Chương 9 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 09: Hy vọng lần này kỹ thuật của cậu tốt một chút

Cửa được mở ra rồi đóng sầm lại, ngăn cách mọi tiếng ồn bên trong.

Quý Vãn đi thẳng một mạch ra khỏi tiểu khu, đến một công viên nhỏ gần đó, cậu mới dừng lại.

Gió thu tháng Mười đã hơi se lạnh, Quý Vãn đi vội quá nên bấy giờ trên người chỉ có chiếc áo thun cộc tay mặc trong nhà. Gió thu thổi qua, Quý Vãn đã bình tĩnh trở lại bấy giờ run rẩy như những chiếc lá đang rơi.

Quý Vãn ngồi lên chiếc ghế dài trong công viên, nghiêng người ra trước, một tay chống lên đùi đỡ trán mình, tay kia sờ lồng ngực, nơi có trái tim đang đau âm ỉ.

Không kịp mang thuốc theo, vậy tốt nhất là dùng việc khác dời sự chú ý, không để cơn giận tiếp tục tích lũy nữa.

Quý Vãn hít thật sâu, lục lọi trong túi, lấy điện thoại ra.

Trong điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ người nhà, nhưng do đã chỉnh chế độ im lặng nên không nghe thấy.

Có lẽ vì chẳng ai bắt máy, họ lại chuyển sang nhắn WeChat cho Quý Vãn.

Tin nhắn trên cùng là do bố Quý gửi tới:

[Lập tức về nhà xin lỗi cho bố!]

Quý Vãn nhíu mày xóa tin nhắn đi, sau khi thoát WeChat, cậu mở trang web học tiếng Anh giúp lòng người thanh thản lại.

Là một học sinh giỏi, Quý Vãn nhanh chóng tập trung mọi sự chú ý, đắm chìm trong việc học.

Giai đoạn đọc hiểu tiếng Anh thú vị không thành vấn đề, đến tận khi Quý Vãn lướt đến đề tập làm văn sau đó.

[Bạn có một người bạn, cậu ấy rất nóng tính, chuyện gì cũng muốn đứng đầu. Nhưng bạn đã vượt qua cậu ấy trong cuộc thi lần này, cậu ấy muốn đánh bạn một trận, hãy sử dụng trí khôn của bạn để cậu ấy nhận bạn làm bố.

Viết một đoạn văn ngắn về nội dung bên trên, không được ít hơn 100 chữ.]

Quý Vãn: “…”

Cái đề quỷ quái gì đây.

Quý Vãn kéo lại lên đầu, nhận ra mình đang xem trang mạng học tập tấu hài mà trước đây đã lưu.

Thoát ra trong bất đắc dĩ, nghĩ bụng đề bài này thật vô lý, dù là Phong Tiến tốt bụng chăng nữa, cậu mà bảo Phong Tiến gọi mình làm bố, chắc Phong Tiến cũng sẽ cầm dao đuổi giết cậu mất.

Quý Vãn gần như chẳng thấy việc mình đánh giá Phong Tiến “tốt bụng” có gì khác thường, cậu đang định mở tài liệu học khác, chợt nhận ra có ai đó đứng cạnh mình.

Quý Vãn rời khỏi thế giới học tập, quay đầu sang.

Một đôi chân dài đập vào mắt, nhìn men theo đôi chân lên trên là hàng mày đang nhíu, khuôn mặt hằn học, trong mắt chứa ý đe dọa của Phong Tiến.

Quý Vãn sửng sốt, nhìn theo tầm mắt hắn, thấy có vài tên lưu manh mặc quần jean rách, mặt dán băng cá nhân.

Đám lưu manh kia thấy cậu nhìn sang thì huýt gió, nói năng suồng sã: “Em trai, mặc ít vậy có lạnh không, anh cởi áo khoác cho em mặc nhé!”

Quý Vãn chưa kịp trả lời, một bàn tay khô nóng đã đặt lên phần gáy hơi lạnh bị lộ ra ngoài của cậu.

Là Phong Tiến.

Quý Vãn run nhẹ, cố nhịn cảm giác muốn vùng ra, cậu tỏ vẻ thân quen với Phong Tiến để khiến những kẻ đối diện chùn bước.

