Chương 27 – Khế ước ngày xuân

Khế Ước Ngày Xuân | Trương Bội Kỳ

Hân

Chương 27: Sinh con được

Chỉ khoảng vài ngày sau, cuối cùng Trác Dật Nhiên đã đi đứng bình thường trở lại. Mấy ngày nay đã làm phiền Lục Sâm đưa đón, còn lấy xe mô tô của Lâm Dương nữa, cậu ngại lắm, thấy tình trạng đã ổn bèn nói ngay rằng không cần đưa đón nữa.

Song, Lục Sâm chẳng thèm nghe lời cậu nói, dù cậu yêu cầu thế nào, anh vẫn đưa đón cậu đi học tan học mỗi ngày, thật sự cảm động quá đi mất, làm ai nấy cũng đều ước ao.

Tiết học tối hôm nay là môn tự chọn của Trác Dật Nhiên, dù Lục Sâm không có tiết nhưng với kinh nghiệm mấy hôm trước, đa phần anh đều sẽ đến đón cậu.

Nào ngờ giáo viên giảng bài hăng say quá nên kéo giờ tận nửa tiếng, sau khi tan học, cả dãy lầu đều chẳng còn bóng người.

Ra khỏi lớp, không nhìn thấy Lục Sâm như đã tưởng, Trác Dật Nhiên đang nghĩ có phải muộn quá nên anh bận việc đi trước không, thì nháy mắt lại nhìn thấy bóng người cao ngất nọ ở phía đầu cầu thang.

“Muộn thế rồi,” Trác Dật Nhiên cũng hơi ngại khi để Lục Sâm chờ lâu như vậy, “tôi tưởng cậu không chờ chứ.”

“Còn không để tôi đón cậu sao.” Lục Sâm nói: “Trời tối vậy, một mình cậu sao về?”

“Về thôi.” Trác Dật Nhiên nghe thế cười nhạo: “Tôi đâu phải Omega, sợ bị người cướp sắc hay gì?”

Lục Sâm nhìn cậu, không đáp.

Chẳng mấy chốc hai người đã ra khỏi tòa lầu dạy học, Lục Sâm vừa ngồi lên mô tô, Trác Dật Nhiên sực nhớ một điều: “Chết, quên mang theo tài liệu phát ngày hôm nay rồi.”

Nghe thế, Lục Sâm đứng lên với vẻ bất đắc dĩ, Trác Dật Nhiên vỗ vai anh: “Cậu ở đây chờ tôi là được, tôi xuống ngay.”

Dứt lời đã chuồn đi mất, lớp học ở tầng hai, cách cầu thang không xa, khoảng cách không dài, Lục Sâm cũng nghe lời không đi theo.

Song, Trác Dật Nhiên về đến lớp tìm một lượt mà vẫn chẳng thấy bóng dáng xấp tài liệu đâu, chắc bị dì lao công lấy đi rồi, cuối cùng cậu đành về tay không, định bụng tiết sau tìm giáo viên xin lại một bản.

Xuống lầu, xe mô tô vẫn ở đó, nhưng Lục Sâm lại biến mất.

Bấy giờ trời đã tối hẳn, xung quanh chẳng có ai, Trác Dật Nhiên hơi lo, bèn nhìn quanh, thấy hình như bụi cây cách đó không xa có tiếng động, nghe giọng loáng thoáng thì hơi giống Lục Sâm.

Cậu đến gần một chút, vòng qua bụi cây xanh um chắn bên ngoài, sau đó bất ngờ bị dọa nhảy dựng bởi cảnh tượng xuất hiện đột ngột trước mắt.

Một Omega đẹp đến ma mị ngồi ngửa người trong lùm cây, phía trên chỉ có mỗi chiếc áo thun mỏng tênh, lộ mảng da trắng nõn ra ngoài. Cậu ta đang ngước đầu nhìn Lục Sâm với gương mặt đỏ bừng và đầy lúng túng.

Lục Sâm đứng đối diện cậu ta, nhìn cậu ta từ trên xuống.

