Chương 7 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn | Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh

Hân

Chương 07: Hợp tác vui vẻ

Quý Vãn im lặng, cuối cùng vẫn không tỏ rõ lập trường về việc Phong Tiến muốn độc thân đến chết, ăn cơm xong thì theo Phong Tiến về ký túc xá.

Từ căn tin đến ký túc xá không xa lắm, với đôi chân dài của Quý Vãn và Phong Tiến, đi vài phút là đến dưới lầu.

Hai người chẳng ai nói gì, Quý Vãn đang mất tập trung nghĩ chuyện khác, chợt nghe thấy nhịp thở của Phong Tiến đứng bên cạnh mình ngày càng nặng nề, sau đó Phong Tiến bỗng sải chân chạy lên, bỏ lại cậu phía sau.

Chẳng mấy chốc, trên lầu vang lên tiếng cửa đóng sầm lại.

Quý Vãn nhíu mày bước nhanh đến trước cửa, dùng chìa khóa mở.

Trong phòng chỉ có mỗi Phong Tiến, lúc này hắn dựa hờ lên bàn học, cầm ống tiêm mà Quý Vãn đã thấy cách đây không lâu để đẩy thuốc vào cơ thể.

“… Đóng cửa.”

Giọng Phong Tiến nghe vừa trầm lại có vẻ bực bội, khi Quý Vãn đóng cửa lại, Phong Tiến cũng đã tiêm xong.

“Sáng nay cậu mới tiêm một lần.” Quý Vãn nói.

Tiêm càng nhiều, tác dụng phụ càng mạnh, đều sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, cảm xúc và pheromone. Trên đường về Quý Vãn đã tra loại thuốc này, theo lẽ thường, từ một tuần đến nửa tháng chỉ nên sử dụng một lần thôi, Phong Tiến đã dùng quá nhiều.

Cảm xúc của Phong Tiến vẫn chưa ổn định lại, hắn hằn học đá vào chân bàn, nói giọng lạnh tanh: “Chuyện này không liên quan tới cậu.”

Quý Vãn không nổi giận bởi thái độ của Phong Tiến, cậu còn nhớ một trong những tác dụng phụ của thuốc đó là khiến cảm xúc người dùng trở nên nóng nảy táo bạo, tâm trạng thay đổi thất thường. Bây giờ Phong Tiến như vậy đã xem như kiểm soát tốt cảm xúc của mình lắm rồi.

Quý Vãn nói: “Trông cậu rất khó chịu.”

Phong Tiến không đáp, hắn nghiêng người nằm lên giường, kéo chăn trùm đầu, có vẻ muốn tách biệt mình khỏi mọi thứ xung quanh, dùng đồ vật để từ chối trao đổi thêm với Quý Vãn.

Quý Vãn nhìn Phong Tiến nằm im thin thít bên trên, hơi kinh ngạc.

Phong Tiến biết rất rõ tác dụng phụ của thuốc, nhưng dù thế Phong Tiến cũng không chịu tìm Omega. Phải biết rằng với gia thế và nhan sắc của Phong Tiến, với số lượng người thích hắn và chịu cho hắn cắn, dù mỗi lần cắn một người chăng nữa cũng sẽ có thể hòa hoãn lượng pheromone đã ứ đọng trong thời gian dài.

Quý Vãn ngẫm nghĩ một lúc, hỏi tiếp: “Cậu có Omega mình thích nên không muốn cắn người khác à?”

“Không thích nên không cần, hỏi nhiều vậy làm gì, muốn biến thành Omega gả cho tôi hả?” Mỗi lúc thế này sẽ rất khó kiểm soát sự nóng nảy, giọng nói cũng như đang gắt gỏng, nếu Quý Vãn biết điều chút thì nên câm mồm đi.

Quý Vãn im lặng quan sát Phong Tiến đang nằm trên giường.