Dù sao cậu cũng không phải Omega, phần gáy không có tuyến thể nhạy cảm cấm Alpha chạm vào, tuyến thể của Beta bọn họ khá trì trệ, chạm vào gáy chẳng khác gì chạm vào tay cả,

Pheromone của Alpha thoang thoảng trong không khí, bắt đầu cuộc giao tranh mãnh liệt trong thầm lặng. Mấy tên lưu manh nọ vẫn kiêng dè Phong Tiến, thế là vừa chạy vừa quay đầu, bỏ đi mất.

Quý Vãn thở phào nhẹ nhõm, nói với Phong Tiến: “Cảm ơn nhé.”

Phong Tiến rút bàn tay đang đặt trên gáy Quý Vãn về, ánh mắt còn hung hãn chuyển sang người Quý Vãn, gằn giọng: “Xem gì mà mê mẩn vậy, mấy người kia đứng trước mặt cậu cũng không biết?”

Quý Vãn dịu giọng: “Bài học.”

Phong Tiến: “…”

Có vẻ như Phong Tiến muốn nói gì nữa nhưng lại gắng nhịn, cuối cùng chỉ cười nhạt: “Giỏi nhỉ, mặc áo tay ngắn ra đây hóng gió học bài, chấp hành đúng tinh thần giữ cái đầu lạnh để tập trung đọc sách. Người đi trước giữ tâm yên tĩnh học trong môi trường ồn ào, giờ cậu còn giỏi hơn họ nữa, đỉnh đấy.”

Quý Vãn nghe được sự quan tâm gián tiếp qua ngữ điệu của Phong Tiến, cậu nhếch môi, nhưng vẫn chẳng tài nào cười nổi: “Không lạnh lắm, ban nãy lo nghĩ chuyện khác nên không để ý mấy người kia, bình thường không như vậy.”

Phong Tiến vẫn điềm tĩnh: “Cậu giải thích với tôi làm gì, ai thèm quan tâm cậu thế nào? Còn bảo không lạnh lắm, ban nãy tôi chạm vào cổ cậu thấy lạnh như đá, cậu mà không về nữa, muốn chết cóng ngoài đường à.”

Quý Vãn giả vờ không nghe, tất nhiên cậu không thể về, đang định thử đổi đề tài thì Phong Tiến chợt nhíu mày: “Áo của cậu có pheromone của ai, hôi quá.”

Hôi?

Quý Vãn sửng sốt, nhận ra cái Phong Tiến đang nói là mùi pheromone vương trên đồ mình hồi ở trong nhà. Cậu ở nhà lâu, nơi ấy lại có nhiều người thế, những người đó cũng chẳng cố ý kiểm soát pheromone của mình, tất nhiên cũng sẽ bám một ít lên cậu.

Quý Vãn lẩm bẩm: “Hôi à… Chắc vẫn tốt hơn người không có mùi gì như tôi nhỉ.”

“Nói bậy.” Phong Tiến vẫn nhíu mày, “Ai nói cậu vậy, chủ của mấy mùi pheromone hôi thối này à? Vậy cậu cũng tin.”

Quý Vãn không biết Phong Tiến mặc đồ hiệu gì, nhưng xét về kiểu dáng, đây hẳn là trang phục sang trọng, chỉ đứng tùy ý ở đây thôi cũng đã toát nên khí chất cao quý rồi, nhìn vào nhận ra ngay chênh lệch với người nhà Quý Vãn.

Tim Quý Vãn nhẹ nhõm đi thấy rõ: “Nhưng tôi nghe người ta nói, có pheromone sẽ tốt hơn, dễ được người khác thích nữa.”

“Pheromone có ăn được không? Vậy tôi tặng pheromone của tôi cho cậu, cậu cần không.” Phong Tiến nhìn về hướng những kẻ ban nãy muốn gây sự đã bỏ đi, đôi con ngươi đen lại liếc xuống, hờ hững và xa cách, “Kẻ vô dụng thì bất kể thuộc giới tính gì cũng là kẻ vô dụng.”

Lần này Quý Vãn nở nụ cười thật lòng, cậu không tiếp tục đề tài nữa, nhìn sang cậu nhóc chừng sáu, bảy tuổi đang im lặng liếm kem sau lưng Phong Tiến: “Hai người ra ngoài chơi à?”

Cậu nhóc nhìn Quý Vãn với khuôn mặt nghiêm túc, thấy Quý Vãn bắt chuyện với mình, nhóc ta nhếch miệng để lộ hàm răng bị mất cặp răng cửa, đây là một nụ cười lộng gió.

Sực nhận ra đã bị lộ, cậu nhóc lại nhanh chóng nghiêm mặt.

