Cảm nhận về Lạc Trì – Dư Trình

Đọc xong bộ này cảm thấy thổn thức thế nào ấy nên phải kiếm mấy bài bình đọc, sẵn tiện giới thiệu mọi người đọc luôn. Nhà mình nhỏ, không biết có ai đọc không nhưng cứ post =))) Mình không giỏi văn, không biết viết cảm nhận nên chỉ có thể dịch từ bài bên Trường Bội thôi.

Ban đầu mình không định đọc bộ này, dù trước đó mình biết bạn công Trình Phi Trì trong bộ này nổi lắm, nhưng thật sự tag của nó không hợp gu mình chút nào, mình thích nhẹ nhàng ngọt ngào đọc không cần dùng não cơ, còn bộ này lại mang tag cẩu huyết, gương vỡ lại lành, một chút ngược nữa. Nhưng sau đó vì một số nguyên nhân nên đọc, rồi thật sự cảm thấy thổn thức và xúc động với tình yêu của hai nhân vật chính. Nói thật thì nửa bộ đầu mình cảm thấy cũng tạm, ngọt ngào đáng yêu nhưng không đọng lại quá nhiều trong đầu mình, nhưng từ nửa đoạn sau, từ lúc hai người chia tay rồi gặp lại, tác giả viết diễn biến quá thật, quá chạm tim mình luôn, lâu lắm rồi mới có cảm giác “cảm” được một mối tình trong truyện tới như vậy í. Có nhiều câu từ đọc thấm cực kỳ, bạn công trong bộ này cũng nhảy vọt lên top công trong lòng mình, chuẩn mẫu người mình thích luôn ahuhu mặc dù xưa nay đọc đam đa phần đều thích công hắc hóa 😂 Nói chung bạn nào thấy bài viết này thì đọc truyện thử đi, hãy cảm nhận một bạn công Trình Phi Trì nghiêm túc, có hơi truyền thống, nhìn lạnh lùng vậy nhưng thực ra lại cực kỳ dịu dàng với người mình yêu, đã vậy một khi nhận định chuyện gì rồi là sẽ theo đuổi và quyết làm được đến cùng, tam quan cực kỳ ngay thẳng chính trực ahuhu đúng mẫu người mình thích luôn 😂 Thôi không nói nhiều nữa mình trích bản dịch cảm nhận bên dưới đây, ai rảnh thì nhớ đọc nhaaaaa

Gửi người mà tôi không tài nào quên được
(by Hố Mà Bạn Nói Không Phải Hố)

“Tuy bộ truyện này thuộc mô-tuýp cũ, nhưng không phải dạng ngược quằn quại mà là kiểu ngược nhè nhẹ âm ĩ, đọc cảm thấy hơi nhói lòng.

Từ thiếu niên ngông nghênh vô tri trở thành người chững chạc khoác lên mình bộ giáp để bước vào đường đời, họ đã thay đổi, rồi dường như chưa hề thay đổi.

Biết được sự thật sau khi bị tổn thương, những rối rắm trong tình yêu dường như cũng chẳng phải điều quan trọng nhất.

 

Trình Phi Trì và Diệp Khâm gặp nhau ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.

Tuổi xuân mơn mởn, họ có rất nhiều thời gian để phí hoài, họ nắm tay nhau ở nơi vắng vẻ trong trường, hôn nhau trong con hẻm nhỏ u ám, dè dặt nắm tay nhau dưới gầm bàn học, ôm eo đối phương làm nũng trong căn hộ của mình…

Khoảng thời gian ấy sao mà ngọt ngào quá, và cũng nặng nề dần theo dòng thời gian trôi, để rồi phải sống 1825 ngày không có nhau.

Đối với lớp thanh thiếu niên, người nhà và bạn bè là cả bầu trời của họ, họ là những chàng trai cô gái có thể thốt ra lời nói thẳng thừng làm tổn thương người khác mà không biết rằng, đôi khi những lời ác ý và châm chọc còn có thể giết chết một con người.

