Chương 8 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 08: Vì họ không có mẹ

Lúc Khổng Lập Ngôn chơi net về, Quý Vãn đang ngồi bên bàn học, còn Phong Tiến nằm trên giường vắt chéo chân chơi game, ai làm việc nấy chẳng tương tác gì với nhau cả.

Khổng Lập Ngôn nhìn trái rồi nhìn phải, không thấy có mâu thuẫn xung đột, thế là hí hửng đi tắm.

Hôm nay cũng là ngày yên bình và đong đầy tình bạn!

*

Lớp Mười một, mỗi đợt kiểm tra tới là có khi một ngày làm mấy bài, hôm nay bài kiểm tra Lý và Hóa đã được chấm điểm phát ra.

Bài Hóa, Quý Vãn đứng nhất lớp, cao hơn Phong Tiến đứng nhì hai điểm. Còn bài Lý thì Phong Tiến đứng nhất lớp, cao hơn Quý Vãn đứng nhì một điểm.

Mỗi lần tới lúc này, những bạn ngồi quanh Quý Vãn và Phong Tiến đều im lặng đáng sợ.

Lớp phó học tập phát bài kiểm tra đẩy kính, định hòa hoãn mâu thuẫn của hai học sinh giỏi: “Các cậu đừng đánh nhau, chúng ta phải, phải giúp đỡ lẫn nhau, cùng tạo ra môi trường tương lai…”

Phong Tiến lườm lớp phó học tập với ánh mắt lạnh lùng, lớp phó lập tức im thin thít, đứng đờ người như một chú cánh cụt.

Quý Vãn: “…”

Quý Vãn quay đầu nhìn Phong Tiến, bấy giờ trên bàn Phong Tiến là hai bài kiểm tra mới phát. Ban đầu bài Hóa được đặt phía trên, nhưng bị Quý Vãn nhìn, Phong Tiến tức tốc lấy bài kiểm tra Lý điểm cao hơn đè lên.

“Làm gì?” Phong Tiến hỏi giọng hung hãn.

Tuy hai người họ có hợp tác bí mật, nhưng nó không dính dáng tình cảm gì cả nên đã dứt khoát thỏa thuận, trước đây thế nào, sau này vấn sẽ thế ấy, cứ như bạn bè bình thường là được.

“Cậu giỏi Lý thật.” Quý Vãn nhẹ giọng, “Dạy tôi được không, câu tôi làm sai tính sao mới đúng?”

Phong Tiến khoanh tay trông ra dáng phết, hắn hừ nhạt, cũng chẳng biết vẻ mặt này là đang vui hay không vui, môi mím lại thành đường ngang, gật đầu.

Khổng Lập Ngôn ngồi cạnh nghe thấy lời Quý Vãn nói, vội ngẩng đầu hóng hớt.

Không ngờ lại hỏi thăm trực tiếp đối thủ đó, đây là cách học tập của Quý Vãn à? Dù sao thì với sự hiểu biết của cậu ta về Phong Tiến, chắc chắn Phong Tiến không chịu hạ mình hỏi Quý Vãn như vậy đâu.

Khổng Lập Ngôn đang cảm thán, chợt thấy Quý Vãn xoay người đặt bài kiểm tra lên bàn Phong Tiến, sau đó đặt tay mình lên luôn.

Khổng Lập Ngôn: “!!!”

Thường thì việc thảo luận bài vở ngay trên bàn của những Alpha có thân thiết sẽ chẳng sao cả, nhưng Phong Tiến là người có ý thức lãnh địa cực mạnh, Quý Vãn xâm chiếm lãnh địa Phong Tiến như vậy, e sẽ bị Phong Tiến đuổi đi mất!

Vẻ mặt chấn động của Khổng Lập Ngôn quá rõ ràng, khiến Quý Vãn nhìn sang.

Trước đây Quý Vãn không chơi thân với Alpha, cậu gần như chỉ kết bạn với Beta và Omega, vả lại là một Beta không có pheromone, cậu không nhạy lắm về chuyện ý thức lãnh địa của Alpha.

“Sao vậy?” Quý Vãn khó hiểu.

“Không có gì, cậu ta bị điên.” Phong Tiến nhíu mày nhìn cánh tay và bài kiểm tra của Quý Vãn một giây, cuối cùng vẫn cầm bút chấm lên giấy nháp, “Cậu nghe không, không nghe thì quay về, tôi phải ngủ.”