“Đúng vậy, anh họ nói đi đâu chơi cũng lược.” Cậu nhóc phát âm không chuẩn, kéo áo Phong Tiến, “Anh, em muốn lên hành lang Thủy Tinh giữa trời chơi!”

Quý Vãn nhớ đến chuyện Phong Tiến sợ độ cao, cậu lặng lẽ liếc nhìn vẻ mặt của Phong Tiến, quả nhiên thấy mặt hắn bí xị hơn.

“Đi gì, chỗ đó có gì hay mà chơi, chán chết được.” Phong Tiến nói, “Đến khu vui chơi.”

“Không thèm! Hành lang Thủy Tinh trước rồi qua khu vui chơi, anh đã hứa với em đi đâu cũng được mà!” Cậu nhóc nhảy dựng lên ôm chầm cái chân dài của Quý Vãn đang ngồi, bắt đầu giả chết.

Vẻ mặt của Phong Tiến trông như muốn đánh ngất em trai mình luôn, hai anh em nhà họ Phong chẳng ai nhường ai, bắt đầu giao tranh trong im lặng.

Quý Vãn nghĩ ngợi, sau đó xoa cái đầu xù của nhóc đang đứng cạnh mình: “Anh dẫn em đi nhé?”

“Hả?” Nhóc ta trợn tròn mắt nhìn sang.

“Anh muốn đi lâu rồi mà không ai đi cùng, một mình lại không dám đi.” Quý Vãn bình tĩnh nói dối, cậu khom người để mình và nhóc ta cao ngang nhau, “Anh thấy em có vẻ giỏi lắm, dẫn anh theo được không, Phong Tiến thấy chán, chúng ta không thèm dẫn cậu ấy.”

Nhóc ta chớp mắt nhìn Quý Vãn đang cách rất gần, bỗng dưng đỏ mặt, ngượng nghịu lùi ra một chút, cất lời hùng hồn bằng chất giọng non nớt: “Được, được thôi, để em dẫn anh đi.”

“Ừ.” Quý Vãn vỗ vai nhóc, đứng lên rồi lại ngước mắt nhìn Phong Tiến, cười nói: “Đi thôi anh Phong, phiền cậu đưa bọn này tới đó.”

Trông Phong Tiến vẫn chẳng vui chút nào, hắn nhíu mày: “Cậu cũng đi, không về nhà à?”

“Không về.” Quý Vãn đáp.

Dù bây giờ có hứng gió đến cảm sốt đi nữa, cậu cũng không muốn về.

Phong Tiến hừ nhạt, nhìn Quý Vãn vài giây, sau đó vươn tay kéo dây kéo áo khoác mình, cởi ra ném vào ngực Quý Vãn.

Quý Vãn hoang mang một lúc, nhanh chóng hiểu ra, cậu vội trả áo khoác: “Tôi không lạnh, cậu mặc đi.”

“Bảo cậu mặc thì mặc, nhiều chuyện vậy.” Phong Tiến nói.

Quý Vãn nhìn Phong Tiến, Phong Tiến mặc chiếc áo dài tay rất mỏng bên trong, nhìn biết ngay không giữ ấm được.

Quý Vãn lắc đầu: “Cậu cũng lạnh mà, không cần phải đưa tôi.”

“Cậu đang so sánh thể chất của tôi và cậu?” Phong Tiến xụ mặt.

Quý Vãn còn định nói thêm, Phong Tiến đã đến gần, hắn cao hơn Quý Vãn một chút, miệng ngang với tai Quý Vãn.

Ban đầu Phong Tiến chỉ không muốn để em mình nghe thấy họ nói gì thôi, nhưng khi đến gần rồi mới thấy hơi gần, chỉ cần liếc xuống thôi, hắn sẽ thấy phần gáy trắng nõn với một vài đường gân xanh nhạt trên da Quý Vãn.

Phong Tiến rời mắt đi, nhìn chiếc ghế dài bên cạnh: “Tôi còn cần cắn cậu để cân bằng pheromone, đừng giành chuyện này với tôi, tôi không muốn lúc cắn còn phải ngửi mùi thuốc, hôi chết được.”

Thôi vậy.

Quý Vãn không cứng đầu nữa, cậu mặc áo khoác vào, cảm thấy hơi lạnh toàn thân như bị xua đi nhanh chóng, ấm áp dần tìm đến.

Áo là vật dán sát người, tất nhiên lượng pheromone vương trên ấy sẽ nhiều.