Nếu không phải vì biết rõ tính cách của Lục Sâm, thì khi nhìn thấy cảnh tượng, đa phần Trác Dật Nhiên sẽ nghĩ lung tung.

Thấy Trác Dật Nhiên đi đến, Omega nọ lộ vẻ sợ hãi.

Khác hẳn với đôi mắt rưng rưng nước của cậu Tiểu Thiến[1] kia, trên mặt Lục Sâm không có chút cảm xúc nào, anh cầm một bình xịt khử, nhanh tay xịt ra xung quanh, suốt quá trình làm còn chẳng thèm nhìn người nọ lấy một lần.

[1] Tiểu Thiến: nhân vật trong phim Thiến Nữ U Hồn, là hồn ma bị khống chế và uy hiếp trở thành công cụ quyến rũ, mê hoặc, dụ dỗ đàn ông. Ở đây Trác Dật Nhiên đã ví cậu Omega với nhân vật này vì có đặc điểm đều dụ dỗ đàn ông.

Ngửi thấy mùi hương thanh mát quen thuộc trong không khí, Trác Dật Nhiên nhận ra thứ mà Lục Sâm đang xịt là nước khử mà ngày thường anh hay dùng.

Cậu cũng đoán được đại khái, chợt nghe Lục Sâm nói: “Làm chuyện dại dột như vậy không sợ gặp phải phần tử xấu à?”

Chậc, quả nhiên không ngoài dự đoán, xem ra là “thiếp có ý nhưng chàng vô tình” đây.

“Cậu, cậu không phải Alpha sao?” Tiểu Thiến giãy người thật mạnh rồi dựa lên thân cây phía sau, chậm rãi đứng lên.

Cậu ta vừa chỉnh lại quần áo vừa lộ vẻ mặt khó tin: “Sao lại không có phản ứng gì trước pheromone của tôi?”

“Bạn trai tôi chung thủy lắm.” Trác Dật Nhiên đi đến bên cạnh Lục Sâm, cố ý đặt tay lên vai anh, nhướng mày với Omega nọ.

Tiểu Thiến nhìn cậu, đôi mắt to ngập nước chứa chút căm ghét: “Chẳng phải chỉ là người yêu giả thôi sao? Có gì mà đắc ý.”

Trác Dật Nhiên sửng sốt. Ban đầu còn tưởng đây là một nhóc yêu tinh đến quyến rũ bừa thôi, đâu ngờ còn quen biết họ, xem ra đã ôm cây đợi thỏ từ lâu rồi.

“Ai nói?” Không chờ Trác Dật Nhiên đáp, Lục Sâm đã lên tiếng trước.

Omega nọ trợn tròn mắt: “Chẳng lẽ các cậu là thật?”

Lục Sâm không nói nữa, ngầm thừa nhận.

Tuy biết đối phương đang đóng kịch thôi, nhưng Trác Dật Nhiên vẫn không nén được cảm xúc khó tả đang dâng lên trong tim.

“Lục Sâm, mình, mình đã thích cậu từ năm ngoái rồi…” Omega chớp mắt, hai mắt bỗng chốc lại ngấn lệ.

Trác Dật Nhiên hơi khó chấp nhận với mối tình đau khổ hư vô kiểu này: “… Cậu cứ phải dồn ép người ta tới đường cùng như vậy sao?”

Nghe thế, Lục Sâm liếc nhìn cậu.

“Cậu là Alpha đó, sao có thể ở cùng với một Beta chứ?” Tiểu Thiến nhìn Trác Dật Nhiên, nói với vẻ không cam tâm: “Cậu ta còn không có pheromone nữa kìa!”

Lục Sâm mặc xác cậu ta, có lẽ đã lười nghe cậu ta nói bậy bạ rồi.

“Cậu ta có đẹp như Omega không? Cậu ta có đáng yêu như Omega không?” Tiểu Thiến vẫn đang diễn hăng say, khụt khịt mũi trông tủi thân vô cùng: “Cậu ta có khiến cậu sung sướng được như Omega không?”