Nhưng thật sự như thế sao? Sáu tuổi có thể bảo là vô tri, nhưng họ đã mười bảy tuổi rồi, họ phải chịu trách nhiệm với những việc mình đã làm.

Bao gồm cả Diệp Khâm.

 

Trình Phi Trì là học sinh giỏi của Trung Học Số Sáu, nhà anh nghèo khó, hằng ngày ngoài đi học còn phải làm thêm, là chàng trai luôn phải gồng mình với gánh nặng quá lớn trên đôi vai nhỏ.

Anh luôn đi một mình, trong chặng đường đời mười mấy năm qua, anh dựng nên một bức tường cao nhốt bản thân mình bên trong, không cho phép kẻ khác bước vào, và anh cũng chẳng bao giờ bước ra.

Cậu chủ nhỏ kiêu ngạo Diệp Khâm từng tổn thương anh bằng lời nói, từng ngốc nghếch đuổi theo phía sau anh, cậu thích sĩ diện, gặp chuyện thì xấu hổ đỏ mặt không biết phải làm sao, luôn giày vò người khác nhưng vẫn quá đỗi đáng yêu. Vào khoảnh khắc cậu đỏ mặt trao tặng lọ sao giấy, anh có cảm giác rằng dường như mình đã có được cả thế giới.

Diệp Khâm là mặt trời con trong sinh mệnh của anh.

Dù rằng sau đó biết được sự thật nguyên nhân cậu theo đuổi mình, nghe thấy những lời châm biếm vô tình của cậu, khiến anh chọn cách vội vã rời khỏi quê hương… nhưng vào mỗi đêm thanh vắng, anh cảm thấy mình dường như vẫn chưa từng căm hận đối phương.

Chỉ trong mấy tháng hẹn hò ngắn ngủi, cậu đã để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa trong cuộc đời anh, anh từng vì cậu buông bỏ cơ hội vào trường đại học hàng đầu, từng vì cậu chống đối lại người mẹ ruột của mình. Sau khi anh đồng ý hẹn hò với cậu, Diệp Khâm đã trở thành một người, một phần quan trọng trong sinh mệnh của anh rồi.

Tiếc rằng tấm lòng chân thành lại chỉ đổi lấy sự giả dối, anh lựa chọn cách lặng lẽ ra đi.

 

Diệp Khâm từng là cậu chủ nhỏ giàu có kiêu ngạo nhất, chơi với đám bạn công tử bột, bước đi oai phong nghênh ngang trong trường.

Thật ra cậu vốn hiền lành lắm, không nỡ thấy mẹ chịu trái đắng trong hôn nhân nên đã chọn cách căm hận người bố ngoại tình của mình, dùng cách của riêng mình để chống đối bố, nhưng lại chẳng dám nói thẳng vì lo lắng cho tâm trạng của mẹ. Tuy cậu giương nanh múa vuốt là thế, trông hung dữ là thế, nhưng thực chất lại yếu đuối biết nhường nào. Vì cậu tưởng Trình Phi Trì là anh trai cùng cha khác mẹ với mình nên đã quyết định tiếp cận anh, theo đuổi anh để đá anh. Trước mặt bạn bè, Diệp Khâm sĩ diện vênh mặt, nhưng sau lưng lại luôn hối hận, rầu rĩ đến mức chỉ biết vò đầu bứt tai.

Cậu chẳng tài nào ngờ được rằng bản thân mình lại sẽ nhảy vào cái bẫy mà chính cậu đã giăng ra. Tuyên bố theo đuổi rồi bỏ để cho Trình Phi Trì biết mặt, nhưng sau khi hẹn hò, cậu đã đắm chìm trong sự dịu dàng của anh chẳng tài nào thoát ra được, tuy ngày thường cậu kiêu ngạo, anh luôn nuông chiều cậu, làm theo ý cậu, nhưng anh cũng có nguyên tắc riêng của mình, hứa sẽ vào cùng trường đại học, thế là ngày nào cũng ép cậu phải làm đề ôn, học từ vựng, luyện khẩu ngữ, trông lạnh lùng đến vô tình.