Quý Vãn chẳng có mùi gì cả, chỉ có hơi lạnh đầu thu thôi, Phong Tiến lùi một bước nhìn Quý Vãn mặc áo mình, được pheromone của mình bao phủ cả người, chợt thấy tâm trạng kỳ lạ khó tả thành lời.

Áo của hắn hơi lớn so với Quý Vãn, Phong Tiến nhíu mày nghĩ.

… Trông cứ như đang mặc áo khoác của bạn trai vậy.

*

Hành lang Thủy Tinh là một trong những thắng cảnh được ưa thích nhất nơi này, rất nhiều người đến chơi.

Ba người Quý Vãn tới trước cửa, Phong Tiến dừng bước, vẻ mặt không thèm chơi trò nhạt nhẽo vô vị.

“Đi thôi, hai chúng ta đi, không dẫn cậu ấy theo.” Quý Vãn xoa đầu em họ, dẫn nhóc vào trong.

Em họ hào hứng nắm tay Quý Vãn, nghiêm mặt như ông cụ non: “Anh đừng sợ, em sẽ bảo vệ anh.”

Quý Vãn không sợ độ cao, nhưng cũng phối hợp tỏ vẻ sợ hãi, để em họ có cảm giác thành tựu.

Phong cảnh bên dưới hành lang Thủy Tinh khá nên thơ, em họ vừa ngắm, tâm trạng cũng vui theo, Quý Vãn nắm tay nhóc, vờ như lơ đãng hỏi: “Nhà em có ai sợ độ cao không?”

“Hả?” Em họ ngẫm nghĩ, “Chắc trong Omega hoặc Beta có, em cũng không rõ lắm.”

Quý Vãn hỏi tiếp: “Trong Alpha không có à?”

“Chuyện này thì… những Alpha khác em không biết, nhưng anh Phong Tiến thì chắc chắn không có!” Nhắc tới Phong Tiến, em họ ưỡn ngực, trong mắt đầy sùng bái, “Anh ấy siêu siêu giỏi luôn!”

“Sao em chắc thế.” Mắt Quý Vãn chứa ý cười.

Em họ và Quý Vãn nhìn nhau, sau đó nhóc ta ngượng ngùng rời mắt đi: “Chắc chứ, nhà bác cả nghiêm khắc với anh ấy lắm, chuyện gì cũng muốn anh ấy hoàn thành tốt nhất, họ sẽ không cho phép anh ấy có khuyết điểm nhỏ này đâu.”

Nhóc ta nghĩ ngợi, bổ sung thêm: “Nếu có sẽ ép anh ấy bỏ nó, hoặc ngày nào cũng sẽ dắt anh ấy lên chỗ cao để huấn luyện.”

Quý Vãn trầm ngâm, không tiếp tục đề tài này nữa, cậu dẫn em họ đi ngắm cảnh bên dưới.

Lúc xuống hành lang Thủy Tinh, em họ lại ăn vạ muốn vào sân chơi thiếu nhi, Quý Vãn và Phong Tiến dẫn nhóc đến trước cửa, em họ tức thì hào hứng chạy vọt vào trong, biến mất hút.

Quý Vãn nhẹ nhõm hẳn, cậu ngồi trên chiếc ghế trống trong khu vực chờ ngoài cửa, còn Phong Tiến ngồi cạnh cậu.

Hai người đồng thời thở phào.

Tốt quá, cuối cùng cũng được rảnh rồi.

Trong mắt những bậc phụ huynh đang chờ đợi xung quanh cũng nồng nàn tình yêu, họ nhìn con em mình đang mải mê vui chơi trong sân, tạo nên sự khác biệt rõ ràng với cảnh tượng trút được gánh nặng bên này, khiến nhiều người tò mò ghé mắt.

May mà hai người cũng không để ý lắm đến ánh nhìn của người khác, Quý Vãn thấy tiệm trà sữa cách đó không xa, bèn hỏi Phong Tiến: “Uống nước không?”

“Không.” Phong Tiến đanh mặt đáp.

“Ồ.” Quý Vãn đứng dậy, vào tiệm trà sữa mua hai ly nước chanh, cắm ống hút vào một ly tự uống, đưa ly còn lại cho Phong Tiến.

Khóe miệng Phong Tiến co giật: “… Tôi nói tôi không uống.”

“Vậy đừng uống, giữ lại cho em cậu.” Quý Vãn đáp rất tự nhiên, cậu ngồi xuống ghế uống nước chanh, “Cảm ơn nhé, thật ra hôm nay tâm trạng tôi không tốt lắm, đi chơi với hai người giờ tốt hơn nhiều.”