Bởi ảnh hưởng của những việc đã gặp trong quá khứ, cậu không hề thích có tiếp xúc tứ chi với người khác, càng đừng bảo cậu cho một Alpha truyền pheromone vào người mình, nghĩ thôi đã thấy kháng cự rồi.

Kháng cự cảm giác bị ép bức, cũng kháng cự những dây dưa tình cảm và dao động cảm xúc từ việc tiếp xúc gần mang tới.

… Nhưng Phong Tiến khác biệt, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi sau khi nhập học, Phong Tiến đã giúp cậu rất nhiều lần.

Vả lại điều quan trọng nhất là kiểu Alpha cực giỏi như thế, dù thích mẫu Omega thế nào cũng sẽ tìm được, không có chuyện dây dưa tình cảm với một Beta như cậu, quá lắm là làm bạn thôi.

Một Alpha có thể nên duyên với Omega tài giỏi mà lại đi thích Beta không có pheromone, nghe mới nực cười làm sao.

Đối với cặp đôi Alpha Omega, cắn tuyến thể sau gáy là một việc rất đỗi mập mờ… nhưng cậu chỉ là một Beta thôi mà.

Một Beta thì có gì mà mập mờ chứ?

Quý Vãn không do dự nữa, cậu vươn tay vào túi lấy báo cáo xét nghiệm của bệnh viện, sau đó vén chăn của Phong Tiến lên đưa báo cáo ra trước mặt hắn.

Phong Tiến: “?”

“Cái gì vậy…?” Phong Tiến híp mắt đọc chữ trên giấy, càng đọc càng giật mình, cuối cùng thì ngồi bật dậy nhìn Quý Vãn.

Khuôn mặt ấy vẫn lạnh nhạt, xa lánh mọi tình yêu thương trên thế gian này.

Phong Tiến: “Cậu…”

“Lúc đi kiểm tra, tôi tình cờ thấy loại thuốc cậu dùng, biết cậu bị gì.” Quý Vãn thở dài, nhìn thẳng vào mắt Phong Tiến, “Như cậu đã thấy, tôi là một người thuần Beta.”

Cả hai chẳng ai rời mắt đi, Quý Vãn tiếp tục: “Nếu cậu cần, trong hai năm tới tôi có thể để cậu cắn một cái mỗi lúc khó chịu, cho tới khi cậu tìm được Omega cậu thích.” Quý Vãn dừng lại, bổ sung thêm, “Làm bạn bè bình thường.”

Phong Tiến điềm nhiên quan sát Quý Vãn.

Với tình trạng của hắn, thuốc chỉ có tác dụng điều hòa tạm thời mà thôi, muốn hòa hoãn thật sự chỉ có thể đưa pheromone vào cơ thể một người khác.

Trước đây hắn không làm thế là bởi vì không muốn chịu tác động từ pheromone rồi có tình cảm không nên với bất kỳ ai. Nhưng nếu đối tượng là người thuần Beta, nỗi lo này sẽ không bao giờ phát sinh.

Lượng pheromone dư thừa được thuốc kìm hãm nhưng không hề khiến hắn thấy thoải mái. Cứ như ngọn núi lửa sắp phun trào nhưng lại bị bịt kín miệng vậy, hiểm họa vẫn tiềm ẩn bên trong.

Hắn không có lý do nào để tiếp tục rối rắm và giả vờ cả, dù sao cậu là một thuần Beta, dù có cắn thật cũng không phải chịu ảnh hưởng tình cảm nảy sinh bởi pheromone.

Phong Tiến khom người trên giường: “Nếu tôi nói… bây giờ tôi muốn thì sao?”

***

Lúc bị Phong Tiến ghìm vai từ phía sau, người Quý Vãn căng cứng lại.

Có lẽ cảm nhận được sự căng thẳng của cậu, Phong Tiến lại buông ra.

“… Hay cậu chọn chỗ cậu thích?” Phong Tiến thả tay, hỏi một cách lễ độ.