“À.” Quý Vãn chú ý đến ánh mắt của Phong Tiến, vừa định cầm bài kiểm tra quay lại thì nghe Phong Tiến nói thế, tức thì bị thu hút sự chú ý, “Cậu nói đi.”

Hai học sinh giỏi bắt đầu cuộc trao đổi thân thiện, Khổng Lập Ngôn ngạc nhiên nhìn cảnh tượng này, sau đó thử rướn chân đặt lên thanh gác chân dưới bàn Phong Tiến.

Ngay sau đó, Khổng Lập Ngôn bị Phong Tiến giẫm mạnh một cái.

Khổng Lập Ngôn hít sâu vì đau, rụt chân về ngay tắp lự.

Mẹ, sơ ý quá, biết ngay Phong Tiến không thể nào đột nhiên bao dung thế được!

Nếu vậy thì tại sao?

Mắt của Khổng Lập Ngôn lén lút lia qua lia lại giữa Quý Vãn và bài kiểm tra, cuối cùng dừng lại ở bài kiểm tra.

Với tính cách không biết thương xót cái đẹp của Phong Tiến, chẳng thể nào có chuyện Phong Tiến và Quý Vãn đã nảy sinh bí mật mờ ám đen tối gì được cả, chắc nguyên nhân là vì học sinh giỏi quý trọng học sinh giỏi, anh hùng cả nể anh hùng thôi!

*

Tiết cuối buổi chiều là của thầy chủ nhiệm, thầy chủ nhiệm dành ra mười phút cuối để dặn dò những việc cần chú ý trong kỳ nghỉ.

“Quốc khánh được nghỉ bảy ngày, chắc các em cũng biết thầy muốn nói gì rồi, không được ra sông ra hồ bơi một mình! Khỏi khoe khoang kỹ thuật của các em, mấy đứa như vậy mới dễ bị đuối nước…”

Thầy chủ nhiệm đứng trên bục thao thao bất tuyệt, Quý Vãn sửng sốt.

Sắp nghỉ Quốc khánh rồi sao?

Thảo nào nhiều bài tập vậy.

Không gì làm vơi đi được sự hồ hởi của các bạn trong lớp, Quý Vãn cầm bút, cảm thấy tâm trạng dần nặng nề.

Cậu không muốn về nhà chút nào.

“Ký túc xá không cho học sinh ở lại trong kỳ nghỉ, bạn nào ở ký túc xá thì hãy về nhà mình, đừng lén ở lại trường hẹn hò chơi game.” Tiếng chuông tan học vang lên, đúng lúc thầy chủ nhiệm cũng thốt ra hai chữ cuối. “Tan học!”

Mọi người ném cặp hoan hô, nhiều bạn đã âm thầm dọn dẹp sách vở từ trước, ngay khi chuông tan tiết vang, họ đã sải chân chạy như bay, bóng lưng mất hút chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Quý Vãn dọn sách vở xong, nhận được tin nhắn từ tài xế trong nhà.

[Ông chủ Quý bảo chú đón cháu và cậu chủ Quý Kha về nhà, chú đang chờ cháu ngoài cổng trường.]

… Thời gian về nhà lại sớm hơn nữa.

Quý Vãn thở dài trong bụng, trả lời tài xế rồi bước khỏi lớp, ra tới cổng trường. Bấy giờ ngoài cổng đông nghịt xe tới đón học sinh, làm tắc nghẽn lối đi, Quý Vãn tìm một lúc mới thấy xe nhà mình.

Tài xế kéo cửa sổ xe xuống vẫy tay với cậu, còn người em trai Quý Kha cùng cha khác mẹ đang ngồi ngửa trên hàng ghế phía sau, ngáp với vẻ chán chường, cặp được đặt bên cạnh chiếm trọn nguyên hàng ghế.

Quý Vãn mở cửa trước, ngồi vào ghế lái phụ.

Xe chậm rãi lăn bánh, cuối cùng Quý Kha đã nằm thỏa thích, cậu ta ngồi thẳng lưng, nói với Quý Vãn: “Dì hai, dì ba tới nhà chúng ta chơi vài ngày nhân dịp Quốc khánh, tôi phải tiếp đón họ, chắc không có thời gian làm bài tập, anh làm giúp tôi đi.”

Quý Vãn nhìn ra cửa sổ, đáp hời hợt: “Tôi cũng không rảnh.”