“Hừ.” Phong Tiến hừ nhạt, cầm ly nước chanh đang đặt ở giữa lên, cắm ống hút hút một ngụm, im lặng một lúc, chợt hỏi: “Cậu phát hiện?”

Phát hiện hắn sợ độ cao, nên mới nhiều lần giải nguy giúp hắn.

… Hai lần hắn được giúp đỡ, đối tượng đều là người này.

Quý Vãn nghe thế ngước mắt nhìn Phong Tiến, Phong Tiến trông vẫn chẳng khác gì ngày thường, chỉ là trong mắt có đôi chút căng thẳng khó giấu.

Lo cậu phát hiện bí mật sợ độ cao sao?

Quý Vãn kinh ngạc: “Cậu nói gì, phát hiện gì?”

Phong Tiến quan sát vẻ mặt Quý Vãn, nét hoang mang không giống như đang giả vờ, thế là yên tâm quay đầu về: “Phát hiện em trai tôi phiền quá.”

“Cũng được, đáng yêu mà.” Quý Vãn rằng.

Cuộc trò chuyện chấm dứt, hai người bắt đầu khoảng thời gian chờ đợi dai dẳng. Phong Tiến cầm điện thoại chơi game, còn Quý Vãn tiếp tục trau dồi kiến thức.

Một lúc sau, Phong Tiến tắt game, cũng mở bài ra đọc, hai người vùi đầu “miệt mài đèn sách” trước cửa sân chơi thiếu nhi đầy ắp tiếng cười.

Quý Vãn đang tập trung tính đề Toán, chợt nghe thấy nhịp thở của người bên cạnh dần nặng nề.

Cậu quay đầu, thấy Phong Tiến vô thức vươn tay mò mẫm gì đó trong túi, khi chạm trúng ánh mắt cậu mới dừng động tác.

Phong Tiến hít sâu, rút tay ra, chuyển sang nắm cổ tay Quý Vãn.

“Vào phòng vệ sinh với tôi một chuyến.” Phong Tiến nhíu chặt mày, trông có vẻ không dễ chịu chút nào. Hắn ngập ngừng một lúc, ngữ điệu uyển chuyển hơn, “Tùy cậu ra điều kiện.”

Trong hai ngày nghỉ, Phong Tiến đã nghĩ kỹ rồi, có thể nói Quý Vãn đã giúp hắn một việc lớn, mà điều hắn trao đổi lại chẳng là gì cả, bởi nó quá mức nhỏ nhặt.

Lần đầu vội quá, hai người chẳng ai nghĩ kỹ. Nhưng sau khi về nhà, không chừng Quý Vãn sẽ ngẫm lại, rồi cũng thấy cuộc giao dịch trước đó không có hời.

Phong Tiến đã chuẩn bị tinh thần về điều kiện ‘đao to búa lớn’ mà Quý Vãn sắp đưa ra, nào ngờ Quý Vãn chỉ nhìn hắn với ánh mắt điềm nhiên, đứng dậy kéo lại tay hắn: “Đi thôi.”

Phong Tiến không gấp, hắn cố nén cảm giác khó chịu, nhìn Quý Vãn có vẻ đang không hiểu mấy lời ẩn ý của mình: “Cậu không muốn gì khác à?”

Tiền tài, chức vị, hoặc gì khác.

“Lần trước tôi đã nói với cậu về thứ tôi muốn rồi mà.” Quý Vãn vẫn chẳng hiểu nổi, cậu giục: “Đừng lề mề nữa.”

Phong Tiến: “…”

Ai lề mề hả! Tôi đang nghĩ cho ai chứ!

Phong Tiến chưa kịp xụ mặt đã thấy người phía trước nhoẻn miệng cười khẽ.

Quý Vãn cười rằng: “Nếu buộc phải nói, thì hy vọng… lần này kỹ thuật của cậu tốt một chút.”

.

Chương 10

Đăng bù hôm qua~

9 thoughts on “Chương 9 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

  1. Làm một người sinh ra ở vạch đích, mỗi thứ đều cần phải hoàn hảo, đến một vết nứt cũng không thể có, quá mệt mỏi.
    Làm một người sinh ra đã định là bình thường, bị người khác xem thường, người nhà không yêu thương, quá mệt mỏi.
    Hai con người như vầy, phải và chắc chắn cần gặp nhau rồi.

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s