Bấy giờ Quý Vãn đang chống tay lên cửa, phía bên kia cánh cửa là hành lang, giờ tan học mọi người ăn cơm xong, vừa đi vừa giỡn trên hành lang về phòng, tiếng cười đùa vọng qua cánh cửa vào tai Quý Vãn. Còn cậu đang bị Phong Tiến ghìm chặt để truyền pheromone vào, ở nơi chỉ cách họ một lớp ngăn cách.

Quý Vãn thở dài, cố thả lỏng cơ thể.

“Vào trong.” Quý Vãn nói.

Phong Tiến không phản đối, ban đầu hắn đè Quý Vãn lên cửa chỉ là tiện tay thôi, chứ không có ý gì khác, bây giờ Quý Vãn muốn đổi địa điểm, hắn không ý kiến.

Sau khi chắc chắn cửa đã khóa trái, Khổng Lập Ngôn sẽ không đột ngột xông vào, Quý Vãn cất bước đến trước bàn học của mình.

Nhìn sách vở và đề ôn quen thuộc, Quý Vãn bình tĩnh hơn nhiều, cơ thể đang căng cứng cũng thả lỏng đôi chút.

“Rồi.” Quý Vãn nói khẽ.

Nhưng Phong Tiến lại không lập tức đặt tay lên vai Quý Vãn, hắn dựa lên giá sách bên kia, khoanh tay nói với dáng vẻ giải quyết công việc: “Tôi sẽ không chỉ chiếm lợi từ cậu, cậu muốn gì cứ nói với tôi.”

Quý Vãn nghĩ ngợi, vẫn quyết định nhấn mạnh lập trường của mình lần nữa: “Tim tôi không được khỏe, không thể tức giận, nên không muốn có quan hệ nào trên mức tình bạn với những Alpha dễ bỏ đi theo Omega… Chắc hẳn yêu cầu này không thành vấn đề với cậu nhỉ.”

Có nghiên cứu chứng minh, trong số các Alpha kết đôi với Beta, mười thì đã có chín người sẽ bị pheromone của Omega hấp dẫn rồi ngoại tình, đây là ngọn nguồn nguy hiểm dễ khiến Quý Vãn tức giận đột tử, nên phải tránh càng xa càng tốt.

Phong Tiến nhướng mày trông có hơi bất ngờ, đưa ra câu trả lời chắc nịch: “Tất nhiên, đây mà là yêu cầu à.”

Lúc này Quý Vãn mới nói: “Còn những Alpha làm phiền tôi… Tôi hy vọng cậu cũng ra mặt giúp, họ gây trở ngại cho việc học quá.”

Quý Vãn cho rằng đây chỉ là hành vi trao đổi lợi ích song phương, có Phong Tiến giúp cậu xua đuổi những kẻ gây sự, cậu cũng sẽ có thể tập trung hơn vào việc học hành.

Chuyện này dễ như trở bàn tay đối với đại ca trường ai gặp cũng sợ như Phong Tiến, hắn đồng ý vô cùng dứt khoát.

“Tôi hết yêu cầu rồi.” Quý Vãn cúi đầu tựa trán lên giá sách trên bàn, để lộ phần gáy trắng thon trước mắt Phong Tiến.

Tay Phong Tiến một lần nữa đặt lên vai cậu, nhiệt độ nóng bỏng nơi lòng bàn tay truyền lên da Quý Vãn qua lớp áo mỏng mùa hè, Quý Vãn nhắm mắt, chờ đợi cơn đau nhói khi bị truyền pheromone vào.

Nhưng Phong Tiến lại không cắn ngay, hắn mở lời: “Lần đầu tiên tôi cắn người, nếu có chỗ nào không tốt, như nhẹ quá hoặc mạnh quá, cũng mong cậu bao dung cho.”