“Anh không rảnh? Tại sao không rảnh?” Quý Kha nhíu mày, cậu ta chợt kề sát đến, nhoài người lên lưng ghế lái phụ, gương mặt xinh đẹp bí xị, “Này, đừng nói anh hẹn hò rồi nhé.”

Quý Vãn vẫn điềm nhiên: “Không, tôi cũng có nhiều bài tập, không rảnh làm giúp cậu.”

“À.” Quý Kha lại ngồi về, dùng ngón tay cuộn tóc mình, khinh thường: “Không làm thì thôi, xùy, tôi không nộp bài tập, giáo viên cũng chẳng làm gì được tôi, chỉ có người như anh mới làm bài tập hằng ngày, nhạt nhẽo.”

Quý Vãn không đáp, cậu nhìn hàng cây hai bên đường đang lùi nhanh ra sau, nhìn khoảng cách với ngôi nhà kia đang ngày càng gần.

*

Nhà dì hai dì ba tới vào hôm sau khi được nghỉ lễ, Quý Vãn vẫn đang đọc sách trong phòng, cửa chợt bị gõ vang.

Quý Vãn mở cửa, thấy là dì Lý phụ trách quét dọn.

Mặt dì Lý đầy vẻ bất đắc dĩ và quan tâm, bà nhìn Quý Vãn, dịu dàng rằng: “Tiểu Vãn, dì hai dì ba của cháu tới rồi, bố cháu gọi cháu xuống tiếp khách.”

Quý Vãn cảm ơn, sau đó xuống lầu, đúng lúc thấy dì hai vừa vào cửa đã ôm Quý Kha vào lòng.

Dì hai dì ba không phải người thân của Quý Vãn, họ là thân thích bên nhà mẹ kế, Quý Vãn chẳng quen thuộc gì với họ, nhưng mỗi lần gặp mặt đều để lại hồi ức không hề vui vẻ gì cho Quý Vãn.

Dì hai dì ba đều là Omega, bạn đời của họ là Alpha, bầu không khí thoang thoảng hương pheromone thân thiện xã giao, Beta như Quý Vãn tựa như một người trong suốt ở đây vậy, xa lạ và thừa thãi.

Thực ra, những người khác cũng dứt khoát xem Quý Vãn như không khí.

“Tiểu Kha, cho dì hai xem nào.” Dì hai khoác áo lông thú nâng mặt Quý Kha lên bằng đôi bàn tay đeo đầy nhẫn vàng, tấm tắc khen ngợi, “Đúng là càng lớn càng đẹp, là thanh thiếu niên đẹp nhất nhà này rồi, không biết Alpha nào may mắn cưới được Kha Kha nhà chúng ta đây.”

Quý Kha được khen như thế mà chẳng hề thẹn thùng, vẫn nghếch cằm: “Tất nhiên là Alpha vừa đẹp trai vừa giàu có, còn phải hỏi sao?”

“Dì hai cháu nói lung tung đó, mặc kệ bà ấy, đến đây xem món quà dì ba đã đặc biệt chuẩn bị cho cháu nè, có thích không?”

Bên kia tưng bừng sôi nổi, Quý Vãn ngồi ở một góc sofa, thả lỏng tâm trí mình, hai mắt mất tiêu cự ngây ra nhìn mặt đất, xung quanh cũng trống rỗng không người.

Cậu không thích những lúc thế này, nhưng nếu không xuất hiện, bố Quý sẽ rầy cậu vô lễ, nói mẹ ruột cậu không dạy dỗ đàng hoàng.

Cậu không sợ bố Quý buông lời xúc phạm mình, nhưng cậu sẽ chẳng thể ngồi im mặc cho người khác chỉ trích mẹ.

Nên cậu mới ngồi đây làm phông nền, thậm chí có thể nói việc được làm phông nền mà không phải trung tâm của đề tài trò chuyện đã khiến cậu thở phào nhẹ nhõm rồi.

Quý Vãn cũng chẳng biết mình đã ngây người bao lâu, bởi cậu bị mẹ kế gọi hồn về.

“Quý Vãn.” Mặt mẹ kế vẫn tươi cười, hôm nay bà mặc chiếc váy liền thân màu kem được đặt may riêng, không thích hợp làm việc, “Dì làm bếp bận bịu quá, phiền con giúp một chút nhé?”

Mẹ kế dứt lời thì nhìn sang Quý Kha đang được vây quanh, nụ cười trên mặt càng dịu dàng hơn: “Họ lâu quá không gặp Tiểu Kha, chắc muốn trò chuyện thêm với Tiểu Kha lắm, Tiểu Kha không vào giúp được, đành để con vất vả thôi.”