Nhưng bản thân cậu biết rằng, anh đang dùng cách của chính anh để tốt với cậu, để thực hiện lời hứa với cậu, để lại một vị trí quan trọng nhất trong tim và trong cả cuộc đời cậu. Và rồi cậu cũng đã trao đi bản thân từ lâu, động cơ ban đầu dần dà không còn tồn tại nữa, chỉ sót lại mỗi sĩ diện, và tình cảm chân thật mà cả bản thân cậu chẳng hề hay biết.

Tiếc rằng, cậu không buông bỏ được sĩ diện đã ăn sâu vào xương thịt, để rồi cuối cùng phải ngã xuống bùn nhơ.

 

Cuộc gặp gỡ đầu tiên sau năm năm, họ đều đã thay đổi.

Cậu chủ nhỏ kiêu ngạo Diệp Khâm xưa kia nay đã trở thành chàng minh tinh sống lay lắt trong giới giải trí, dùng nhan sắc để kiếm cơm, thời gian đã mài nhẵn gai nhọn trên người cậu, nhưng chẳng thể xóa đi nguyên tắc sống nơi cậu, tính kiêu ngạo của cậu chỉ bị che giấu quá kín kẽ mà thôi; song, vào giây phút gặp lại Trình Phi Trì, cậu đã chẳng tài nào tự nhiên được như trước nữa, chỉ còn vẻ dè dặt và bàng hoàng.

Còn Trình Phi Trì – chàng hot boy nhà nghèo khi xưa, nay lại trở thành cậu chủ lớn của nhà họ Dịch ở thành phố S, trẻ tuổi lắm tiền, là đối tượng mà mọi người ngưỡng mộ. Trong năm năm qua, tường thành quanh anh đã được đắp cao hơn nữa, ngăn cách người lạ, bạn học, và cả bố mẹ ruột của mình bên ngoài bức tường thành cao chót vót ấy, lạnh nhạt đến mức chẳng hề có dao động cảm xúc. Anh những tưởng khi gặp lại Diệp Khâm, mình vẫn sẽ có thể dửng dưng và thản nhiên, nhưng thật ra ngay từ ánh mắt đầu tiên, anh đã chẳng thể vờ như không để ý rồi.

Họ đã thay đổi, rồi dường như chưa hề thay đổi.

Diệp Khâm vẫn dùng cách ngốc nghếch khi xưa để theo đuổi anh, muốn đối xử tốt với anh, còn Trình Phi Trì lại chỉ đứng chỗ cũ chờ cậu theo đuổi mình… thực ra họ đều đang sợ hãi, sợ sẽ lặp lại những tổn thương trong quá khứ, sợ sẽ bị từ chối, cũng chính vì quá để ý nên họ mới hoang mang, lo được lo mất như vậy.

Diệp Khâm mãi luôn là mặt trời con trong sinh mệnh của Trình Phi Trì, thắp sáng cuộc đời tăm tối của anh, mang sắc màu, hy vọng đến cho anh.

 

Thật ra mình cảm thấy quả thật năm xưa Diệp Khâm đã làm sai, cậu lại chẳng biết cách diễn đạt, mình đọc mà sốt ruột lắm!

Tình yêu không có chỗ tha thứ cho sự phản bội, khởi đầu bằng ý xấu, thế nên tất cả mọi ngọt ngào sau đó đều sẽ như mang ý đồ riêng, mình hiểu lựa chọn của Trình Phi Trì, anh là một con người quá quá quá tốt.

Diệp Khâm làm sai, nên bản thân cậu cũng phải chịu mọi giày vò của số phận, trước đây cậu kiêu ngạo là thế, sau khi nhà phá sản, mẹ bị tai nạn qua đời, dù trước đây có được ăn sung mặc sướng đến đâu chăng nữa, cậu cũng phải khom lưng cúi đầu mà thôi.