Hồi đầu nghe nửa câu chất vấn ban đầu như trong mấy bộ phim thần tượng, Trác Dật Nhiên cũng sắp cười ra tiếng luôn, nhưng nghe đến nửa câu sau thì cậu giật mình, nghĩ bụng không ngờ cậu chàng Tiểu Thiến dám nói vậy luôn.

“Được.” Lục Sâm đáp một cách vô cùng nghiêm túc.

Cánh tay đang choàng lên vai Lục Sâm của Trác Dật Nhiên chợt run, cậu ngước mắt nhìn anh với vẻ ngạc nhiên.

Lục Thái Thần[2], cậu nói năng còn bạo dạn hơn Tiểu Thiến nữa á?

[2]Lục Thái Thần: mượn tên nhân vật chính Ninh Thái Thần là một cặp với Tiểu Thiến trong Thiến Nữ U Hồn, ban đầu bị Tiểu Thiến quyến rũ.

Omega sững sờ trước câu trả lời này của anh, ngây ra vài giây mới nói: “Cậu ta đâu sinh con cho cậu được!”

Cũng như Beta Trác Dật Nhiên không quá hiểu về hai giới tính khác, Omega đối diện lại càng xa lạ với những kiến thức sinh lý của Beta, không ngờ cậu ta còn chẳng biết một vấn đề thường thức cơ bản như thế.

Trời sinh đã khá thông minh, làm học sinh giỏi, Trác Dật Nhiên vừa nghe thấy sai lầm cơ bản như vậy đã không nhịn được mở miệng sửa sai ngay: “Sao không được?”

Lời vừa thốt ra, bầu không khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Không chỉ Omega trước mặt, mà động tác của Lục Sâm cũng khựng lại thấy rõ.

Ban nãy nói chuyện không qua suy nghĩ, bấy giờ Trác Dật Nhiên mới muộn màng cảm thấy chút lúng túng, vành tai cậu nóng lên.

“Các, các cậu…” Bầu không khí lắng đọng hồi lâu, Omega nọ mới mở miệng đầy lúng túng, nhưng còn chẳng nói được một câu hoàn chỉnh.

Tầm mắt cậu ta cứ quan sát qua lại giữa hai người, cứ như ngay tiếp theo đó sẽ rơi mấy giọt nước mắt vậy, cậu ta vừa tức vừa thẹn nâng tay lau chúng, sau đó xoay người chạy đi.

Bấy giờ Trác Dật Nhiên vẫn đang xấu hổ lắm, hơi sức đâu mà thương thay cho người ta nữa, cậu vội bào chữa cho mình: “Nhưng tôi sẽ không sinh đâu.”

Lục Sâm liếc nhìn cậu với ánh mắt đầy ẩn ý.

Chợt nhận ra điều gì, Trác Dật Nhiên vội giải thích: “Tôi không nói sinh cho cậu!”

Ánh mắt Lục Sâm càng trở nên quái lạ.

Thôi xong, càng giải thích càng bết bát.

Trác Dật Nhiên sượng người quay đi, bước nhanh khỏi bụi cây, cậu huơ tay đầy khoa trương: “Đi thôi đi thôi.”

Mô tô chạy một đoạn, cả buổi trời mà hai người vẫn chẳng nói gì. May mà dây thần kinh của Trác Dật Nhiên khá thô, Lục Sâm không nhắc đến, chẳng bao lâu cậu đã quên béng luôn cảm giác xấu hổ.

“Lúc nãy cậu bình tĩnh quá vậy.” Cậu ngồi phía sau Lục Sâm, hỏi với giọng tò mò: “Có phải từng bị Omega quyến rũ bằng pheromone không?”

Cậu nói thẳng thừng quá khiến Lục Sâm mất vài giây mới đáp với vẻ không được vui: “Đại khái vậy.”