Mẹ kế dừng một lúc, nói tiếp: “Con không để bụng chứ? Mẹ không thiên vị đâu, chỉ là hết cách rồi.”

“Vâng.” Quý Vãn không nói thêm, cậu đứng dậy vào bếp.

Vào trong, Quý Vãn bắt đầu rửa rau trong bồn.

“Ôi… Tiểu Vãn, để đó đi, đâu cần cháu giúp chứ?” Dì Triệu phụ trách nấu cơm vội ngăn cản, nhưng bị Quý Vãn tránh đi.

“Không sao ạ, cháu cũng đâu thể đứng xem dì làm được.” Quý Vãn mỉm cười, “Dì phải quen với việc cháu vào giúp mới đúng.”

“Vậy cũng đâu thể… Đúng là… haiz.” Dì Triệu thở dài.

Đây không phải lần đầu tiên Quý Vãn bị gọi vào giúp đỡ, gần như mỗi lần trong nhà có khách, Quý Vãn đều sẽ bị gọi vào trong, thậm chí bà và Quý Vãn đã phối hợp nhuần nhuyễn luôn rồi.

So ra, Quý Kha chưa vào bếp lần nào cả.

Dì Triệu xào thức ăn, chẳng tài nào nén nổi sự bất bình trong lòng.

Đúng là tạo nghiệt, ỷ Quý Vãn tốt tính, không tức giận, có thể mặc sức bắt nạt Quý Vãn!

Nhưng nguyên nhân quan trọng nhất khiến mẹ kế dám đối xử với Quý Vãn như thế là vì… Quý Vãn không có ai chống lưng.

Đến giờ ăn trưa, cơm canh cũng được hoàn thành.

Những món ăn đẹp mắt được lần lượt bày lên, khách và chủ ngồi vào bàn, bắt đầu hưởng dụng bữa trưa của họ.

Ba nhà ngồi xuống hơi chật, khi tất cả vào chỗ cả rồi, Quý Vãn đứng ngoài cửa bếp nhìn bàn ăn, như trong dự đoán, chẳng ai chừa chỗ cho cậu cả.

“Tiểu Vãn, dì có để lại một phần thức ăn riêng cho cháu rồi, mau ăn đi.” Dì Triệu bưng xong, xót thương rằng.

“Cảm ơn dì Triệu.” Quý Vãn cười đáp, quay vào bếp.

Dựa vào kệ bếp ăn cơm trưa, Quý Vãn hơi mất tập trung.

Cậu chưa làm xong phần đề mới phát, cũng chẳng biết mấy ngày sắp tới có thời gian không, cậu phải thức khuya làm xong một tờ rồi tính tiếp, nếu không sẽ thấy khó chịu.

Tiết trời dần chuyển lạnh, năm nay cậu cao hơn năm ngoái vài milimet, đồ thu đông trước đó đã không còn vừa người… số tiền làm thêm trong kỳ nghỉ hè cũng đủ mua quần áo, đến kỳ nghỉ đông cậu sẽ đi tìm xem có công việc nào thích hợp không, kiếm một ít tiền dành dụm, đề phòng việc đột xuất.

Quý Vãn thong thả ăn bữa trưa, rửa chén xong, cầm điện thoại học bài một lúc thì nghe thấy có người gọi tên cậu ngoài phòng khách.

“Ai nhỉ, Quý gì nhỉ… Quý Vãn! Trốn trong đó làm gì, khinh thường bọn này phải không?” Dượng hai đã uống vài chai bia, bấy giờ mặt mày đỏ lòm say lúy túy, chống một tay lên lưng ghế, “Qua đây, xem cháu giỏi cỡ nào!”

Quý Vãn nhíu mày, nghĩ bụng lại tới tiết mục khen ngợi Quý Kha chê bai cậu, được trình diễn vào mỗi lần họp mặt người nhà mẹ kế rồi.

Quý Vãn không muốn đi chút nào, nhưng suy cho cùng thì bây giờ cậu còn sống trong cái nhà này, chưa biết chừng khiến Quý Thừa Minh tức giận sẽ cắt giảm tiền trong thẻ cơm, thế là đành cất điện thoại, ổn định lại tâm trạng rồi ra ngoài.

Những người đàn ông thành niên đang ngồi quanh bàn đều đã uống kha khá, Quý Vãn vừa xuất hiện, tức thì trở thành tiêu điểm của mọi ánh nhìn.