Nếu thầy trò trong trường nhìn thấy thái độ lễ phép này của Phong Tiến, chắc họ sẽ bị dọa cho quỳ xuống luôn mất, nhưng Quý Vãn không hề cảm động trước những câu nói kéo dài thời gian của hắn: “Lần đầu tiên tôi bị cắn, nếu không nhịn được giơ tay đấm cậu, cũng mong cậu bao dung cho.”

Phong Tiến đứng sau lưng Quý Vãn nhếch môi, dùng một bàn tay khác cố định cổ Quý Vãn, cúi đầu cắn.

Beta không cảm nhận được pheromone của Alpha, Quý Vãn chỉ thấy nơi bị răng cắn rách da sau gáy chợt nhói lên, ngay sau đó là cảm giác nhức nhối khó tả thành lời.

Quý Vãn cắn răng, không để mình phát ra tiếng.

Phong Tiến cụp mắt, cảm nhận lượng pheromone đang truyền vào cơ thể cậu.

Không có sự mập mờ khi pheromone quấn quýt dung hòa, pheromone của hắn bao trùm và chiếm lĩnh làn da sạch sẽ, chóp mũi chỉ có mỗi mùi pheromone của bản thân hắn.

… Cứ như bước vào một vùng đất chưa ai khai phá, để lại dấu chân đầu tiên của mình.

Thời gian truyền pheromone không dài, Phong Tiến cũng chẳng biết Quý Vãn chịu đựng được bao nhiêu, hắn chỉ trút ra lượng đại khái để mình không khó chịu nữa, rồi lập tức buông Quý Vãn.

“Xong rồi, cậu thấy sao?” Phong Tiến hỏi.

Quý Vãn không ngước đầu, cậu xoay người nhưng vẫn giữ tư thế đó quay lưng về phía Phong Tiến, sau đó giơ tay mò mẫm trên mặt bàn, rút một tờ khăn giấy ra lau mặt mình.

Phong Tiến sửng sốt: “Khó chịu lắm à?”

“Không.” Giọng Quý Vãn vẫn điềm tĩnh, chỉ là vẫn quay lưng lại với hắn, “Giống đi tiêm, nhưng kỹ thuật tiêm không tốt.”

Phong Tiến: “…”

Trong biển kiến thức của Phong Tiến hiện giờ chỉ có việc Omega bị đánh dấu xong sẽ nhạy cảm và nhũn chân, chứ chưa bao giờ bị ai khác đánh giá phê bình thế cả, hắn bỗng chốc không biết phải đáp thế nào, muốn nổi giận đấy, nhưng lại chẳng tìm được lý do.

Phong Tiến nhanh chóng hoàn hồn, đối mặt Quý Vãn đang tỏa ra mùi pheromone của mình, hắn nói: “Tôi tìm thuốc khử mùi pheromone cho cậu.”

“Không cần đâu.” Quý Vãn lắc đầu, cậu đang hướng mặt về phía phòng tắm, bèn đi sang đó, lấy khăn treo trên giá của mình ra thấm ướt vắt khô rồi lau lên chỗ vừa bị Phong Tiến cắn.

Beta khác với Omega, họ sẽ không dễ dàng bị vương mùi pheromone, bấy giờ mùi pheromone còn lại trên vùng da sau gáy nhạt dần theo từng lần lau, sau đó Quý Vãn lại trở về làm một Quý Vãn sạch sẽ tươm tất.

“Còn mùi không?” Quý Vãn hỏi.

Phong Tiến nhíu mày, nén cảm giác không vui khó hiểu khi thấy pheromone của mình biến mất: “Gần như không ngửi thấy nữa.”

“Ừ.” Quý Vãn treo lại khăn lên, vốc nước lạnh rửa mặt, bấy giờ mới nhìn Phong Tiến.

Đuôi mắt cậu còn ửng đỏ, vô cùng bắt mắt trên nền da trắng nõn.

Ấy vậy mà Quý Vãn vẫn hồn nhiên không biết, mỉm cười rằng: “Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.”

.

Chương 8

3 thoughts on “Chương 7 – Nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s