Còn Trình Phi Trì ở nước ngoài năm năm cũng khiến độc giả xót xa, anh nói đúng, vì sao những ân oán của thế hệ trước lại phải ép thế hệ sau gánh chịu chứ, bố mẹ ngoại tình không phải là để con cái gánh vác hậu quả. Anh từng kính yêu mẹ mình nhiều năm, nhưng rồi lại nhận ra trong mắt mẹ, anh chẳng qua chỉ là một công cụ để trả thù, anh bị ép phải làm theo mọi mong muốn của mẹ… Vì sao chứ? Anh là một cá thể độc lập, có suy nghĩ riêng của mình, cuộc đời anh vốn nên sống cho bản thân chứ không phải ai khác. Anh là người rất có nguyên tắc, là một người đàn ông vừa dịu dàng vừa si tình!

Có lẽ sẽ có người cảm thấy Diệp Khâm quá khốn nạn, quá phiền phức, thật ra cậu cũng bị ảnh hưởng từ việc bố ngoại tình mà thôi, không ai vừa ra đời đã muốn làm kẻ ác cả, chẳng qua cậu còn quá nhỏ không hiểu chuyện, lại dùng sai cách, sau này gia đình sa sút, cậu cũng đã nhìn thấu rất nhiều việc, dần dà cũng trưởng thành, mình cảm thấy đây mới là điều quan trọng nhất.”

***

Có một chi tiết trong truyện mình cực thích đó là sau khi hẹn hò, thụ và công nhắn tin cho nhau xem nên gọi đối phương là gì, Trình Phi Trì (công) gọi Diệp Khâm (thụ) là “Diệp Mềm”, mỗi lần đoc tới mấy đoạn này là quắn quéo cả con tim huhu, trích đoạn trong truyện:

Diệp Khâm giơ điện thoại lên, kề sát vào màn hình xác nhận kỹ lại ba lần, Trình Phi Trì dám đổi chữ “Khâm” thành chữ “Mềm”?

Học sinh giỏi không bao giờ mắc sai lầm cơ bản như thế được, Diệp Khâm cảm thấy chắc chắn là anh cố ý.

Diệp Mềm… mềm… rốt cuộc mềm chỗ nào chứ?

Và khi Diệp Khâm hỏi thì Trình Phi Trì đã giải thích như sau:

Đầu tiên là véo nhẹ đầu ngón tay hơi lạnh, sau đó lại lấy ngón cái nhấn vào lòng bàn tay cậu, những ngón khác khép lại bao trọn cả bàn tay, nói rằng: “Chỗ này mềm.”

Một tay khác giơ lên vòng qua vai, véo thật nhẹ má Diệp Khâm: “Chỗ này cũng mềm.”

Như đã qua một thế kỷ, rồi dường như chỉ mới vài giây ngắn ngủi, Trình Phi Trì chầm chậm lùi về sau, buông tha cho đôi môi đỏ ướt át vì bị hôn.

“Chỗ này mềm nhất.” Anh nói.

***

Ui con tim thiếu lữ già cỗi của mị 😂

Ai có hứng thú thì đọc thử nhaaa, mình lại đi chạy deadline tiếp đây 😂

2 thoughts on “Cảm nhận về Lạc Trì – Dư Trình

(✿◠‿◠) | (◡‿◡✿) | ❁◕ ‿ ◕❁ | ❀◕ ‿ ◕❀ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ≥^.^≤ | ≧'◡'≦ | ≧◠◡◠≦ | ≧✯◡✯≦ | ≧◉◡◉≦ | ≧◔◡◔≦ | (°⌣°) | ٩(^‿^)۶ | (•‿•) | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ^( ‘‿’ )^ | ^‿^ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಥ_ಥ | ►_◄ | ಠ_ರೃ | ಠ╭╮ಠ | ಠ,ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ_ಠ | ●_● | (╥﹏╥) | (ு८ு)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s