Dượng hai hỉnh cái mũi ửng đỏ vì rượu, có vẻ muốn ngửi mùi gì, sau đó chê bai: “Không có mùi pheromone ngọt ngào gì cả, mặt đẹp thì có ích gì?”

Dượng ba gật đầu đồng ý, dì hai thì liếc nhìn Quý Vãn với vẻ kiêu ngạo.

Mẹ kế vội hòa giải, trông mới quan tâm làm sao: “Ôi Quý Vãn là Beta, sao có vị ngọt của pheromone được, không được nói bậy như thế, thằng bé bị tổn thương thì biết làm sao.”

“Ngửi vào không khiến người ta yêu thương như Tiểu Kha.” Dượng hai chẳng hề cho rằng lời mình nói có gì sai, gã cầm chai rượu lên tu ừng ực hết một nửa, nấc một cái: “Đúng là kém Tiểu Kha ở mọi phương diện.”

“Quý Vãn học giỏi lắm, cũng có ưu điểm mà.” Mẹ kế nói tiếp.

Lần này dượng ba cười nhạo, “Thành tích học giỏi thì sao, tôi còn chưa tốt nghiệp tiểu học kìa, chẳng phải cũng có cả đống cử nhân thạc sĩ xin vào đầu tắt mặt tối làm công cho công ty tôi đó sao?”

Lời vừa thốt đã nhận được sự tán thành của mọi người.

Ba gia đình đều thuộc loại hộ giàu vừa phất lên nhờ một dịp may mắn, nhiều học sinh sinh viên giỏi đang theo làm cho họ, là một trong những chuyện họ thích mang ra để khoác lác trên bàn nhậu nhất.

Cuối cùng, dì ba kết luận: “Nên mới nói, Tiểu Kha giỏi hơn. Ít ra sau này cũng có Alpha xuất sắc theo đuổi Tiểu Kha, còn nó chỉ có thể tìm một Beta tầm thường để bầu bạn. Haiz, chị đã sinh được đứa con trai tốt rồi, ngưỡng mộ quá đi mất.”

Quý Vãn sống trong căn nhà này biết bao nhiêu năm, đã có kinh nghiệm phong phú trong việc kiểm soát cảm xúc của mình, chỉ cần không động chạm giới hạn của cậu, cậu gần như sẽ không nổi giận.

Quý Vãn im lặng rời mắt đi, điềm nhiên nhìn một con nhện nhỏ màu đen đang bò trên vai Quý Kha bấy giờ đã uống say, đang cười ngờ nghệch.

Những người khác tiếp tục chủ đề ba hoa của họ. Dường như chẳng hề kiêng kỵ sự có mặt của Quý Vãn.

Dì hai uống say hơn, bà loạng choạng cầm chai rượu còn một nửa: “Mà năm xưa ai kia cũng xem như một người phụ nữ có tài, đâu ngờ cuối cùng vẫn si mê lão Quý, một Beta mà mơ tưởng tranh giành tình yêu với chị Omega của tôi, không biết điều rút lui sớm, đúng là đồ ngu…”

Dì hai chưa nói hết, chai rượu trong tay bà đã bị giữ lại, Quý Vãn đứng trước mặt.

“Nói đủ chưa.” Giọng Quý Vãn rất lạnh, những lúc không cười, đôi con người đen như kết băng cả vạn năm.

Cậu nhẹ nhàng rằng: “Sỉ nhục mẹ của người khác như vậy, là vì bà không có mẹ phải không?”

Bàn cơm yên tĩnh đáng sợ, thời gian như lắng đọng.

Tay Quý Vãn hơi ra sức, chai rượu nghiêng đi, nước rượu nho đỏ sẫm đổ tràn khắp bàn, sau đó lại chảy xuôi theo khăn trải, nhỏ lên chân dì hai.

Dì hai hét toáng nhảy dựng lên, va trúng chén bát trên bàn tạo nên một chuỗi tiếng loảng xoảng, mọi thứ rơi xuống đất, vỡ tan tành. Những người khác cũng nháo nhào đứng dậy, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

“Quý Vãn, con đang làm gì vậy, xin lỗi đi!” Trong cảnh tượng hỗn loạn này, bố Quý giận dữ quát lên.

Quý Vãn hờ hững nhìn, sau đó nhếch môi, xoay người đi thẳng ra cửa.

.

Chương 9

7 thoughts on “Chương 8 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s