“May mà cậu bị lãnh… e hèm.” Suýt đã thốt ra hai chữ nọ, Trác Dật Nhiên vội đổi cách nói khác: “Tuyến thể không nhạy, nếu không thì chẳng phải sẽ dễ xảy ra chuyện lắm sao?”

“Con người đâu phải không biết tự kiểm soát.” Lục Sâm nói.

“Chuyện này khó nói.”

Sức mạnh của pheromone quá mạnh, là một Beta, trước đây Trác Dật Nhiên đã cảm nhận được rồi. Khi tận mắt nhìn thấy tình trạng phát tình tập thể quy mô lớn hôm nọ, đúng thật là khi ấy không bị mất ý thức tập thể, nhưng trạng thái của những Alpha và Omega kia giống như bị trúng tà vậy, thật không dám tưởng tượng nếu để lâu sẽ xảy ra hậu quả nghiêm trọng gì.

“Nhưng cậu cũng thản nhiên thật đó.” Nhớ đến dáng vẻ hờ hững thờ ơ của Lục Sâm ban nãy, so sánh hai hình ảnh, Trác Dật Nhiên không nén được lời cảm thán: “Cậu Tiểu Thiến ban nãy quyến rũ như vậy, nếu là tôi…”

“Hửm?” Lục Sâm phát ra đơn âm tiết.

Nhận thấy hình như giọng điệu của mình có hơi đáng khinh, Trác Dật Nhiên hắng giọng: “Thôi, tôi không tưởng tượng ra được niềm vui của Alpha.”

Từ sau khai giảng năm ngoái, số Omega theo đuổi Lục Sâm trong trường nhiều đếm không xuể, nhưng anh luôn như một vị Đường Tăng vậy, chẳng hề rung động chút nào, lâu dần, việc anh không nhạy với pheromone không được truyền ra, thế là bắt đầu có tin đồn anh không thích Omega, ấy vậy mà vẫn có vô số dũng sĩ bước lên chẳng hề ngại khó ngại khổ.

Đến tận học kỳ này, Lục Sâm và Trác Dật Nhiên trở thành người yêu khế ước của nhau, thể hiện mặn nồng với bên ngoài như thế, cuối cùng mới xem như đỡ hơn, chắn được rất nhiều hoa đào rơi của hai người.

“Cậu không thích Omega thật à?” Trác Dật Nhiên lại không dằn được lòng hiếu kỳ, nói một lúc lại nhớ đến danh từ mình vừa học được: “Đừng nói cậu mắc chứng ghét Omega gì đó nhé?”

“Tôi chỉ không muốn bị pheromone trói buộc thôi.” Lục Sâm nói.

Thảo nào ban nãy thái độ của anh lạnh lùng như vậy, chắc anh phản cảm với hành vi dùng pheromone quyến rũ người khác của cậu Tiểu Thiến ban nãy rồi.

Cậu Tiểu Thiến này cũng ngốc quá, thích người ta lâu vậy mà không biết nghe ngóng thái độ của người ta trong chuyện tình cảm, chẳng biết lấy lòng chút nào.

Trác Dật Nhiên không tài nào gọi về được trí tưởng tượng của mình, nếu cậu là Omega đang đơn phương Lục Sâm, cậu sẽ giả vờ làm Beta để tiếp cận Lục Sâm trước đã, chờ dụ được Lục Sâm rơi vào bể tình không vùng ra được rồi mới tàn nhẫn vạch trần sự thật, xem Lục Sâm lựa chọn thế nào.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu cậu là một Omega mà trông không đáng thương bằng một góc Tiểu Thiến nhà người ta, thì đừng bảo rơi vào bể tình, e là Lục Sâm vừa gặp cậu đã thấy buồn nôn rồi.

“May mà mình là Beta.” Trác Dật Nhiên vô thức khẽ giọng cảm thán, sau đó cảm thấy câu này có gì đó sai sai.

Nhưng dường như Lục Sâm đã nghe thấy: “Hửm?”

“Không có gì.” Trác Dật Nhiên vội nói.

.

Chương 28

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s