong Tiến khá hài lòng, bỏ ngoài tai câu la ó “Ai rảnh rỗi đi report bài vậy, có chụp mặt đâu chứ, tôi mới nhấp vào xem lướt qua thôi!” của Khổng Lập Ngôn bên cạnh.

Khổng Lập Ngôn vẫn đang bức xúc: “Chắc chắn là tên biến thái nào yêu thầm Quý Vãn rồi, tự lưu ảnh lại sau đó report bài viết! Không còn lời giải thích nào khác nữa!”

Khổng Lập Ngôn còn định mắng thêm vài câu, thì nghe thấy tiếng của người mà mình chẳng hề ngờ tới.

“Không phải.”

Tay Khổng Lập Ngôn run lên, điện thoại suýt rơi xuống đất: “Cái, cái gì?”

Phong Tiến nhíu mày: “Không phải yêu thầm, chỉ đơn giản là chướng mắt thôi.”

Khổng Lập Ngôn: “À… ha ha.”

Khổng Lập Ngôn cười gượng vài tiếng, cậu ta đâu ngờ chính chủ bị mình mắng lại là Phong Tiến chứ, nhất thời chẳng biết nói gì cho phải. May mà tin nhắn mới nhảy ra trong nhóm chat của đám bạn chơi từ nhỏ đã cứu cậu ta khỏi tình cảnh éo le này.

“Trường của bọn khốn kia cũng tổ chức Hội thao, họ lén chuồn qua đây tìm chúng ta ăn lẩu kìa! Đi thôi đi thôi!”

Tâm trạng Phong Tiến không tốt lắm, thế là đồng ý, xem như đi giải khuây.

Phong Tiến ngẫm lại những lời Khổng Lập Ngôn vừa nói.

Yêu thầm… Sao có thể yêu thầm được. Hắn chưa bao giờ có suy nghĩ về phương diện này.

Hắn chỉ lo chút chuyện bao đồng thôi, chỉ đơn giản thế thôi.

.

Chương 16

10 thoughts on “Chương 15 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s